Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 453: CHƯƠNG 453: VẬT ĐỔI SAO DỜI

...

Trận chiến tại thành Corinth dường như đã đến hồi gay cấn. Dưới mặt đất, phần lớn là cuộc giao tranh của các pháp sư cấp thấp. Nhưng dù quân số lên đến ngàn vạn, cũng không thể sánh bằng khí thế tuyệt luân tỏa ra từ những cường giả trên bầu trời.

Các vị thống soái hùng mạnh của hai phe lúc này đã lộ diện đối đầu, tất cả bọn họ đều sở hữu thực lực vượt xa phần còn lại.

Cấp bậc Siêu Giai!

Mười mấy vị cường giả Siêu Giai pháp sư của hai bên đã bắt đầu xuất thủ, dù ban đầu họ không hề ra tay. Bởi vì chiến thuật cơ bản của chiến tranh luôn là binh sĩ cấp thấp xung phong trước để tiêu hao sinh lực đối phương, át chủ bài cường giả luôn phải giữ lại sau cùng.

Nếu một bên xuất hiện cường giả, tất nhiên bên còn lại sẽ có cường giả lập tức đứng ra ứng chiến. Hơn nữa, nếu cường giả giao tranh quá sớm sẽ dẫn đến hệ lụy trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết. Các binh sĩ cấp thấp còn chưa kịp lập nên công tích gì đã bị dư chấn từ ma pháp hủy diệt cấp Siêu Giai nghiền thành tro bụi.

Nhưng giờ đây thế cục đã nằm ngoài dự tính, chỉ trong khoảnh khắc vật đổi sao dời. Quân La Mã đứng trước nguy cơ bị vây công diệt vong, các vị tướng lĩnh của họ không còn cách nào khác đành phải đích thân ra tay, hy vọng mở một con đường máu để thoát thân.

Các vị Siêu Giai pháp sư của Hy Lạp cũng nghênh chiến, họ tự tìm cho mình đối thủ thích hợp, bắt đầu vận dụng chiến kỹ sở trường, vẽ nên Tinh Cung.

Từ phía dưới nhìn lên, pháp kỹ của họ tựa như sao sa rực rỡ chiếu sáng khắp bầu trời thành Corinth. Khí thế áp bức kinh người của cấp Siêu Giai quét ngang khiến các binh sĩ cấp thấp đang hỗn chiến bên dưới cũng cảm thấy khó thở.

Mặc dù tất cả cường giả đều khống chế ma pháp ở mức độ và phạm vi thích hợp, nhưng không thể tránh khỏi việc khiến các pháp sư cấp thấp bị vạ lây. Tình thế khiến cho các binh sĩ Sơ Giai, Trung Giai phải co cụm lại với nhau thành tổ đội, chật vật dựng lên ma pháp che chắn. Chỉ có Cao Giai pháp sư mới có thể miễn cưỡng giao chiến dưới áp lực cường đại này.

"Tên khốn, chuyện không liên quan đến ngươi, vì sao cứ năm lần bảy lượt phá hỏng chuyện của chúng ta?" Giữa không trung, vị nguyên soái của quân La Mã tên gọi Marcus cũng đã ra mặt, hắn tức tối chỉ về phía quân Hy Lạp quát mắng.

Phía đại quân Hy Lạp, người mà Marcus nói đến chính là thành chủ Sparta - Leon. Hắn là một gã trung niên có phong thái đĩnh đạc, mày thẳng mũi cao, ánh mắt lăng lệ, ngũ quan kết hợp tạo thành một khuôn mặt cực kỳ hung tợn, khí thế tựa như một vị bá vương hoang dã, có thể một mình tung hoành giết chóc trên sa trường mà không biết sợ hãi là gì.

"Ha ha ha, ta là người Sparta, cũng là người Hy Lạp, Marcus ngươi ham muốn lãnh thổ này đến mất trí rồi sao? Đến đây, để ta xem ngươi có đủ tư cách làm đối thủ của ta hay không? Như ngươi hiện tại chỉ biết nấp sau lưng đám hộ vệ, ta e rằng ngay cả tư cách chui dưới váy nữ nhân bạch y kia ngươi cũng không có." Leon thành chủ cười lớn, không chút kiêng dè giễu cợt.

"Ngươi... chết đi!"

Marcus tức giận là thế nhưng vẫn không vội xông lên. Hắn đứng ở vị trí an toàn giữa trận hình bảo vệ của các hộ vệ pháp sư, vẽ nên Tinh Cung. Thanh quang từ hai tay lấp lóe phóng lên trời cao, và bầu trời dường như lập tức đáp lại lời thỉnh cầu của hắn, mây mù nhanh chóng dạt ra hai bên, nhường đường cho hàng chục đạo Huyền Phong Nhận khổng lồ không rõ đến từ nguồn cội dị giới nào đó phía trên tầng khí quyển. Chúng rít gào lao đến, không chỉ cắt xé không gian mà còn muốn xé gã Sparta cuồng ngôn này ra làm trăm mảnh.

Huyền Phong Nhận đều là những lưỡi dao sắc bén tạo nên từ nguyên tố phong tinh khiết, chém sắt như chém bùn. Chỉ cần một đạo phong nhận quét qua cũng đủ để thuấn sát vài trăm ma pháp sư cấp thấp như giết một đám côn trùng. Nếu không kiểm soát tốt, hoàn toàn có thể gây ra thương vong vô cùng lớn. Marcus rõ ràng đã cố ý khống chế lực đạo để binh sĩ của mình phía dưới không bị tổn thất quá nhiều.

Nhưng gã cuồng nhân Leon này lại không hề có chút xót thương. Hắn cố ý phẩy tay, để hàng chục phong nhận tương tự như của Marcus cũng từ nơi sâu thẳm dị giới phía trên khí quyển rơi xuống. Hai luồng phong bạo nguyên tố gặp nhau càng rót thêm năng lượng kinh khủng, mang đến tần suất hủy diệt cao gấp mấy lần.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Ma pháp cấp Siêu Giai va chạm trực diện khó tránh khỏi tên bay đạn lạc. Trong chớp mắt, mấy chục tòa nhà bị sóng xung kích san bằng, mấy trăm binh sĩ bên dưới không may nằm trong phạm vi tử vong của cơn phong bạo này cũng bị vạ lây. Từng binh sĩ cấp thấp bị xé, bị cắt rời thành nhiều mảnh, máu thịt không còn nguyên vẹn văng tung tóe khắp nơi, cảnh tượng khiến người ta tê cả da đầu.

Chỉ tùy ý tung ra một ma pháp Siêu Giai đã hủy đi mấy chục công trình kiến trúc, giết chết mấy trăm người. Thực lực của Siêu Giai pháp sư trong chiến tranh quả thực vô cùng khủng bố.

Các tướng lĩnh Siêu Giai chiến đấu càng lúc càng quyết liệt, họ đã rèn đúc ra không biết bao nhiêu tòa Tinh Cung. Một khi toàn chiến trường chỉ còn ma pháp Siêu Giai, đó chính là thời điểm khốc liệt nhất. Các ma pháp sư cấp thấp cực kỳ nhỏ yếu chỉ có thể liều chết đánh nhau với đối thủ ngang tầm. Lúc này đối với họ, địch thủ trực tiếp phóng ma pháp về phía mình còn không nguy hiểm bằng thời điểm các vị tướng quân cường giả giao phong.

Marcus không dám che giấu thực lực nữa. Cứ tiếp tục dây dưa với Leon như vậy thì binh sĩ sẽ càng tử thương thảm trọng. Gã Leon này là một tên cuồng chiến Sparta, hắn sẽ không vì một chút binh sĩ không đáng giá mà yếu lòng nương tay. Hơn nữa, một trăm vạn đại quân La Mã còn đang kẹt lại trong thành Corinth, nếu trì hoãn sẽ càng khiến đại quân lâm vào thảm cảnh, vạn kiếp bất phục.

Marcus thẹn quá hóa giận, rời khỏi trận hình bảo hộ, lao về phía Leon muốn nhanh chóng kết thúc trận đấu. Chỉ cần giết được một vị tướng lĩnh cấp cao như Leon, sĩ khí quân đối phương nhất định sẽ bị đả kích nặng nề.

Cả người Marcus run lên, đôi mắt tràn ngập sát ý, tu vi của hắn rõ ràng cao hơn Leon một bậc. Marcus tin tưởng hắn có đủ thực lực để đạp gã Sparta này dưới chân.

Chỉ là Marcus còn chưa kịp hành động, bất thình lình một vị tướng lĩnh mặc áo choàng màu nâu từ nãy giờ vẫn ở phía sau yểm hộ, quan sát thấy Leon lao tới, liền sát khí như cuồng phong nổi lên. Khí thế của hắn bất ngờ tăng vọt, giống như một vị Hỏa Thần Phán Quan từ địa ngục giáng thế, sau lưng hắn là một tòa Tinh Cung khổng lồ đã nhanh chóng hoàn thành.

Dù chỉ là Tinh Cung, nhưng không biết vì sao khí thế của hắn lại khiến các vị pháp sư Siêu Giai đồng cấp bên cạnh nhất thời bị áp bức đẩy lùi về phía sau cả chục bước.

"Viêm Ngục Chi Môn, Hoàng Ưng Liệt Hỏa!"

Phía dưới mặt đất thình lình hiện ra một cánh cổng khổng lồ màu vàng, mà phía bên kia cánh cổng trông như một địa ngục chứa đầy hỏa diễm màu hoàng kim.

Cánh cổng lửa này cực lớn, đường kính có thể lên đến gần trăm mét. Bọn họ lơ lửng phía trên nhìn xuống mà vẫn cảm thấy bản thân vô cùng bé nhỏ.

"Oanh!"

Đột nhiên, một dòng dung nham màu vàng từ bên trong cổng lửa kịch liệt phun trào. Binh sĩ trên mặt đất thất kinh hồn vía, vội vàng chạy ra thật xa khỏi cánh cổng lửa trông như một ngọn núi lửa sắp phun trào này.

"Ầm!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thoáng chốc mặt đất xung quanh đã bị dòng dung nham màu vàng lấp đầy. Bên trong xuất hiện một đầu Hoàng Ưng Liệt Hỏa khổng lồ phá cổng mà ra. Lông vũ trên người nó bốc cháy ngọn lửa màu vàng, cuộn quanh không trung như mặt trời rực rỡ. Thứ này rõ ràng là ma pháp Hỏa hệ cấp Siêu Giai nhưng khí thế lại khủng bố hơn gấp nhiều lần, nhiệt khí lan tràn khiến cho mấy ngàn binh sĩ đứng gần cũng cảm thấy hô hấp khó khăn.

Marcus cảm thấy không ổn, ma pháp Siêu Giai không thể cường đại như vậy, dù cho hắn có sở hữu Thiên Chủng đi chăng nữa.

Bán Cấm Chú?

Nguyên soái Marcus lúc này giật mình suy đoán, luồng sức mạnh bàng bạc này dường như đến từ tinh cầu nơi bỉ ngạn, nhất thời hồn phi phách tán, chân tay bủn rủn.

Marcus cảm nhận rõ ràng sức mạnh cường đại ẩn chứa bên trong con Hoàng Ưng kia. Nhưng đến khi con Hoàng Ưng đó vọt thẳng lên trời, lao về phía hắn với tốc độ kinh thiên động địa, hắn dù nhận ra nguy hiểm cũng đã hoàn toàn không kịp phóng ra ma pháp bảo hộ.

"A a a a... cứu ta!!!"

Marcus tuyệt vọng gào thét. Hắn vì cục diện chó cùng rứt giậu mà quá nóng vội xông lên, hiện tại đã như cá nằm trên thớt.

"Ooooo~~~"

"Ầm ầm~~~~~~~"

Các cường giả hộ vệ của quân La Mã cũng không kịp phản ứng. Trên bầu trời, Hoàng Ưng vung đôi cánh lửa sáng chói kim quang, trong khoảnh khắc ngay cả mặt trời cũng bị luồng cường quang này áp đảo.

Marcus bị Hoàng Ưng chụp lấy thân thể, ngọn lửa màu vàng bùng lên như một tế đàn hỏa ngục. Vụ nổ kinh thiên khiến thành Corinth run rẩy, các vị cường giả xung quanh đều trở nên bị động, bất đắc dĩ chỉ có thể phóng ra ma pháp, ma cụ để tự bảo vệ mình.

"Oanh oanh oanh~~"

Ngọn lửa màu vàng hoàn toàn nuốt chửng Marcus, nhanh chóng thiêu đốt. Hỏa thế trên không trung lan ra bán kính mấy trăm mét khiến một ít binh sĩ phía dưới cũng bị vạ lây hóa thành bột phấn. Cũng may Marcus dù sao cũng là đại nguyên soái, khải ma cụ mà hắn sở hữu tuyệt đối là bảo vật thượng phẩm, kịp thời kích hoạt bảo vệ hắn không bị hóa thành tro tàn.

Một tiếng nổ lớn vang lên khiến ngọn lửa Hoàng Ưng bùng nổ dữ dội rồi chợt tắt. Thân thể phàm trần của Marcus bị hất văng ra rồi nặng nề rơi xuống. Thần Khải kia dù cường đại nhưng trước sức mạnh chênh lệch đó cũng chỉ có thể giữ lại cho hắn một mạng nhỏ. Có thể thấy rõ trên người Marcus nhiều chỗ máu thịt tung tóe, có nơi bị đốt đến tận xương. Cơ thể hắn lúc này như một miếng thịt vụn rơi tự do, không rõ sống chết.

"Marcus!"

"Marcus!!"

Mấy vị tướng lĩnh La Mã lúc đầu nhìn thấy Hoàng Ưng Liệt Hỏa khí thế khủng bố bay ra từ Viêm Ngục Chi Môn, trong lúc nhất thời thân thể trở nên cứng ngắc như bị điểm huyệt. Đến khi chứng kiến Marcus bị ngọn lửa màu vàng trực tiếp nuốt chửng, bọn họ mới như bừng tỉnh cơn mê, lấy tốc độ nhanh nhất bay tới đỡ lấy nguyên soái của mình.

May mắn là hắn chưa chết.

Hắn dù sao cũng là cường giả mạnh nhất của đại quân La Mã có mặt tại đây, không thể chết dễ dàng như thế. Tuy nhiên với thương thế nặng nề như vậy, Trì Dũ pháp sư cũng không cách nào kịp thời trị liệu, coi như đã bị loại khỏi vòng chiến đấu.

Không trung đột nhiên tĩnh lặng, bên dưới nhất thời ma pháp cũng ngừng oanh kích. Nhiều người không tự chủ được nhìn chằm chằm thân ảnh phía bầu trời, ngây ngốc nhìn dư âm của Hoàng Ưng Liệt Hỏa như một bóng ma còn lượn lờ quanh thân hắn.

Thân ảnh kia lăng không sừng sững, áo choàng trùm kín đầu phía sau bị gió thổi tung bay, lộ ra khuôn mặt nam nhân da ngăm, bên dưới đuôi mắt hắn có một vết sẹo dài vô cùng đặc trưng.

Là Paros!

Quân thủ Paros, thành chủ Lạc Nhật thành!?

Chẳng phải hắn là nội gián đã mất tích rồi sao?

Mặc dù hắn không công khai làm phản, nhưng việc hắn và vị sứ giả kia đột nhiên mất tích đã cho người La Mã có cớ khai chiến, điều này không tránh khỏi có liên quan đến hắn.

Vì sao hắn lại đột ngột xuất hiện ở đây giúp đỡ quân đội Hy Lạp? Còn nữa, thực lực của hắn đã đạt đến Bán Cấm Chú??

Điều này thật sự quá khó tin!

Paros che giấu thực lực, làm một phần tử phản loạn bị người người phỉ nhổ. Cho đến tận hôm nay lại bùng nổ khí thế kinh thiên, bắt giặc phải bắt vua trước, một chiêu đánh bại thống soái của đế quốc La Mã, định đoạt cục diện chiến tranh.

Nguyên soái của người La Mã đã không còn khả năng chiến đấu và lãnh đạo đại quân. Mặc dù vẫn còn đó các vị phó tướng chỉ huy, nhưng đa phần tướng sĩ pháp sư lúc này cảm giác như rắn mất đầu, sĩ khí xuống cực thấp, đội hình càng thêm rối loạn. Quân số đông như kiến lúc này chỉ càng dẫn đến tình cảnh loạn quân giẫm đạp. Vô số binh sĩ điên cuồng rút về hướng tây, không mấy ai thu thập tàn quân bị thương nằm la liệt dưới đất, thậm chí những thương binh này còn bị dòng người như lũ quét giẫm đạp đến chết.

Thắng thua đã định, Đại đế quốc La Mã... thất bại hoàn toàn.

...

"Pa... Paros! Đây... là sao? Sao hắn lại ở phe các ngươi?" Timos lúc này tại Thiên Hỏa đài trung ương vẫn chưa hết bàng hoàng, hết bất ngờ này đến bất ngờ khác ập đến.

"Ồ? Giọng điệu của ngươi có vẻ chắc chắn hắn là người của các ngươi nhỉ? Hắn là người La Mã sao? Hay là... thứ gì đó khác?" Azazel nửa đùa nửa thật hỏi.

"Ngươi... rốt cục là kẻ nào, có phải ngươi đã nhúng tay vào từ đầu không?" Timos run lên.

"Đừng đề cao ta như vậy, bản thân ta không tính xa đến thế. Chỉ là trong quá trình làm nhiệm vụ đã cứu được một người, vô tình phát hiện ra bí mật của các ngươi thôi."

Azazel trong lúc thu thập tình báo về chính quyền La Mã, đã vô tình đụng độ một nhóm người kỳ dị. Bọn chúng không phải nhân loại, nhưng có thể cải trang thành người giống y như thật mà không ai phát hiện ra.

Hắn phát hiện bọn chúng giam giữ rất nhiều người ở những nơi bí mật, đều là những nhân vật có sức ảnh hưởng, chính khách ở khắp nơi trên thế giới.

Gã Paros ở Lạc Nhật thành ký kết hiệp ước chính là một trong số chúng, còn thành chủ Paros thật sự lại bị chúng giam giữ. Azazel đã tìm thấy hắn, chỉ là không phát hiện bất kỳ dấu vết nào của anh trai Venus.

Khi Azazel đến thành Corinth, xâu chuỗi lại các sự kiện, hắn đã hoàn toàn hiểu ra vấn đề. Azazel liền để Paros ẩn mình chờ cơ hội ra tay. Tuy thực lực của thành chủ Lạc Nhật thành không đến cảnh giới Bán Cấm Chú, nhưng Azazel trước đó đã đưa cho hắn một kiện ma khí thần bí chứa đựng Thánh Lực chúc phúc, có thể trong khoảnh khắc khuếch đại sức mạnh lên nhiều lần. Paros đã theo lời Azazel căn dặn, chớp thời cơ hoàn hảo, nhất kích tất sát, đặt dấu chấm hết cho trận chiến này.

Hiện giờ kết cục đã định, cuộc phân tranh này đã đến hồi kết thúc. Tuy nhiên, đó chỉ là đối với các quốc gia có liên quan, còn hắn và Lucifer vẫn chưa thể nào rảnh tay.

"Ngươi... ta... ta phải giết ngươi!!" Ánh mắt của Timos lúc này đã thay đổi, con ngươi bất thình lình trở nên đỏ như máu, hắc khí trên người tuôn ra nồng nặc như ma quỷ sắp hiện hình.

"Ta biết ngươi là cái gì, cũng hiểu rõ mục đích của các ngươi, vì lẽ đó cũng không lấy làm lạ khi các ngươi sẵn sàng lợi dụng đám người Ba Tư kia để diệt Hy Lạp bằng được." Khuôn mặt Azazel từ đầu đến cuối hầu như đều là nụ cười, giờ đây bỗng trở nên lạnh lùng, ánh mắt như sát thần lẫm liệt, không hề có nửa điểm khoan dung hay ý định lùi bước.

...

.....

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!