Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 455: CHƯƠNG 455: THỜI KHẮC QUYẾT ĐỊNH - CÂU CHUYỆN CỦA LUCIFER

"Ngươi... Azazel, ngươi dám lừa ta?" Giọng điệu của Michael trở nên âm trầm nặng nề, ánh mắt đằng đằng sát khí dán chặt vào Azazel.

Hai kẻ mà Michael truy đuổi từ nãy đến giờ, không ngờ lại chính là Azazel và Hera cải trang thành.

Athena vừa rồi cũng không hề sử dụng Diệt Hồn Chi Pháp, nàng vẫn dùng thứ năng lực đã từng áp dụng thành công lên người Ba Tư. Dường như nàng không thích hủy diệt linh hồn kẻ khác, mà chỉ ưa dùng ảo thuật để lừa gạt.

Chỉ là lần này không có Kỳ Nguyện Pháp Môn trợ lực, mà chỉ kết hợp với thuật dịch dung của Azazel. Nếu tinh thần lực của Michael vẫn còn toàn thịnh, có lẽ trò này chẳng có nửa điểm tác dụng. Thế nhưng, hắn đã dùng hồn thai để phong ấn khiến tinh thần hao tổn, cộng thêm sự chủ quan, không ngờ bọn họ còn có kế điệu hổ ly sơn này.

Do đó, chỉ cần một chút tác động đến tâm trí là có thể khiến Michael không thể nhận ra.

Hiện tại, có lẽ hai người kia đã cao chạy xa bay, hoàn toàn mất dấu. Chí cao Đại Thiên Sứ Trưởng, cuối cùng hôm nay lại bị người khác đùa bỡn.

“Nàng mau đi đi, nơi này cứ giao cho ta.” Azazel nói với Hera.

"Ta không đi, hôm nay ta phải đánh!" Hera vẻ mặt uất ức nói.

"Hera cô nương, tên kia không phải kẻ mà nàng có thể dây vào đâu. Lần này, nàng đã làm rất xuất sắc, Athena nhất định sẽ rất tự hào về nàng. Bây giờ nàng nên trở về cùng lão sư ổn định quốc gia, đừng ở đây làm chuyện vô ích."

Hera là một nữ tử yêu thích chiến trận, cũng rất hứng thú với việc điều binh khiển tướng. Lúc đầu nghe được mưu kế của Azazel, nàng có chút khâm phục trí tuệ của nam nhân này, liền ngoan ngoãn phối hợp từ đầu đến cuối. Nhưng cả ngày chỉ toàn diễn kịch, đóng vai thế thân, chẳng được nắn gân bóp cốt giết địch, thân thể và tâm tình đều có chút không thoải mái.

"Nhưng..."

"Nàng lo cho ta sao? Chúng ta quen biết chưa lâu, nàng nhiệt tình như vậy khiến ta có chút không quen." Azazel trơ trẽn nói.

"Ai thèm lo cho ngươi, đồ thần kinh!" Hera trợn mắt, có chút bực bội, mặt đỏ bừng.

"Được rồi, được rồi, nàng đi đi. Ta nhất định sẽ không chết, sau này có cơ hội ta sẽ dạy nàng một ít binh pháp. Mau đi thôi, bảo vệ nàng sẽ khiến ta bị hạn chế."

Do dự mấy giây, Hera cuối cùng cũng gật đầu, giọng quả quyết và chân thành: "Quân tử nhất ngôn, ngươi nhất định phải bảo trọng, ta sẽ chờ ngươi!"

Nói xong, Hera dứt khoát rời đi. Nàng biết ở lại cũng chẳng giúp được gì, chỉ có thể hy vọng và cầu phúc cho hắn...

Thấy Hera đã an toàn rời đi, Azazel nở một nụ cười hài lòng. Hắn ngước nhìn Michael đang lơ lửng trên trời cao với ánh mắt băng lãnh. Lúc này, Michael vẫn chưa ở trạng thái tốt nhất, cũng không mấy bận tâm đến việc Hera đã chạy thoát, bởi hiển nhiên Azazel mới là phiền phức lớn nhất cản trở hắn.

"Đến đây nào Michael, ngươi muốn bắt bất kỳ ai trong số họ, trước tiên phải hỏi qua ta đã." Azazel cười khẩy, không chút e ngại nào mà dang rộng đôi cánh thiên sứ màu tím...

...

...

Thành Nafplio...

Nếu Acropolis là trung tâm kinh tế - trái tim của Hy Lạp, thì Nafplio chính là thủ phủ. Bề ngoài thành trì này không phồn hoa gấm vóc, nhưng lại là nơi đặt trung tâm đầu não chính trị của quốc gia.

Acropolis có cung điện, Nafplio cũng có, nhưng người Hy Lạp không phô trương như các đế quốc khác. Giữa thời loạn lạc, cung điện hoàng thất được thiết kế bí mật, nằm sâu dưới lòng đất. Tiểu hoàng đế Hy Lạp cùng toàn bộ vương thất quý tộc đều đã theo sự sắp xếp của Athena mà tụ hội về đây, một mặt để hoàng tộc được bảo vệ tuyệt đối, mặt khác là để làm hậu phương chi viện cho các thành bang nơi tiền tuyến.

Bên dưới một con phố nhỏ hẹp nhưng tấp nập, một nam một nữ dìu nhau hòa vào dòng người. Vẻ mặt họ đầy kinh ngạc nhìn nhau, bước chân có vẻ gấp gáp, dường như đang cố trốn chạy điều gì đó.

Mặc kệ chiến tranh liên miên, nhịp sống nơi đây vẫn tuần hoàn yên ả. Chỉ là hôm nay, trong thành đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng kỳ quái, tuyết lạnh đã bắt đầu lất phất rơi!

Mấy vạn dân chúng trong thành ai nấy đều sững sờ không tin vào mắt mình. Hiện tại vẫn đang là mùa hạ, gió thu còn chưa thổi tới, nhưng tại sao tuyết mùa đông đã giáng lâm?

Mọi người tạm dừng công việc, quan sát dị tượng kỳ bí trái lẽ thường kia. Duy chỉ có đôi nam nữ nọ vẫn không dừng bước, thậm chí còn tăng tốc.

Bầu trời càng lúc càng đổ xuống tuyết dày đặc, may mà không có gió rét cắt da. Mọi người nhất thời bừng tỉnh, vội vã trở vào nhà tìm áo ấm, nếu ở ngoài quá lâu, không khéo sẽ bị đông cứng thành người tuyết.

"Vèo vèo~~~"

Đột nhiên, tất cả mọi người trong thành đồng thời nhìn về một hướng, phát hiện ở phía chân trời xuất hiện một tia hào quang màu lam.

Luồng lam quang kia bay đến như một vì sao băng. Khi mọi người nghĩ rằng đó chỉ là sao chổi vô tình lướt qua, nó bỗng dừng lại ngay giữa bầu trời Nafplio, rồi không một dấu hiệu báo trước mà phát ra dị quang cùng âm thanh kỳ lạ, như có thứ gì đó vừa nổ tung trên không trung.

"Bụp~~~"

Thanh âm không lớn lắm, nhưng luồng lam quang kia dường như phóng ra một lực lượng bàng bạc từ nơi nó phát nổ, tức thì phân chia thành hàng trăm hàng ngàn đạo quang hồ màu lam. Chúng từ từ tản ra bốn phương tám hướng, uốn cong xuống dưới, cuối cùng bao trùm toàn bộ tòa thành như một chiếc lồng chim màu xanh nhạt.

"Đó là cái gì vậy?"

"Là kết giới sao?”

"Ta cảm giác như bị một cái nhà tù úp lên đầu!"

Trong thành tiếng huyên náo ầm ĩ, cư dân một phen lo lắng và hoang mang sợ hệt. Ngày hôm nay họ đã gặp quá nhiều hiện tượng kỳ quái, hết tuyết rơi mùa hạ lại đến sao băng hóa thành lồng ánh sáng chụp xuống thành phố yên bình của họ.

Một số pháp sư trong thành nhất thời nhíu mày, họ cảm nhận rõ ràng đây là một loại lực lượng phi thường, giống như có kẻ nào đó đang thi triển một ma pháp cực kỳ mạnh mẽ.

Mọi người đều mờ mịt không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng đôi nam nữ kia thì hoàn toàn hiểu được.

Không khí đột nhiên trở nên lạnh đến thấu xương, tuyết rơi dày đặc trắng xóa. Trên bầu trời, một đàn chim hoảng hốt cố bay thật nhanh ra khỏi phạm vi thời tiết khắc nghiệt này, nhưng khi vừa chạm vào những đạo quang hồ màu lam đan kết như một tấm lưới, cả đàn chim lập tức bị đóng băng hoàn toàn, rơi xuống đất vỡ tan tựa những khối thủy tinh.

Giữa bầu trời thanh lam mờ ảo, một thân ảnh cao lớn tóc vàng hiện ra, hắn mặc pháp bào hoàng kim, toàn thân được bao bọc bởi hào quang màu lam. Bên cạnh hắn là vài chục vị Thánh Pháp Sư lấp lánh kim quang. Ánh dương rực rỡ giữa trưa cũng phải lu mờ ảm đạm trước sự xuất hiện của bọn họ.

"Lucifer, ngươi và Azazel đã vi phạm nguyên tắc thiên sứ, bao che dị đoan, can thiệp vào chiến tranh khiến thế cục hoàn toàn biến đổi. Ngươi thoát được Michael nhưng đừng mong thoát khỏi tay ta! Mau đầu hàng trở về Thiên Quốc tiếp nhận tối cao thẩm phán, giao nộp ả dị đoan Venus bên cạnh, bằng không từ hôm nay tất cả các ngươi đều phải biến mất khỏi thế giới này!" Một thanh âm vang vọng khắp không trung, vang đến tận tai mỗi người trong thành Nafplio.

Thiên sứ...

Đại Thiên Sứ của Thiên Quốc, Ariel!

Lucifer và Venus rõ ràng đã thoát khỏi nanh vuốt của Michael, đang tạm thời lẩn trốn trong thành trì này, nhưng làm cách nào Ariel có thể truy lùng được họ?

Rõ ràng cả hai đã che đậy khí tức khiến hắn không thể dò ra vị trí chính xác, nhưng hắn lại có thể xác định chắc chắn hai người đang ở trong tòa thành này, liền bố trí thiên la địa võng, còn dùng lời lẽ khủng bố để uy hiếp.

Ấn ký dò tìm vẫn còn trên người Venus sao?

Không đúng, Lucifer đã kiểm tra rất kỹ càng, tuyệt đối không có nửa điểm ma pháp ấn ký nào có thể qua mắt được hắn. Hơn nữa, Michael cũng không thể tìm được họ.

Điều khó hiểu nhất là giờ đây họ đã hoàn toàn bị nhốt lại cùng với hàng vạn cư dân trong thành.

Lucifer nhận ra luồng quang hồ màu lam kia chính là một trong những thần lực pháp môn của thiên sứ - "Băng Nha Thiên Võng". Một khi tấm lưới băng này chụp xuống, hầu như không ai có thể thoát ra, bất cứ ai cố gắng chạm vào nó đều sẽ bị thánh lực cường đại hóa thành tượng băng trong nháy mắt.

Nếu hồn thai thiên sứ còn tồn tại, thứ này đối với Lucifer chỉ là trò trẻ con. Nhưng hiện giờ...

Đây chẳng phải là lưới trời lồng lộng, thưa nhưng khó thoát theo đúng nghĩa đen sao?

Đột nhiên, cư dân trong thành hoảng loạn chạy sâu vào trung tâm.

Họ phát hiện Băng Nha Thiên Võng đang nhanh chóng thu hẹp lại một nửa, nghĩa là một nửa tòa thành đã hoàn toàn trở thành băng tuyết vĩnh cửu. Rất nhiều cư dân, thú nuôi, gia súc không kịp di tản đều đã trở thành những bức tượng băng. Bầu không khí tử vong lạnh lẽo xen lẫn sợ hãi lan tràn khắp thành Nafplio.

"Ta cho các ngươi một phút. Nếu không ra mặt, vậy thì một nửa thành trì còn lại sẽ cùng các ngươi bị chôn vùi!" Ariel cất giọng, ánh mắt sắc như dao cùng nụ cười hiểm độc.

Là Ariel, hắn đã điều khiển tấm lưới trời thu hẹp lại. Trong vòng một phút nữa, toàn bộ thành trì này sẽ bị biến thành một tòa thành chết chìm trong băng tuyết nếu hắn không bắt được Venus và Lucifer.

Độc ác, thực sự quá độc ác!

Chỉ vì muốn bắt hai người họ, hắn sẵn sàng biến mấy vạn người ở đây thành vật hy sinh? Mỗi một sinh mạng nơi đây đối với hắn rốt cuộc có đáng một xu nào không?

Lucifer ngước nhìn bầu trời, nắm tay siết chặt đến run lên, máu tươi chảy ra từ lòng bàn tay, cho thấy sự bất lực của hắn ngay lúc này.

Hắn không còn hồn thai, thực lực dù vẫn là đỉnh tiêm cấm chú nhưng đối mặt với một Sí Thiên Sứ vẫn không thể nào so bì.

Cư dân toàn thành nghe rõ từng chữ mà gã thiên sứ trên trời nói, không sót một lời.

Theo lẽ thường, họ sẽ nháo nhào tìm kiếm đám dị đoan kia để giao nộp, hòng cứu lấy bản thân và tòa thành khỏi một trận đại họa.

Nhưng họ nghe thấy cái tên Venus, nàng là nữ tử luôn âm thầm giúp đỡ đồng bào của mình, hầu hết mọi người đều khắc cốt ghi tâm công lao của nàng. Nàng cũng là con gái của Galilus, là nghĩa muội của Nữ thần Hy Lạp.

Người can thiệp chiến tranh khiến cục diện thay đổi? Theo tin tức từ tiền tuyến, quân Hy Lạp đã tạo nên kỳ tích, chuyển bại thành thắng, đánh lui hoàn toàn một triệu đại quân La Mã. Điều đó có nghĩa là người Hy Lạp nợ một ân huệ lớn đối với hai người tên là Lucifer và Azazel.

Ngay lúc này, mấy chục vạn người dù sợ hãi nhưng hầu như không một ai hé răng nửa lời về tung tích của họ. Chỉ có một số ít kẻ tham sống sợ chết cũng không đủ làm nên chuyện.

Bất kể Venus hay Lucifer đã làm gì khiến đám người trên cao kia không hài lòng, nhưng họ đối với cả dân tộc Hy Lạp đều có ơn sâu nghĩa nặng, người dân Nafplio há có thể làm chuyện bất nhân bất nghĩa?

"Một phút đã qua. Ta rất tiếc, có trách thì hãy trách những kẻ dị đoan đã muốn các ngươi chôn cùng!" Ariel cất giọng lãnh khốc vô tình, Băng Nha Thiên Võng theo lệnh hắn tiếp tục thu hẹp, chuẩn bị biến toàn bộ Nafplio thành vùng đất chết.

Nhưng đúng lúc này, một bóng người toàn thân bốc lên thánh hỏa, như một viên đạn pháo lao thẳng về phía đỉnh trung tâm của Băng Nha Thiên Võng.

"Keng~~~"

Một tiếng va chạm chói tai vang lên, đỉnh chóp của Băng Nha Thiên Võng nhất thời rung chuyển. Lucifer toàn thân bừng cháy liệt hỏa, hai tay hướng lên trời phóng ra hỏa mang màu đỏ, cố hết sức ngăn chặn tấm lưới băng đang co rút lại.

Tuy nhiên, tấm lưới màu lam dường như không hề suy suyển, chỉ có tốc độ thu hẹp của nó tạm thời chậm lại. Nhưng nếu không thể phá vỡ nó, đây cũng chỉ là kéo dài thêm chút thời gian, kết cục vẫn không thay đổi.

"Ha ha ha, cuối cùng cũng chịu ra mặt sao? Vô ích thôi Lucifer, ngươi không làm gì được nữa đâu!" Ariel cười lớn đầy đắc ý. Hắn không vội động thủ bắt Lucifer mà chỉ đứng đó, thỏa mãn quan sát đối phương đang tuyệt vọng giãy giụa.

Hay nói đúng hơn, hắn không hề muốn bắt giữ, mà thực sự muốn giết người.

Lucifer đã tính sai. Hắn định sẽ cố hết sức phá thủng tấm lưới này để Venus có thể thoát thân, nhưng lúc này dù hắn có mạnh đến đâu, nếu không có lực lượng thiên sứ cũng không thể phá được, dù chỉ là một lỗ nhỏ.

Nếu chỉ có bấy nhiêu, ngày hôm nay bọn họ chắc chắn phải chết.

"Lucifer!" Một tiếng gọi dịu dàng vang lên, ngay sau đó một nữ tử tóc vàng trong bộ xiêm y màu đen chạy đến bên cạnh Lucifer.

Trái tim đang bình tĩnh như mặt hồ của Lucifer nhất thời xao động kịch liệt, ánh mắt lóe lên hàn quang, hắn trừng mắt nhìn nữ nhân vừa xuất hiện.

"Nàng điên rồi sao Venus? Ta bảo nàng ẩn nấp chờ ta, nàng không hiểu sao?" Lucifer lớn tiếng quát.

"Ha ha ha, không ngoài dự đoán của ta. Rõ ràng ả có thể cao chạy xa bay, nhưng cuối cùng vẫn si tình ở lại cùng ngươi chịu chết.” Ariel thấy cảnh này không nhịn được cười lớn.

“Ngươi nói vậy là có ý gì?” Lucifer nghi hoặc không hiểu.

Trong lời nói của Ariel có vấn đề. Venus có thể chạy thoát? Chẳng phải pháp thuật này một khi đã phong tỏa thì không ai có thể thoát ra trừ phi phá vỡ nó sao? Trong tòa thành này, ngoài Lucifer ra cũng không có ai mạnh hơn.

"Ồ? Ngươi không biết sao? Michael không nói cho ngươi biết à? Ha ha, được, để ta cho ngươi biết một sự thật, coi như là ân huệ để ngươi được minh bạch trước khi chết." Ariel cười cợt, vẻ mặt phấn khích như thể sắp tiết lộ một bí mật động trời.

"Xoẹt xoẹt~~~"

Ariel không nói thêm lời nào mà bất chợt phẩy tay, một đạo khí tức thiên sứ hóa thành lưỡi dao vô hình bay về phía Venus.

"Venus, cẩn thận!!" Lucifer hét lớn.

Chiêu thức vừa rồi là lực lượng thiên sứ, nó quá nhanh so với ma pháp thông thường để Lucifer có thể phản ứng, hơn nữa sự tập trung của hắn vẫn đang đặt trên Băng Nha Thiên Võng, chỉ một chút lơ là sẽ không thể chặn lại nó được nữa.

Venus cũng không kịp né đòn, chỉ theo bản năng đưa hai tay lên che chắn.

Nhưng khi lưỡi dao do lực lượng thiên sứ hóa thành kia chỉ còn cách thân thể nàng trong gang tấc, từ bên trong cơ thể nàng đột nhiên bay ra một loại vật chất màu đen quỷ dị, ngay lập tức bám lấy đao khí, nuốt chửng và biến nó thành hư vô trong nháy mắt.

"Đây... đây là..." Lucifer và Venus nhìn nhau, cả hai kinh ngạc đến không nói nên lời.

Vừa rồi là gì? Bọn họ ngây dại như vừa chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi.

Đó là lực lượng thiên sứ, lại bị năng lực của Venus đánh tan?

Nàng thậm chí còn không chủ động phóng thích nó. Thứ kia dường như có linh trí, cảm ứng được lực lượng thiên sứ uy hiếp tính mạng của chủ thể liền tự động lao ra hóa giải.

Lucifer cảm thấy thứ này có chút quen thuộc, nhưng trong khoảnh khắc không tài nào nhớ ra được.

"Lucifer à, ngươi là kẻ mạnh nhất mà lại quên thứ này sao? Đây chính là một trong những vật chất cường đại nhất của hắc ám vị diện, Hắc Ám Bản Nguyên!" Ariel nhìn thấy vẻ mặt của Lucifer, dường như đọc được tâm tư của hắn liền cười khẩy nói ra.

Hắc Ám Bản Nguyên?

Vật chất hắc ám thuở sơ khai của hắc ám vị diện, cũng là một trong những vật chất mạnh mẽ nhất mà chúa tể bóng tối từng sở hữu.

Nhưng Hắc Ám Vương chưa bao giờ để lực lượng mạnh hơn thiên sứ xuất hiện trên vị diện này, có lẽ vì hắn muốn hắc ám có thể từ từ thẩm thấu mà không bị nhân loại quyết liệt bài trừ. Lực lượng hắc ám mà hắn "ban phát" đến thế giới này bất quá chỉ là vật chất cấp thấp.

Quyền năng của thiên sứ, từ xưa đến nay có thể trảm yêu trừ ma, hắc ám tà ác đối diện với quang minh chí cao đều không có chỗ ẩn náu.

Nhưng trong thế kỷ này, lại sinh ra một hắc ám giả mang trong mình cội nguồn hắc ám tinh khiết nhất, có thể tịnh hóa quang minh, xóa sổ lực lượng thiên sứ!

Venus mang trong mình thứ vật chất đó.

Đó cũng là lý do giải thích vì sao Ám Ảnh hệ của nàng lại có chút thần thông quỷ dị.

Quang minh trước nay đều là khắc tinh của hắc ám.

Nhưng vật chất hắc ám trên người nàng lại nuốt chửng thánh lực của thiên sứ.

Nàng không thể nghi ngờ chính là một mầm họa vô cùng to lớn, là khắc tinh của thiên sứ!

Thiên Quốc bài xích hắc ma pháp, nhưng bọn họ sẽ không đuổi cùng giết tận, chỉ âm thầm điều khiển những kẻ cầm quyền đưa nó vào danh sách đen cần kiểm soát. Nhưng đối với Hắc Ám Bản Nguyên, loại vật chất sơ khai này, thì cần phải vĩnh viễn diệt trừ.

Thiên Quốc đã nhắm vào nàng từ lâu. Hiện tại nàng chỉ mới ở cấp bậc Siêu Giai mà đã đáng sợ như vậy, mai này nếu nàng đột phá Cấm Chú cảnh giới, thậm chí vượt qua giới hạn, đó chẳng phải là ngày tàn của quang minh sao?

Đó là chân tướng.

Đó cũng là lý do vì sao bọn họ luôn truy đuổi nàng.

Ariel có thể định vị được nàng, hoàn toàn không phải nhờ ấn ký cài trên người, mà chính là nhờ Hắc Ám Bản Nguyên mà nàng sở hữu. Hắn đang bí mật sở hữu một kiện thần khí có thể truy vết bất cứ ai, chỉ cần dùng nó làm vật chứa loại vật chất lấy được từ mục tiêu.

Ariel đã sớm thu thập một ít Hắc Ám Bản Nguyên từ nàng, vì thế cho dù nàng có chạy đến chân trời góc bể, hắn vẫn sẽ dễ dàng định vị được mà không tốn nhiều công sức.

Ariel mới chính là kẻ đứng sau màn, thao túng đám người Hiệp hội La Mã. Hắn trước nay vẫn nắm rõ hành tung của Venus, chỉ là vẫn còn e ngại Lucifer.

Hiện tại Michael đã phế đi gã Đại Thiên Sứ Trưởng phiền phức kia, đây chính là thời cơ không thể thuận lợi hơn.

"Venus, mau chạy đi, thứ kia không thể làm tổn thương nàng!" Lucifer lúc này đã hoàn toàn bừng tỉnh, hiểu ra mọi việc.

"Đồ ngốc, ta có thể chạy đi đâu, bọn họ rồi cũng sẽ tìm ra ta thôi." Venus cười thê lương.

"Hãy tìm Athena, nàng ấy nhất định sẽ có cách." Lucifer khẳng định.

"Ta không muốn mấy vạn người ở tòa thành này vì ta mà chết, không muốn ngươi phải chết, càng không muốn quãng đời còn lại phải sống trong day dứt và hối tiếc." Đôi mắt Venus ôn hòa trầm tĩnh, câu nói của nàng cho thấy nàng sắp đưa ra một quyết định trọng đại.

Nàng tiến lại gần hơn, vòng đôi tay thon thả ra sau lưng Lucifer, đầu tựa vào ngực trái hắn. Hình ảnh tựa như một thiếu nữ sắp nói lời ly biệt, không đành lòng rời xa phu quân của mình.

Nàng có thể cảm nhận được trái tim hắn đập nhanh và mạnh mẽ, có thể cảm nhận được hơi ấm của hắn...

"Nàng, đồ ngốc này, cút ra cho ta!!" Con ngươi Lucifer trở nên đỏ bừng, hắn giận dữ gầm lên, mơ hồ cảm thấy nàng sắp làm một chuyện ngu ngốc.

Venus lại có vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, giọng nói ôn nhu tha thiết khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải tan chảy:

"Lucifer, ta sẽ luôn ở bên cạnh chàng. Có lẽ làm vậy là ngu ngốc và sai lầm. Chỉ là nếu thời gian có thể quay ngược lại, ta nguyện ý mắc sai lầm thêm một lần nữa!"

.....

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!