Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 475: CHƯƠNG 475: THƯƠNG LONG TỬ LÔI

. . . . . . . .

Đứng trong mật đạo bị cấm chế quang liệt bao phủ, Apase khịt mũi khinh thường Kuran Yurri.

Một con tiểu quỷ ngực lép mà cũng ghê gớm thật, thậm chí còn đáng phỉ nhổ hơn cả loài rết độc.

Khẩu phật tâm xà! Mở miệng ra là đại nghĩa diệt thân, là kiên quyết không để đồng đội chết oan, bọn người Apase suýt nữa đã đánh giá cao con hề hôi thối này. Trên thực tế, Kuran Yurri tâm cơ thâm độc, tính kế cả Thánh Pháp Sư Đoàn lẫn Đại Thánh Tể, đẩy đồng đội vào chỗ chết với Lôi Báo Killmonger, còn bản thân thì làm ra chuyện trời không dung đất không tha, trắng trợn đổ tội cho Mạc Phàm.

Apase cắn chặt môi.

Ngoài hai người chị gái của mình, kẻ mà nàng muốn giết nhất trên đời này chính là Kuran Yurri!

. . . . .

Mật đạo thông thẳng ra bên ngoài Hư Vô Nại Hà, rõ ràng không phải là con đường dẫn đến cổng Thiên Quốc chân chính, điểm này Mạc Phàm đã sớm để ý.

Khi lặn sâu vào Châu Uyên óng ánh, Mạc Phàm dần phát hiện ra vấn đề. Bên trong dịch thể quang minh này ẩn chứa một loại năng lượng đặc thù, khiến thân thể hắn trở nên trì trệ. Cùng lúc đó, một lực lượng bí ẩn không ngừng thiêu đốt ma năng, khiến lồng ngực hắn âm ỉ đau đớn như bị thánh quang nung chảy. Kỳ lạ thay, hiện tượng quang thiêu này lại xảy ra ngay dưới đáy hồ.

Thế nhưng, Mạc Phàm không còn lựa chọn nào khác. Kể cả bây giờ có dìm chết con mụ rết độc Kuran Yurri, lực lượng của Châu Uyên cũng sẽ không ngừng xâm lấn. Dòng chảy có bị đánh bật ra xa đến đâu thì ngọn nguồn của nó vẫn không hề thay đổi.

Vì vậy, dù dòng chảy có bị đẩy lùi thế nào, sớm muộn gì nó cũng sẽ quay ngược trở lại, tràn vào mật đạo và nhấn chìm tất cả mọi người.

Đây là pháp tắc tự nhiên, cũng là quy luật của cấm chế, là quy tắc của đại trận.

Muốn thay đổi quy tắc này, một quyền của Mạc Phàm vẫn còn xa mới đủ thần thông, trừ phi hắn thử giải trừ phong ấn tu vi, may ra cơ hội sẽ tăng thêm một chút.

“Soạt soạt soạt soạt ~~~~~~~~~~~~~~~~~~!”

Không đợi Mạc Phàm kịp thích ứng, giữa Hư Vô Nại Hà mênh mông, vô số Kim Ngư Hổ Phách bỗng từ bốn phương tám hướng xuất hiện quanh hắn.

Mạc Phàm không muốn giao chiến với đám yêu ngư này, hắn lập tức vận dụng Thuấn Tức Di Động, biến mất đến một vị trí xa hơn để tránh đối đầu trực diện.

Hắn di chuyển không theo quỹ đạo hay quy luật nào, liên tục thuấn di qua lại bên trong Hư Vô Nại Hà, khiến bầy Kim Ngư Hổ Phách dù tụ tập ngày một đông, dày đặc cả một góc hồ rộng lớn, cũng tạm thời không thể bắt kịp ma pháp của con mồi. Chúng chỉ có thể vo ve như bầy ong, hung hăng bám đuổi, khi không đuổi kịp thì lại dùng ưu thế số đông để vây bắt.

Bầy ong không phải vô tri, Kim Ngư Hổ Phách cũng vậy. Sau một hồi, chúng dần nhận ra thủ đoạn của Mạc Phàm.

Thông qua vô số ánh mắt định vị, bầy Kim Ngư Hổ Phách bắt đầu tản ra, tự giác chia thành từng nhóm nhỏ, dàn trận hòng khóa chặt và phong tỏa khả năng thuấn di của Mạc Phàm.

Phải nói rằng, do sự quỷ dị bên trong Châu Uyên, mật độ của thánh quang khiến chất nước ở đây khác hẳn nước biển hay sông ngòi thông thường, lại cực kỳ thích hợp cho loài thủy thú ăn thịt người dài năm sáu mét như Kim Ngư Hổ Phách. Tốc độ di chuyển của chúng trong Hư Vô Nại Hà nhanh đến kinh người, khiến Mạc Phàm lần đầu đối mặt với loài sinh vật xấu xí này cũng không khỏi có vài phần kinh ngạc.

Xấu xí, nhưng lại sống trong thánh dịch chi ao, đại diện cho hình phạt của Thiên Quốc.

Từ Thánh Thành cho đến Thiên Quốc, Mạc Phàm không rõ Kuran Yurri có phải là một con sâu bọ của Thiên Quốc hay không, nhưng hắn đã cực kỳ chán ghét những kẻ tự cho mình là thiên đạo, là thiên tôn, nắm giữ vận mệnh và an nguy của nhân loại rồi.

Gần như trong nháy mắt, Mạc Phàm phát hiện xung quanh mình, trong bán kính 100 mét, từ lúc nào đã bị hơn vạn con Kim Ngư Hổ Phách bao vây. Toàn thân chúng phủ một lớp huỳnh quang màu hổ phách đặc thù, khí tràng nồng đậm trong Hư Vô Nại Hà tạo thành một tấm lưới vàng khổng lồ, phong tỏa tuyệt đối đường tiến lẫn lối lui của Mạc Phàm, tựa như Thiên La Địa Võng.

“Trọng lực trì trệ ở Hư Vô Nại Hà phải gấp chục lần bên ngoài, bảo sao bọn Thiên Quốc có thể dùng cách này để cưỡng chế tù nhân.” Mạc Phàm ý thức được tình hình.

Quả thực, di chuyển ở đây vô cùng bất tiện. Không giống như Kim Ngư Hổ Phách có thể phát huy sức mạnh đến cực hạn, các pháp sư khác gần như đều trở nên vô cùng chậm chạp.

Mãi đến khi lâm vào thế không thể tránh né, và cũng đã dụ được toàn bộ bộ tộc Kim Ngư Hổ Phách tụ về một chỗ, Mạc Phàm cuối cùng mới ra tay.

Thu liễm tâm thần, đôi mắt hắn chuyển sang màu tím, tử sắc thiểm điện bắt đầu lóe lên trên con ngươi, không hề báo trước mà rò rỉ ra ngoài. Hắn cảm ứng được toàn bộ lôi huyệt chạy dọc cơ thể, lít nha lít nhít chẳng kém gì một trạm tích điện quốc gia.

Lôi điện tụ lại, điện tích gia tốc đẩy lên đến cực hạn, tạo thành một hạt nhân năng lượng nóng rực. Từ đó, vô số lôi long vĩ, lôi mãng xà, lôi quang xích điên cuồng tuôn ra, quấn quýt vào nhau, đầu đuôi tương liên. Cuối cùng, chúng dần ngưng tụ thành một, hai, ba... rồi đến bảy, tám thanh Thương Long Tử Lôi lấp lánh tà văn, chậm rãi hiện ra trên lòng bàn tay trái của Mạc Phàm.

Khi Mạc Phàm chưa có ý định giao chiến dứt khoát, chưa hề có bất kỳ động tác nào, đám Kim Ngư Hổ Phách chỉ vây quanh hắn. Nhưng ngay khi cơ thể hắn vừa động, sấm sét kinh thiên đã không khách khí bắn ra xa trăm mét. Dù Hư Vô Nại Hà có khả năng cách ly nguyên tố Lôi, đám yêu ngư này vẫn kinh hãi, bất giác đồng loạt lao về phía hắn.

“Ô ô ô ô ô ô ô ~~~~~~~~~~~~~~~!”

Hư Vô Nại Hà tức thì rung chuyển dữ dội, sóng nước cuộn trào. Hơn vạn con Kim Ngư Hổ Phách hung hãn lao tới, tựa như vô số mũi tên sắc nhọn bọc trong ánh kim loại, đồng loạt nhắm vào hồng tâm là Mạc Phàm đang tụ lôi mà phóng đến.

Nhìn tư thế của chúng, dường như nếu không xuyên thủng thân thể con mồi trước mắt, chúng tuyệt đối sẽ không cam lòng.

Vào thời điểm đám Kim Ngư Hổ Phách ồ ạt tấn công, cả khu hồ xung quanh chúng biến thành một màu huỳnh quang tro tàn, trong đó còn vang lên tiếng răng nanh ken két mài vào nhau, đủ để khiến thần kinh của người bình thường phải tan chảy.

Thế nhưng, Mạc Phàm nào phải người thường.

Nếu hắn "bình thường", thì đã chẳng mang cái tên Mạc Phàm.

. . . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!