Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 481: CHƯƠNG 481: HẢI NẠP BÁCH XUYÊN

...

“Đông! Đông! Đông! Đông!”

Đúng lúc này, thân thể Apase và Eileen chợt biến thành một đóa bách hợp kim sắc thuần túy, quang mang vàng óng như thủy ngân lấp lánh từ trên người các nàng phóng thẳng lên trời cao.

Sau lưng Apase, một hư ảnh quang cầu khổng lồ của Mạc Phàm chậm rãi hiện ra, to lớn gấp ba lần thân thể nàng, mờ ảo hư thực.

“Hải Nạp Bách Xuyên!”

Thanh âm đó vang vọng không ngừng trong tâm trí các nàng, hư ảnh kim sắc của Mạc Phàm hóa thành một vũng nước lạ lùng tỏa ra tứ sắc quang hoa, trong tứ sắc quang hoa lại tràn ngập kim sắc chi khí, đó chính là Thủy hệ Siêu giai, Hải Nạp Bách Xuyên.

Lực lượng của Hải Nạp Bách Xuyên lập tức lan tỏa, cuồn cuộn đẩy về phía trước, tựa như hồng thủy Nại Hà từ thời hồng hoang ập đến, biến tất cả xung quanh thành một màn sương vàng rực rỡ. Ngay cả những khối vàng óng ánh cũng đều hòa tan trong dòng nước sương vàng ấy.

Ba loại thánh mẫn chiết xạ của tam vị Đại Thánh Tể vừa va vào quầng sáng vàng óng huyễn lệ này liền biến mất không một dấu vết, nhẹ nhàng như muối bỏ biển, như kim chìm đáy nước. Hơn nữa, sau khi vô hiệu hóa ma pháp thánh mẫn chiết xạ, mỗi một quầng sương vàng lướt qua đều không hề chậm lại. Sương vàng đại biểu cho lực lượng tịnh hóa đến cực hạn, chỉ trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ đám người của Thiên Quốc Thánh Pháp.

Bất ngờ rơi vào lớp sương mù tựa nước thu này, tam vị Đại Thánh Tể bắt đầu hoảng loạn, cảm giác như có núi cao đè nặng lên người, áp bức khiến toàn thân không thể cử động. Ngay cả tinh thần lực của bọn họ cũng bị uy áp toàn diện, chỉ có thể trơ mắt nhìn trong kinh hãi tột độ.

Trong tĩnh lặng, từng mảng lớn quang vân kim sắc như thủy ngân chảy bao phủ lên thân thể tất cả thánh pháp sư. Giữa tiếng nổ vang kịch liệt, mỗi một người, mỗi một tấc da thịt đều bị công kích cường hãn. Kẻ mạnh như các Đại Thánh Tể thì đồng loạt phun máu tươi, nhưng vẫn bị giam cầm trong quầng sương vàng không thể thoát ra. Kẻ yếu hơn thì trực tiếp bị nghiền nát, siêu độ trong hủy diệt.

Đáng tiếc, chỉ vài giây sau, Hải Nạp Bách Xuyên dần dần ảm đạm rồi thoái lui, trả lại cho mật đạo nhà ngục một góc lạnh lẽo như băng sơn.

Có lẽ hiện tại hắn vẫn chưa hoàn toàn khống chế được ma pháp Thủy hệ Siêu giai, bằng không, nếu cho hắn thêm một chút thời gian, dù là Cấm Chú đứng trước mặt, Mạc Phàm cũng có thể tùy tâm nhấn chìm trong Hải Nạp Bách Xuyên mà dìm chết.

Bất luận là Kuran Yurri, tam vị Đại Thánh Tể, hay bất kỳ vị thánh pháp sư Thiên Quốc nào còn may mắn sống sót, giờ phút này đều đã hồn phi phách tán.

Đứng giữa thế giới sương vàng, bọn họ mới biết nó kinh khủng đến nhường nào. Cảnh tượng dòng nước sương mù đột ngột xuất hiện và càn quét qua đã mang đến cho họ một cơn nguy khốn tột cùng, là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra họ cảm nhận được một loại thần thông có thể uy hiếp đến tính mạng của chính mình.

“Soạt… soạt… soạt…”

Sương mù tan đi, bọn họ thấy Mạc Phàm từ sâu trong mật đạo xa xa chậm rãi tiến tới.

Từ bóng tối lạnh lẽo bước ra thảm đá vàng khối, ánh mắt hắn đã trở lại bình thường, thâm thúy mà thong dong. Mỗi bước chân của hắn càng thêm nặng nề, mang một sự dứt khoát cùng khoan thai khó ai bì kịp.

Phải, là khoan thai khó ai bì kịp.

Giết một người, sẽ để lại cho người sống nỗi đau thương, vì thương tâm mà sinh lòng bệnh tật.

Hắn đã quyết tâm giết hết, vậy chính là độ kiếp, là khoan thai.

Mạc Phàm giết người, hắn thường không đi một mình.

Sau lưng hắn, Băng Thần Minh Lang là kẻ đầu tiên chủ động xung phong lao ra chiến đấu.

Hôm nay, lão lang tâm tình phức tạp hơn mọi ngày. Nó uất hận, nó phẫn nộ, nó nhìn thấy chủ nhân mình một thân đầy thương tích chiến đấu trong Hư Vô Nại Hà, từ tận xương tủy đều muốn bùng cháy. Nó đối với thánh pháp sư Thiên Quốc Kuran Yurri căm ghét đến cực điểm.

Chỉ có gặm nát đầu của ả đàn bà ghê tởm này, lão lang mới có thể miễn cưỡng trút được cơn giận.

“Nàng ta là của ta.” Apase kéo lại dây áo, cũng không khách khí giành quyền sinh sát con mồi với lão lang.

Apase vừa nói, vừa chùi đi vết máu nơi khóe miệng, đây là “món quà” tam vị Đại Thánh Tể ban tặng cho nàng. Trong lòng nàng, sự căm hận muốn xé xác Kuran Yurri thậm chí còn mãnh liệt hơn cả lão lang.

“Có những kẻ vì mục ruỗng của thế giới này mà nảy sinh hận thù vô cớ, tâm trạng của chúng chính là tư tưởng độc hại như ôn dịch. Thực lực càng mạnh, nếu tư chất không ổn định, hướng về thế giới phát ra ô nhiễm thì sẽ bị thế giới ruồng bỏ, cuối cùng đánh mất đi thiện tâm và chính đạo. Lấy tiêu chuẩn riêng đặt trên tiêu chuẩn chung, lại muốn đoạt đi mạng sống của những người khác mình, lại muốn nằm ngoài trật tự pháp tắc của thế giới, ngươi tưởng vậy gọi là thế đạo hay sao?” Một trong ba vị Đại Thánh Tể tên Defyud lên tiếng, ánh mắt hướng về phía Mạc Phàm đang đi tới.

Mạc Phàm vẫn tiếp tục tiến bước, Băng Thần Minh Lang chậm rãi theo sau.

Hắn nghe loáng thoáng, nhưng không trả lời Defyud, chỉ cảm thấy vừa buồn cười, vừa buồn nôn.

Thiên Quốc Cổ Thành hay Quang Minh Thánh Thành, dù tách ra làm hai hay hợp lại làm một, vẫn luôn thích khoác lác những logic nhược trí của mình, thích tỏ ra triết lý thâm sâu.

Phải, là đạo lý… mấy thằng nói đạo lý, thường thường sống như bò ba chân.

“Gào rú u u!”

Mạc Phàm không mở miệng, Băng Thần Minh Lang thay hắn rú lên một tiếng sói tru vang dội.

Trong tiếng sói tru ngạo mạn này, Kuran Yurri lẫn ba vị Đại Thánh Tể đều nghe ra thái độ vũ nhục, ánh mắt khinh thường thánh pháp Thiên Quốc đến tột độ, rõ ràng đã chạm đến giới hạn của bọn họ.

Có thể thấy trên khuôn mặt tái nhợt của Defyud dần dần lộ ra từng tia sát khí lạnh lẽo, ánh mắt hắn đáng sợ mà độc ác, trông gần với một vị phán quan tra tấn của hắc ám hơn là tổng giáo chưởng quản của Thiên Quốc Cổ Thành.

Đại Thánh Tể dù sao cũng là Đại Thánh Tể, Thiên Quốc Cổ Thành vẫn là thần quốc tiên giới tại dương gian, mà kẻ chưởng khống nơi đây, dĩ nhiên cũng là những nhân loại đứng ở đỉnh cao, cùng một cấp độ với Thiên sứ mười cánh Farl.

Bọn họ quả thực đã bị một chiêu Hải Nạp Bách Xuyên của Mạc Phàm làm cho kinh hồn bạt vía, nhưng sao lại không nhìn ra được chiêu thức đó của Mạc Phàm vẫn chưa thành thục, ma năng cũng chẳng còn bao nhiêu, cơ thể càng đi đến giới hạn rệu rã.

Thủ đoạn mà hắn có thể trông cậy vào bây giờ, vẻn vẹn chỉ là con Đế cấp Tuyết Lang kia, mà nó cũng gần như đã đến giới hạn cuối cùng rồi.

Toàn lực phóng thích tam thanh trận pháp, Defyud tiến lên trước mấy bước. Tại trung tâm tam giác tinh đồ của ba vị Đại Thánh Tể, hắn thi pháp cực nhanh, mở ra một Tinh Tượng vô cùng to lớn. Vô số tinh tử dày đặc trong Tinh Tượng như được một sợi dây vô hình sắp xếp, đồng thời phác họa, liên kết với hai Tinh Tượng của hai vị Đại Thánh Tể còn lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!