Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 484: CHƯƠNG 484: TRA HÌNH

. . . . . . . .

Màn sương đen của đêm phiêu du, rốt cuộc cũng trôi dạt đi đâu mất, trả lại nguyên vẹn cảnh tượng ban đầu.

Bên trong mật đạo, hơi nước ẩm ướt len lỏi vào từng khe đá hẹp. Hào quang của băng diễm đan xen vẫn chưa tắt hẳn trên khắp những lỗ thủng chi chít đến khoa trương. Vẫn còn không ít mảng tuyết trắng đẹp đẽ ngoan cố bám víu vào thành kẽ, sót lại trên những vết nứt. Từng chi tiết nhỏ đều khiến người ta nhìn vào không khỏi có cảm giác như đang đứng giữa một phế tích hiu quạnh.

Băng dần tan, nước lạnh chảy róc rách từ khe đá hẹp xuống tấm đá hoa cương màu vàng bên dưới. Nữ Thánh Pháp Kuran Yurri mang theo vẻ căng thẳng tột độ, ẩn nấp dưới một tòa thạch nhũ trong góc khuất, trốn tránh ánh mắt của kẻ đó, trốn tránh cái hiện thực rằng gã ma thần khủng khiếp kia đang tồn tại trong hình hài nhân loại.

Chỉ là gã ma thần ấy, từ đầu đến cuối vẫn không thèm đoái hoài đến nàng.

Nàng trốn tránh hắn, nhưng chi bằng hãy bận tâm đến tâm trạng của nữ hoàng đế mỹ xà, Medusa chi vương thì hơn.

“Bao nhiêu sinh mạng đã lụi tàn, những pháp sư của Thiên Quốc Cổ Thành đã ngã xuống, tất cả đều phải ‘cảm tạ’ ngươi đấy.” Apase khuỵu một chân xuống, dùng bàn tay trắng nõn chậm rãi nâng cằm Kuran Yurri lên, bắt nàng phải khắc cốt ghi tâm rằng khuôn mặt đẹp không tì vết kia khi nổi giận sẽ trở nên đáng sợ đến nhường nào. “Phụ nữ tàn độc khác với phụ nữ giả tạo. Một khi đã mọc gai trên người rồi, mới biết gai của mình chỉ là lớp vỏ ngụy trang ghê tởm. Vì lẽ đó, ngươi với tư cách là một nữ nhân thật khiến ta buồn nôn.”

Hai người ở bên dưới tòa thạch nhũ khuất trong bóng tối, phảng phất như ngăn cách với hết thảy ánh sáng hỗn loạn đặc trưng của mật đạo. Kể cả trước khi đại chiến xảy ra, nơi này vốn dĩ vẫn luôn lạnh lẽo hơn rất nhiều.

Khi nói ra câu cuối cùng, biểu cảm trên mặt Apase dần dần không còn chút hơi ấm!

Ngược lại, Kuran Yurri, người vẫn không dám tin vào kết cục này, lại cảm thấy khiếp sợ không gì sánh nổi…

Toàn thân nữ Thánh Pháp của Thiên Quốc rét buốt, bàn tay run rẩy che giấu viên Nhật Nguyên Phù sau lưng. Dựa vào tình hình hiện tại, nàng đủ thông minh để hiểu rằng Apase ngồi xuống đây không phải chỉ để khuyên răn hay hăm dọa.

Nói gì thì nói, kết quả này rõ ràng đã khiến nội tâm Kuran Yurri cuộn lên sóng lớn dữ dội. Nhìn gương mặt với những đường nét sắc sảo của Apase, nàng vẫn cảm giác như đang chìm vào một cơn ác mộng đáng sợ, chỉ mong nếu có cơ hội làm lại, cả đời này cũng không dám trêu chọc vào người kia.

Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Quay về với thực tại, Kuran Yurri dù sao cũng là một thiếu nữ thông minh và gian xảo. Nàng biết hiện tại nếu có người cứu được mình, tuyệt đối không phải là Mạc Vỹ Kỳ ca ca, Eileen tỷ tỷ, hay Mei tỷ tỷ, những người mà nàng có thể trông cậy.

Thứ cứu được nàng, chỉ có Nhật Nguyên Phù bảo hộ sau lưng, chỉ có việc mở ra cổng không gian để triệu hồi tọa độ.

“Tỷ tỷ… ngươi cũng đánh giá ta thấp quá rồi. Các ngươi cho rằng ta không có thực lực đủ mạnh để áp chế các ngươi, nhưng lại không sợ ta có thủ đoạn khác sao? Hay là chúng ta làm một ván cược đi?” Kuran Yurri cuối cùng cũng mở miệng.

Eileen, Mạc Phàm, và Tiểu Mei đều nghe thấy câu này, bèn miễn cưỡng quay lại nhìn hai người họ.

“Được, cược. Nhưng trước khi cược, ta có việc cần làm với ngươi.” Apase nói.

So với Mạc Phàm, Apase dứt khoát và độc ác hơn bội phần.

Chưa kịp để Kuran Yurri phản ứng, Apase đã hất cằm nàng về phía trước, khiến cả người nữ Thánh Pháp sư phải bật dậy theo.

“Ầm!”

Ra tay phá nát dung nhan một cách dứt khoát, Apase dùng lực đập mạnh mặt Kuran Yurri xuống nền đá hoa cương lởm chởm, rồi không chút thương tiếc dùng đầu gối đè chặt lên gáy nàng. Đây chính là một màn tra tấn bằng nhục hình vô cùng tàn bạo.

Máu đỏ từ dưới nền đá hoa cương loang ra, lăn tăn thấm vào kẽ đá. Khỏi phải nói cũng biết khuôn mặt Kuran Yurri chắc chắn đã bị hủy hoại, đến nỗi tiếng hét cũng không thể thốt ra vì cơn đau quá mức.

Đây thuần túy là việc tư, nhìn không thuận mắt liền động thủ, hoàn toàn không mang ý niệm giết chóc.

Apase thành thạo vẽ nên Tinh Cung, Siêu Giai ma pháp Tử Đằng Cuồng Vũ từ bàn tay nàng tuôn ra, tức thì phóng tới quấn quanh cổ Kuran Yurri, siết chặt rồi kéo ngược nàng lên, treo lơ lửng trên vách thạch nhũ.

Tử Đằng Cuồng Vũ co bóp yết hầu vô cùng kinh khủng, tựa như một loại dây leo hắc ám hóa thành gông xiềng siết chặt kẻ địch. Chẳng qua là vì Apase muốn để Kuran Yurri nói thêm vài lời, bằng không một khi nàng động sát niệm, nữ Thánh Pháp này căn bản không sống nổi quá mấy giây.

Apase lại thay đổi tư thế.

Mỗi một lần nàng thay đổi tư thế, khí tức trên người lại càng biến mất. Mà càng không có khí tức, lại càng khiến người đối diện cảm thấy bất an tột độ.

“Nhật Nguyên Phù? Ta thật hy vọng thủ đoạn của ngươi lát nữa sẽ không làm ta thất vọng. Hóa ra là muốn sử dụng hồi thành phù, định bỏ chạy à?” Apase nhẹ nhàng giơ tay lên, cặp đồng tử màu kim hồng cao quý của nàng xoay chuyển sáng ngời, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ khiến người ta rơi vào lời nguyền mê thất.

Mặt mũi Kuran Yurri đã sưng tấy lệch lạc không rõ đường nét. Nhưng trong lúc nàng còn chưa hết kinh hoàng, đột nhiên vô thức nhìn vào đôi mắt mang sức mạnh Medusa chân chính, dường như trong nháy mắt, toàn bộ tinh thần và ngũ quan của nàng lập tức trầm luân vào một thế giới vực rắn. Bên trong đó, có ức vạn quỷ xà không ngừng trèo lên vách núi, luồn lách từ khắp các nhánh cây, khe đá hẹp, cuối cùng trườn tới cơ thể nàng, nhấn chìm nàng hoàn toàn vào mảnh vực rắn đau khổ vô tận.

“A a a………………” Kuran Yurri thống khổ gào thét.

Nàng cảm giác thân thể mình không còn trọng lượng, không biết là đã bị hàng tỉ tỉ con rắn các loại cắn nuốt, hay là đang sống một cuộc đời thực vật trôi nổi, không hề có chút tri giác nào. Nàng chỉ thấy chòm sao ma pháp của mình không ngừng bị hóa đá. Sau khi hóa đá, Kuran Yurri lại kinh hãi tột độ khi chứng kiến cảnh vị Đại Thánh Tể chiến đấu với Killmonger trong báo mộng, chứng kiến oán hồn của ba vị Đại Thánh Tể quay lại tìm mình, và càng chứng kiến vô số Thánh Pháp sư vì bị mình hãm hại mà thân thể từ thiên đường giới bị đày xuống âm tào địa phủ.

“Vì sao, vì sao, vì sao các ngươi đều tìm ta? Là bọn họ, là hắn, là Mạc Vỹ Kỳ, là Eileen, là yêu tinh xà vương, đó mới là kẻ thù của các ngươi…”

“Ta không phải kẻ địch của các ngươi… đừng qua đây! Ta chẳng qua chỉ là tín đồ của một giáo phái khác, nhưng cũng chưa từng phản bội Thiên Quốc! Cứu ta… ngài mau cứu ta, ta sắp không xong rồi… a a!”

Kuran Yurri dính phải Đồng Tử Báo Thù của Apase, gần như phát điên, khuôn mặt nàng nhăn nhó đến biến dạng, trông vô cùng hung hãn dữ tợn.

“Tỷ tỷ, tha cho ta, tha cho ta! Cái kia… ta cược thua, ta cược thua, ta cược thua! Ta nhất định sẽ nói hết mọi chuyện cho các ngươi, mau mau gỡ bỏ cái nguyền rủa đáng chết trên người ta đi!”

Mạc Phàm bắt đầu chú ý đến lời nói của Kuran Yurri.

Từ lúc bắt đầu chống đối, cho đến than vãn, khóc lóc, cuối cùng là lộ ra bộ mặt giả tạo ghê tởm, hắn đều không để tâm đến nàng.

Chỉ là vừa rồi, Kuran Yurri thốt lên rằng mình là tín đồ của một giáo phái nào đó, nghe qua không giống như nàng chỉ phụng sự duy nhất một phe phái là Thiên Quốc Cổ Thành. Điều này khiến tư duy của Mạc Phàm phát hiện ra điểm bất hợp lý.

“Khoan đã, ngươi vừa nói đến giáo đồ, ta lại muốn nghe một chút về chuyện đó.” Mạc Phàm cuối cùng cũng can thiệp, ra hiệu cho Apase tạm thời tha cho Kuran Yurri.

“Được, cho phép nó nói.” Apase cũng không phải tiểu cô nương không hiểu chuyện. Nàng biết Kuran Yurri giảo hoạt cơ trí, một nữ tử thông minh như vậy, sao có thể hành động thiếu suy nghĩ đến thế? Rõ ràng vẫn còn nhiều tình tiết bất hợp lý, và những điểm mâu thuẫn trong logic này, vẫn nên để một kẻ có cái đầu chín chắn như Mạc Phàm xem xét thì hơn.

. . . . . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!