. . . . . . .
“Chúng ta là sâu bọ, vậy các ngươi là cái thá gì?” Mạc Phàm không hề có dấu hiệu bị khiêu khích, giọng điệu ung dung đáp trả.
"Thần. Tuy so với các vị thần chân chính, chúng ta cũng chỉ có Thiên Phụ. Nhưng hiện tại, khoảng cách để chúng ta chạm tới con đường của Thiên Thần cũng không còn xa, có thể nói, nó giống như việc đột phá cảnh giới, chỉ còn cách nửa bước chân.” Giọng nói ái nam ái nữ lại vang lên, bởi vì tầng mây trên cao kia có vô số bóng hình, mà âm thanh của người này tựa hồ rót xuống từ trung tâm đất trời, cho nên cũng không thể biết được là ai đang nói.
“Thiếu nửa bước là bao nhiêu năm tu luyện? Mười năm, một trăm năm, một nghìn năm, hay là vạn năm, mười vạn năm... Đây là một câu chuyện dài phải không? Ta đây thiếu nửa bước nữa cũng có thể làm Ngọc Hoàng Đại Đế rồi, lũ tiểu thần giả mạo các ngươi thấy Ngọc Hoàng Đại Đế tương lai mà còn không mau quỳ xuống hành lễ?” Mạc Phàm đáp trả.
"Hừ, nói nhăng nói cuội! Nhiều năm qua, Thánh Thành thay chúng ta cai quản văn minh nhân loại, Thần tử của Thiên Quốc chúng ta đã lâu không còn phù hộ dương gian, có lẽ các ngươi đã quên lãng chúng ta rồi." Giọng nói ái nam ái nữ tăng thêm mấy phần ngữ khí: “Lũ sâu bọ các ngươi cắn xé nhau xong thì có thể chui lại vào hố bùn của mình. Nếu cứ cố chấp tiến về phía Thiên Quốc, ta cảnh cáo, ngươi sẽ biết thế nào là thân hồn câu diệt.”
Mạc Phàm nghe đoạn này coi như gió thoảng bên tai, không đáp lời nữa mà trực tiếp bước về phía trước.
Apase, Tiểu Mei, Eileen lần lượt cất bước đi theo, không để Mạc Phàm đơn độc một mình.
"Sự việc khó lường, bọn chúng nếu đã quan sát chúng ta từ lâu, khẳng định sẽ có cạm bẫy. Các ngươi dừng bước đi, ta đến gặp thử cái đám tự xưng là thoát tục phàm nhân này, các ngươi tùy cơ ứng biến." Mạc Phàm dùng huyền âm truyền vào tai các nàng, tỏ ý muốn một mình mình từng bước tiến lên cõi mây.
Biển động nối tiếp biển động, bởi vì đất liền không còn, cả vùng hải lưu màu vàng này chỉ còn lại duy nhất một ngọn Phật Sơn mờ ảo trong suốt. Thứ Nguyên Phật Sơn trùng điệp liên miên, nơi cao nhất có thể chạm tới mây xanh trên trời.
Nói là mây xanh trên trời, nhưng trên thực tế, Thứ Nguyên Phật Sơn vẫn còn cách tầng mây của vân quốc, hay còn gọi là Đại Thiên Quốc, hay lãnh thổ Thiên Quốc, khoảng vài ngàn mét nữa.
Tiếng long ngâm phượng hót vang trời!
Mạc Phàm đứng trên đỉnh của tòa Miếu Ngạn trên Thứ Nguyên Phật Sơn, nhìn thấy trong tầng mây của Thiên Quốc trước mặt là một vòng quang phổ khổng lồ với vô số pháo đài màu vàng kim. Hắn còn thấy một con Ngân Long thanh tú thon dài và một con Ly Loan tú mỹ đang quấn quýt bay lượn giữa vòm trời rực rỡ, xuyên qua từng tầng mây xanh.
Có chút khoa trương, ngay từ đầu, Thiên Quốc đã không ngần ngại bày ra một đội thiên binh hùng hậu để uy hiếp tinh thần của kẻ đến thăm. Mạc Phàm đánh giá sơ bộ, ngoài hai thần thú trấn quốc là Ly Loan và Ngân Long, mỗi một tòa pháo đài trong hệ thống Quang Minh Luân Bàn cũng đều toát lên uy phong như sao Bắc Đẩu, càng phô trương thanh thế sâu không lường được của đội quân thánh pháp tinh nhuệ.
Ài, cũng phải, thiên giới làm gì có cảnh tượng nào khác rung động hơn.
Những cảnh tượng này không hề xa lạ, nhưng không hiểu sao lại tồn tại một cảm giác quái dị mà Mạc Phàm không tài nào nói rõ, giống như hắn đã từng nhìn thấy điều gì đó sai sai trong ký ức, nhưng logic trong đầu lại không thể giải đáp được.
Hắn nhớ rõ lúc mình ngâm mình trong Hư Vô Nại Hà, đã từng đại chiến trăm hiệp với Tiên Hải Sa Vương, và chính hắn đã ném cái hung thần hải lưu này vào thần tường của Thiên Quốc. Điều đó rõ ràng có nghĩa là Thiên Quốc phải nằm bên dưới Hư Vô Nại Hà mới đúng.
Bây giờ thì mọi thứ rối tung cả lên. Hư Vô Nại Hà nằm dưới chân Thứ Nguyên Phật Sơn, còn Thiên Quốc lại trở thành một quốc gia trên mây, cưỡi mây bay lượn như tiên giới trong truyền thuyết, an tọa trên đỉnh của tòa Miếu Ngạn Phật Sơn.
Bước lên trời xanh vô tận, vậy cũng có nghĩa là đang tự mình chìm xuống bên dưới Hư Vô Nại Hà. Rốt cuộc, bầu trời này, lực lượng thứ nguyên của hắn, đang nằm ở vị trí nào trong vị diện này đây?
Mạc Phàm không hiểu gì cả, bèn làm theo thói quen, tiếp tục bước tới.
Tại trung tâm của chòm tháp Bắc Đẩu, cũng là tòa tháp lớn nhất, năm vị Đại Thánh Tể chấp chưởng đứng trên đỉnh Thiên Tháp, dáng người từng vị ngực ưỡn hiên ngang, khí phách bất phàm.
Sau lưng họ là Đại Thiên Môn, có mây trắng lững lờ trôi. Nương theo hòn đảo trên mây nơi chân trời này, một đám người xuất hiện, bọn họ hơi cúi đầu, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ ngưng trọng.
Giáo chủ Phượng Hoàng Tín Ngưỡng, Thủ tọa Cổ Long Các, Điện chủ Quang Minh Điện, Nguyên Thủy Thần Quan, Cung trưởng Thánh Cung Linh Vĩ Quốc, Maya Tam Thanh, Tứ Ngự Hoàng Tử của Atlantic, Thập Bộ Nguyên Soái của Wakanda.
Những người này chính là ban lãnh đạo cao nhất của Thiên Quốc, nắm trong tay hùng binh thiên tướng, cũng là những thế lực đỉnh phong trấn giữ đại lục Hải Lâu Sahara, bao gồm cả Linh Vĩ Quốc, Atlantic, Maya, Wakanda. Lúc này, bọn họ tập kết tại cổng lớn Thiên Quốc, đứng sau lưng năm vị Đại Thánh Tể chí cao vô thượng, khuôn mặt ai cũng như gặp phải đại địch, tựa như có tin tức gì đó chẳng lành.
“Sao hắn vẫn chưa dừng lại?” Điện chủ Quang Minh Điện, Hạ Băng, nhìn chằm chằm Mạc Phàm đang tiến tới, trong lòng có chút khẩn trương nói.
Đứng bên cạnh, nữ Cung trưởng Thánh Cung của Linh Vĩ Quốc cũng lên tiếng: “Khí thế này thật lớn, xem ra hắn thật sự định đứng trước mặt tất cả chúng ta mà khiêu chiến.”
Quang Luân Bàn có những tòa tháp hình chữ thập xếp thành vòng tròn, hay còn gọi là tháp Bắc Đẩu, chân tháp tọa lạc trên mây. Giữa các tòa tháp là một con đường ánh sáng, và Mạc Phàm chính là đang từ con đường ánh sáng đó cất bước lên quốc gia trên mây nơi chân trời.
Các thế lực của Thiên Quốc hồi hộp dõi theo Mạc Phàm. Bọn họ đứng ở trung tâm của hệ thống Quang Luân Bàn, từ vị trí trên đỉnh tháp quan sát, thực chất giống như nhìn qua kính viễn vọng, thu hết toàn bộ giang sơn gấm vóc vào đáy mắt.
Đáng nói hơn, kinh nghiệm từ trận chiến cổ xưa ngàn năm trước với Đọa Lạc Thiên Sứ Lucifer cho thấy, Quang Luân Bàn và Bắc Đẩu Tinh Tháp là hệ thống tháp phòng ngự tối cường được bao phủ bởi cấm chế bảo quang. Giống như Hư Vô Nại Hà, rất nhiều lúc, tất cả các tòa tháp đứng dưới song diện thái dương trên bầu trời sẽ hấp thụ vô số ánh sáng mặt trời, gia tăng cường độ quang minh đến cực hạn, phủ sáng cả thế giới, chiếu rõ vạn yêu, chiếu tan hết thảy hắc ám còn sót lại trên thế gian này.
Khi Quang Luân Bàn được thi triển, gần như không thể có một sinh vật nào sống sót bên dưới, huống chi là từng bước tiến lên ngay tại trung tâm của con đường ánh sáng.
Thế nhưng, điều khiến tất cả mọi người trên cao kinh hãi chính là, nơi đó ngay cả một con vi sinh vật nhỏ bé nhất cũng không thể tồn tại, vậy mà bóng lưng của gã tóc đỏ kia, kẻ tỏa ra khí tức hắc ám đến rợn người, lại có thể ung dung bước đi trên con đường ánh sáng… Cảnh tượng này lập tức dội một gáo nước lạnh vào lòng tự tôn của những kẻ thống trị, cũng khiến cho tất cả mọi người trong thành Thiên Quốc cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Văn minh ở Thiên Quốc thực sự rất tiến bộ. Bên trong thành, họ có những thiết bị truyền tin không dây tối tân, có thể theo dõi sự kiện bên ngoài qua các màn hình ma pháp. Dù hình ảnh không quá rõ ràng, nhưng các công dân Thiên Quốc vẫn có thể xem trực tiếp cảnh một gã tỏa ra khí tức hắc ám đang ngang nhiên khiêu chiến lực lượng căn cơ của Thiên Quốc.
Một màn này, phảng phất như bóng hình của đại ma đầu năm đó…
Ban đầu, không ít người cho rằng đó có phải là ảo giác từ bóng ma quá khứ hay không, hoặc là do phản quang nên nhìn nhầm. Nhưng sau khi nhiều người chăm chú xem kỹ hơn, họ phát hiện ra, nơi đó xác xác thực thực có một người đang đứng. Người đó ở ngay dưới ánh thái dương rực rỡ nhưng vẫn chậm rãi tiến tới, tỏa ra một luồng hắc quang tà dị khiến người ta không rét mà run.
"Thật sự có một người!"
“Đọa Lạc Thiên Sứ… hắn chưa chết, hắn quay lại báo thù rồi!”
"Lời sấm truyền của người Maya là thật, họ đã dự đoán về tai ương này từ ngàn năm trước, rằng chính vào năm nay, giờ khắc này, Thiên Quốc sẽ bị hủy diệt... A, không đúng, Thiên Quốc chúng ta được Thiên Phụ phù hộ." Trong thành, tại rất nhiều hàng quán, trà đạo, trên đường phố, vô số người cũng đang thông qua các thiết bị không dây để xem tình hình bên ngoài và bắt đầu bàn luận.
Lịch sử lặp lại ư?
Những ngày này được dự đoán là ngày diệt quốc, họ đã có tiên tri đoán trước, cho nên mới chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy, mới liên tục điều động canh gác Thiên Quốc, mới tổ chức giải đấu Thánh Nguyên hòng quy tụ nhân tài khắp nơi.
Thiên Quốc đã bày ra vô số phương pháp đề phòng, chưa bao giờ nghiêm ngặt đến thế. Nhiều thế lực hùng mạnh như vậy, các đại các, đại nội, tín ngưỡng Phượng Hoàng, Cổ Long đều được điều động, năm vị Đại Thánh Tể chí cao nhất cũng có mặt, lẽ nào tất cả cũng chỉ vì cái bóng đen tà quang đang từng bước tiến lên nghênh chiến kia sao?
Hắn… hắn rốt cuộc đến rồi!
. . . . . ...