Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 514: CHƯƠNG 514: DÙNG HÀNH ĐỘNG ĐỂ TRẢ LỜI

...

Tĩnh lặng... đến chết chóc.

Từ đáy biển Hư Vô thăm thẳm, xuyên qua Phật Sơn đa chiều, rồi lại từ Miếu Ngạn âm u men theo đại lộ quang huy dẫn thẳng đến Thiên Quốc chốn mây xanh, một luồng khí tức tà ác lan tỏa khắp không gian, khiến tất cả mọi người không dám có bất kỳ hành động ngỗ ngược nào. Cảnh tượng này chẳng khác nào một buổi kiểm tra đám trẻ ngoan trong nhà trẻ, chỉ cần dùng một hành vi đáng sợ để răn đe, tất cả lập tức trở nên ngoan ngoãn nghe lời.

Mười tòa tinh tháp Bắc Đẩu xếp thành một vòng cân bằng quanh Quang Hỏa Luân Bàn. Vốn dĩ, đại trận Quang Hỏa Luân Bàn là trận pháp cường thịnh nhất, mang lại cho họ cảm giác ưu việt và an toàn tuyệt đối. Nhưng ai ngờ được, lại có ngày một gã đàn ông tóc đỏ ngông cuồng không biết từ đâu xuất hiện, đạp không mà tới, dường như muốn lật đổ cả tòa Thiên Quốc vĩ đại này.

Đây mới là bộ mặt thật của ác ma tà thần sao? Trong nháy mắt đã diệt quá nửa môn đồ Hỏa Thần, ngay cả hai vị trưởng bối đứng đầu Cổ Long Các và Phượng Hoàng Các trước mặt hắn cũng chẳng khác gì phàm phu tục tử.

Thời khắc viên đạn thủy ngân kia vẩy máu, dù các thánh chức của Thiên Quốc không phải ai cũng trực tiếp bị tấn công, nhưng khi chứng kiến đồng đội của mình chết bất đắc kỳ tử, chết không kịp trăn trối, linh hồn họ cũng không tránh khỏi cảm giác cái chết đang cận kề.

“Thả nàng ra, ta lập tức cho các ngươi một con đường sống, những vấn đề khác có thể thương lượng sau.” Đại Thánh Tể Welbeck sắc mặt không hiểu sao tái mét, cuối cùng khó chịu cất lời.

"Welbeck, ông nói gì vậy chứ…” Đại Thánh Tể James tỏ ra cứng rắn hơn, hắn lên tiếng chất vấn.

Một con người nhỏ bé dù đạt đến cực hạn chiến đấu, hắn vĩnh viễn không tin kẻ đó có thể gây ra sóng gió gì to tát.

"Ta chưa bao giờ dao động. Thực lực của hắn sâu không lường được, trong thời gian ngắn Quang Luân Bàn không cách nào nhìn thấu. Cố chấp đấu tiếp, có lẽ sẽ thắng, nhưng Thiên Quốc chắc chắn tổn thất nặng nề. Ta thừa nhận, tên nhân loại này đã đạt đến trình độ có thể gây ra thảm họa diệt vong. Chúng ta đã quá chủ quan nên mới mất Henry, không thể mất thêm Veldora Tempest được nữa. Muốn giữ vững Thiên Quốc, phải giữ vững những trụ cột của chúng ta.” Welbeck phất tay ngắt lời James, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

Đại Thánh Tể James mặt đầy vẻ không cam lòng, nhưng đứng trước uy nghiêm của người lãnh đạo chân chính, hắn không dám hé nửa lời phân bua.

Dĩ nhiên, người đứng đầu Thiên Triều hạ mình không có nghĩa là từ bỏ quy tắc. Hắn vẫn duy trì một ranh giới thương lượng nhất định, không thể nào nhượng bộ đến mức ngay câu đầu tiên đã giao Khufu ra để trao đổi.

Tuy nhiên, việc thương lượng xem ra không tệ, hạ giọng xuống một chút như vậy vẫn có thể chấp nhận được. Về mặt cảm xúc, Mạc Phàm còn cho rằng việc Thiên Quốc nhanh chóng đồng ý thả người như vậy mới là hợp lý.

Đương nhiên hắn có chút hoài nghi, nhưng để ý thấy Thiên Quốc vẫn còn rất nhiều cao thủ đang quan sát từ trên cao, thậm chí không biết bên trong Thiên Môn khổng lồ kia còn ẩn giấu vũ khí khủng bố nào hay không. Dù sao đi nữa, nơi đây vẫn là biểu tượng cao nhất của nền văn minh ma pháp nhân loại, mình lại lạm sát ngay tại sân nhà của họ, thật quá không nể mặt rồi.

Suy cho cùng, không cần thiết phải gây xung đột toàn diện với họ, trừ phi Mạc Phàm thật sự tin rằng chỉ với sức một mình có thể chiến thắng toàn bộ nền tảng của Thiên Quốc, có thể dựa vào Viêm Cơ, Lão Lang và thần hồn để giành thắng lợi trong cuộc chiến này...

Haiz, thực tế thì hắn cũng chẳng có niềm tin tuyệt đối!

“Có thể thương lượng, như vậy tốt hơn nhiều.” Mạc Phàm cuối cùng cũng gật đầu đáp lại, đồng thời cân nhắc nới lỏng thần niệm, thu viên đạn thủy ngân về bên cạnh, cách trán Veldora Tempest vài tấc.

“Thương lượng thì được, Khufu cũng có thể giao cho ngươi, chỉ cần ngươi chứng minh mình không có ý định uy hiếp hay tấn công chí mạng chúng ta.” Welbeck mở lời, hắn từng bước rời khỏi vị trí trên thiên nhai, một mình tiến ra đại lộ quang huy, đối mặt với Mạc Phàm, nhìn kỹ đối trọng của mình.

Nếu đã chọn đồng ý cho đối phương lợi ích, Welbeck tự nhiên phải thể hiện sự tin tưởng nhất định. Song phương giao dịch mà không trực tiếp đối mặt một cách thành ý thì rõ ràng không hay cho lắm.

Mạc Phàm cũng thể hiện thành ý tương tự. Hắn mở ra một đường hầm không gian, ném vị thủ tọa Cổ Long Các đang hồn phách thất lạc đến trước mặt Welbeck. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt nàng vẫn còn mang theo vài phần ai oán và bất lực, chẳng còn thiết tha gì sự sống.

“Ôn hòa nhã nhặn đàm luận, ý kiến hay đấy. Ta không ngại lập một lời thề cấm chú bằng huyết ước danh dự, trừ phi các ngươi muốn quay lưng chống lại nhân loại… còn lại, chỉ cần giao Khufu ra, mọi chuyện đều có thể thỏa thuận, đều dễ nói.” Mạc Phàm đi thẳng vào vấn đề.

Welbeck đỡ lấy cơ thể Veldora Tempest, lòng bàn tay tỏa ra một ít ma pháp cổ xưa để điều hòa khí tức cho nàng, sau đó tiếp tục tỏ vẻ hài lòng với Mạc Phàm.

“Được, rất thẳng thắn. Huyết ước, cấm chú, mấy lời thề nhỏ nhặt này không có gì đảm bảo cả. Ta biết thực lực của ngươi rất cường đại, phảng phất khí tức của Hắc Ám Tà Vương, mấy loại huyết ước như vậy căn bản ta không tin tưởng. Nhưng ngươi yên tâm, ta không hề chê trách thiện ý của ngươi. Chúng ta đã hợp thức hóa hắc ám ma pháp, lẽ nào lại từ chối một người tu hành theo đuổi quyền năng hắc ám chứ. Khụ khụ, chỉ cần ngươi đồng ý đọc một lời thề của chúng ta.” Nói đến đây, vẻ mặt Welbeck lộ rõ sự mong chờ Mạc Phàm sẽ đồng ý.

“???” Mạc Phàm trong lòng bắt đầu dấy lên nghi ngờ.

Thấy Mạc Phàm không nói gì, Welbeck che giấu cảm xúc thật, trình bày một đoạn văn đã được diễn tập sẵn trong đầu: “Thiên Quốc chúng ta thời cổ đại có một lời thề gọi là Thần Ngữ Lời Thề. Chúng ta sẽ truyền thụ cho ngươi cách tuyên thệ, chỉ cần ngươi đọc nó lên, thánh ước thần ngữ sẽ được quang minh chứng giám, khiến ngươi đứng trước thánh quang sẽ vĩnh viễn bất tử. Toàn thể người của Thiên Quốc, thậm chí là cả Thánh Thành và tất cả nền văn minh ma pháp của nhân loại, đều sẽ không thể chạm đến ngươi. Đây là lời cam đoan dựa trên tôn chỉ của Thiên Quốc. Lời thề này mang hiệu lực thần thánh, khiến chúng ta và ngươi vĩnh viễn không thể xâm phạm lẫn nhau.”

“Ngươi đọc lời thề xong, chúng ta sẽ dẫn ngươi đến chỗ Khufu, giao hắn cho ngươi toàn quyền xử lý.” Welbeck bồi thêm một câu.

Mạc Phàm không nói gì nữa, sắc mặt có chút lạnh lùng.

Thần Ngữ Lời Thề…

Câu chuyện truyền kỳ về Thần Ngữ Lời Thề, Mạc Phàm cả đời này cũng không bao giờ quên được.

Thật sự coi mình là thằng ngốc không có não hay sao???

Vốn dĩ hắn còn muốn giữ cho đối phương chút thể diện và danh tiếng mà ôn hòa thảo luận, nào ngờ bọn chúng lại đem Thần Ngữ Lời Thề ra để giao dịch. Dựa trên đủ loại dấu hiệu, chỉ cần Mạc Phàm bị khóa chặt ma pháp, hắn chắc chắn sẽ trở thành con mồi ngon cho Khufu. Đây chính là kế mượn dao giết người, còn Thiên Quốc sau đó chỉ cần trưng ra bộ mặt vô can trước toàn nhân loại là xong...

Suýt thì quên, bọn chúng trốn trong cái xó này lâu như vậy, vốn dĩ đâu cần mặt mũi để nhìn thiên hạ.

“Thế nào, ngươi đồng ý chứ?” Welbeck tỏ thái độ chắc chắn, khẩn trương hỏi.

“Ta đã dùng hành động để trả lời rồi còn gì.” Mạc Phàm mỉm cười.

Trong khoảnh khắc, Đại Thánh Tể Welbeck bị nụ cười của Mạc Phàm dọa cho rùng mình. Từ rùng mình đến kinh hoàng, hắn không kịp có bất kỳ phản ứng nào.

“Hen... ry!”

Một giọng nữ nghẹn ngào vang lên bên cạnh, Welbeck vội vàng nhìn sang nàng.

Trong đôi mắt nhòe lệ của nàng đang nhìn hắn, có chút vô hồn, nhưng mặc kệ sự vô hồn đó, khóe miệng nàng lại nở một nụ cười mãn nguyện như thể đã được yên lòng…

Chỉ là nụ cười này cứ lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong tâm trí của người thủ tọa tối cao Thiên Quốc, thoáng qua khiến hắn cảm thấy một nỗi đau xót và dồn nén không sao tả xiết.

Giữa trán nàng xuất hiện một lỗ thủng nhỏ. Từ đó, một viên đạn thủy ngân màu lam bạc lấp lánh bay vút ra, kéo theo một vệt máu thịt thật dài.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!