. . . . . .
Thứ nguyên Miếu Ngạn vô cùng lạnh lẽo, đây chính là môi trường lý tưởng nhất mà Mạc Phàm tạo ra cho Bạch Ngân tùy ý sinh trưởng.
Bạch Ngân tinh khiết tựa như những loài thực vật dây leo giáng lâm từ Bỉ Hoàng Thiên Hải, trong suốt đến cực hạn. Dưới ánh dương quang chiếu rọi, chúng nổi bật đến mức có thể nhìn thấy rõ mồn một những đường gân tựa kim tuyến bên trong.
Mỗi một gốc Bạch Ngân lớn lên đều có kích thước bằng ngón tay cái, chúng tỉ mỉ bện chặt vào nhau, nhanh chóng quấn quanh thân thể hắn, trong chớp mắt đã bao phủ hoàn toàn cánh tay và bả vai.
Sột soạt, sột soạt.
Vốn bị hàng vạn hàng vạn tia Tịnh Hóa Quang Nhung trói chặt, giờ phút này nhờ có Bạch Ngân xâm thực thay thế, hút cạn dưỡng chất của những sợi quang tác, cơ thể Mạc Phàm bắt đầu dần dần biến đổi. Lực lượng của những sợi quang tác kia đang từ từ biến mất, từng sợi từng sợi màu trắng tinh khiết chậm rãi thay thế cho ánh sáng vàng kim.
Mạc Phàm không còn cảm thấy nặng trĩu như đeo xiềng xích, cảm giác nóng rát trong lồng ngực cũng nhạt dần. Hắn không còn bị những sợi quang tác siết chặt, thay vào đó là cảm giác toàn thân được truyền vào vô số luồng năng lượng thuần khiết, vô cùng ôn hòa, tựa như được những tấm lụa mềm mại bao bọc, thậm chí còn tỏa ra một mùi hương dễ chịu.
Khi toàn thân Mạc Phàm đã bị thứ hào quang trắng bạc này bao bọc thành một chiếc kén, toàn bộ những sợi Quang Nhung Thẩm Phán của quân đoàn Kim Quang Tử trước đó đã đột ngột biến thành một lớp áo giáp trắng bạc óng ánh bảo vệ hắn. Kinh khủng hơn nữa, những sợi quang nhung nối dài từ trên người hắn ngược về phía các Thánh Vệ Kim Quang Tử, chẳng biết từ lúc nào cũng đã bị từng nhánh từng nhánh Bạch Ngân len lỏi bao phủ.
Không một dấu hiệu báo trước, những nhánh Bạch Ngân trong suốt sáng bóng nhanh như chớp lóe lên từ những tia quang tác của mỗi một pháp sư Kim Quang Tử, ngưng tụ quanh thân thể họ, quấn thành những chiếc kén cứng rắn. Khi chiếc kén thành hình, Bạch Ngân bắt đầu phát huy lĩnh vực của mình, hấp thụ quang ma năng của đối phương, thậm chí còn kết nối mạnh mẽ đến tinh thần lực của họ để điên cuồng rút trích.
“U u u u u ~~~~~!”
Rất nhanh, quân đoàn Kim Quang Tử phát hiện ra những dây leo ánh sáng trắng tinh khiết này cứng rắn đến lạ thường, dường như có mấy phần tương đồng với quyền năng của vị Thánh Thiên Sứ Michael trong truyền thuyết. Bọn họ đã từng diện kiến Đại Thiên Sứ Trưởng Michael, biết rõ thần phú Phạm Quỳ của ngài đáng sợ đến mức nào. Mấy năm trước trong buổi giao lưu ma pháp, bọn họ vẫn còn nhớ như in cảnh vị Tổng Lãnh Thánh Thành chỉ tùy tiện phóng ra một chiêu Phạm Quỳ đã khóa chặt sáu trong chín vị Đại Thánh Tể, tạo nên một cú sốc thị giác khó tin.
Đáng tiếc, trong quân đoàn Kim Quang Tử không có ai đạt tới cấp bậc Cấm Chú ở đây, cũng không đủ cảnh giới để nhận biết được Phạm Quỳ và Bạch Ngân kia cái nào lợi hại hơn. Bọn họ chỉ biết một điều, pháp sư dưới cấp Siêu Giai muốn thoát khỏi chiếc kén ánh sáng này là chuyện cực kỳ khó khăn.
Toàn trường kinh hãi, chết lặng.
Mấy vạn thiên binh Thánh Vệ pháp sư, cứ như vậy bị Bạch Ngân ký sinh không cách nào thoát ra. Bọn họ bất lực chống cự lại vầng sáng trắng đang dập dờn dâng lên, mặc cho ma năng của chính mình bị truyền sang cho đại ác ma, khiến cho thân thể của đại ác ma vốn đang dần suy yếu bỗng chốc phục hồi trạng thái đỉnh cao.
Đây vốn là quang tác thần thánh trận pháp mà Kim Quang Tử tu luyện dùng để giam cầm những kẻ như Hắc Ám Vương du đãng trên thế gian này, nhưng không ngờ rằng đại ác ma kia ngoài tà lực ra, còn sở hữu một loại sức mạnh nguyên bản thánh khiết không hề thua kém, ngang nhiên cướp đoạt phong ma quang tác, biến ngược nó thành sức mạnh của chính mình.
“Tan ~~~~!”
Một thanh âm như tiếng vĩ cầm réo rắt vang lên, xa xăm triền miên không dứt.
Sóng âm thứ nguyên từ phía sau lưng mấy vạn thiên binh ập đến, xé toạc màn trời, xé toạc quỹ đạo của gió. Trên bầu trời xuất hiện vô số gợn sóng có thể thấy rõ bằng mắt thường, chúng chấn động lướt qua người đám Thánh Vệ pháp sư. Có thể nhìn thấy thiên địa đột ngột rung chuyển, những nhánh Bạch Ngân rung lắc, những chiếc kén cũng rung lắc theo, tựa như muốn cắt đứt cả mảnh rừng trắng tinh khiết này ra khỏi thế giới.
Tầm mắt Mạc Phàm bị vầng sáng rực lửa chiếu vào, không thể thấy rõ, cũng không phát giác được sóng âm kia rốt cuộc là do thứ gì tạo ra.
“Víu~~~”
Đúng lúc đó, một tiếng vĩ cầm chói tai lại vang lên. Chói hơn, cao vút hơn.
Thiên địa chấn động, toàn bộ Bạch Ngân quấn quanh quân đoàn Kim Quang Tử đều vỡ tan tành. Lực phản chấn từ những sợi dây bị chém đứt truyền ngược lại nơi kết nối với Mạc Phàm. Hàng vạn sợi dây như vậy đồng loạt rung chuyển, khiến Mạc Phàm đang đứng trong khu vực thứ nguyên đáng sợ phải chịu phản phệ cực lớn, hắn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể lảo đảo, suýt chút nữa bị chia năm xẻ bảy.
Và cũng chỉ đến lúc này, Mạc Phàm mới nhìn thấy rõ ràng một thân ảnh mờ ảo hư ảo đứng phía sau trùng trùng điệp điệp pháp sư giữa bầu trời.
Người này có làn da đen bóng, lơ lửng giữa không trung, hai mắt nhắm nghiền, đầu hơi nghiêng về bên phải, khớp với bờ vai hơi nhướng lên để kẹp chặt một cây vĩ cầm màu ngọc bích. Động tác của hắn thuần thục, điêu luyện, tay trái giương lên tiếp tục say sưa kéo đàn thành giai điệu.
Thủ tọa Thiên Triều, Welbeck!!!
Đương nhiên là hắn, Cấm Chú pháp sư hệ Huyền Âm.
Là cảnh giới Huyền Âm đáng sợ nhất mà Mạc Phàm từng gặp trên thế giới này.
“Tan Tan Tan~”
“Viu Viu Viu~"
Không còn là thánh quang thánh nhận kinh thế hãi tục, theo điệu nhạc ngân lên, hàng ngàn, hàng vạn lưỡi hái thứ nguyên dài trăm mét lướt qua lướt lại, luồn lách qua vị trí của các thánh chức nhân viên Thiên Quốc, cứ như vậy khai thiên lập địa, trực tiếp chém thẳng xuống chỗ Mạc Phàm đang đứng.
Mạc Phàm bắt đầu né tránh, thân ảnh biến ảo thành vô số bản thể, không hề đứng yên một chỗ chịu đòn.
Quảng trường đại đạo trên không trung nhìn thì rộng lớn, nhưng theo tiếng vĩ cầm vang lên, những nhát chém huyền ảo ác liệt đã che kín bầu trời. Sóng âm năng lượng khổng lồ gột rửa qua, biến thành từng con từng con Hạo Liêm Ưng, chúng nhanh như cắt truy kích Mạc Phàm trên đại đạo quang tuyến.
Trên đỉnh đầu mọi người, vô số Hạo Liêm Ưng màu bạc tung bay tán loạn, tao nhã rơi xuống, rồi lại tan rã như một màn pháo hoa thịnh thế trong khoảng không giữa thiên nhai và miếu ngạn. Nếu không phải Welbeck thần thông quảng đại, có thể phân biệt địch ta mà ra tay, thì ngay cả đồng đội của hắn cũng không tìm nổi một chỗ an toàn để ẩn nấp.
Sóng âm công kích có tốc độ thần sầu quỷ khốc, có thể so với hệ Không Gian và Hỗn Độn, thậm chí còn nhanh hơn cả hệ Phong. Mà kinh hãi nhất chính là, sóng âm tuyệt đối không có cách nào phòng ngự, bởi vì nó tấn công thẳng vào tinh thần của kẻ địch, hung hăng đánh sập mọi hệ thống tinh thần được tạo nên. Nói cách khác, cực kỳ ít ma pháp nguyên bản có thể phòng thủ được loại năng lượng bước sóng này.
Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến Welbeck có thể trở thành kẻ thống trị chân chính tại Thiên Quốc này, không một ai dám có ý bất mãn hay khinh thường hắn.
Chớp mắt di động được thi triển liên tục, lúc thì hóa thành hắc điểu, lúc lại như làn sương đen mênh mông vô hình vô ảnh, Mạc Phàm không ngừng né tránh, đạp không bay về phía rìa thiên nhai. Phía sau lưng hắn, chỉ nửa giây sau, nơi hắn vừa đi qua đã bị vô số Hạo Liêm Ưng cào xé nát tan. Đất đá vỡ nát trên thiên nhai bay vào không trung rồi hóa thành bụi mịn, lơ lửng trôi nổi trên bầu trời.
. . . . . ...