. . . . .
Quả thực, khoảnh khắc đối phương ra trảo, Mạc Phàm đã không khỏi kinh hãi. Hắn bước ra từ không gian vỡ vụn, đứng giữa cơn phong bạo hỗn loạn do Ngân Long tàn phá. Thân thể hắn lảo đảo ho khan một tiếng, trên người chỉ có vài vết máu, trông hơi thê thảm đôi chút, nhưng chung quy không đáng ngại, chưa đến mức ảnh hưởng đến thực lực.
Chỉ là, ngay cả thể phách Ác Ma cũng bắt đầu có dấu hiệu rệu rã. Thú thật, sau khi trải qua những trận thủy chiến, luân chiến triền miên không nghỉ, đối thủ nếu không phải Vong Quỷ bất tử hay Hải Ngự Đế Vương thì cũng là đỉnh phong của thế lực ma pháp nhân loại. Bọn chúng quy tụ vô số cá nhân kiệt xuất, có tập thể tinh nhuệ mạnh mẽ, có sức mạnh chúc phúc, có trận đồ áp chế, lại hết lần này đến lần khác tấn công dồn dập không cho Mạc Phàm cơ hội nghỉ ngơi, kẻ địch sau lại càng mạnh hơn kẻ trước. Mạc Phàm gắng gượng đứng vững không gục ngã đã là tận lực lắm rồi.
"Ngươi không đại diện được cho thần linh, vị trí thần linh này ta vẫn cho rằng vị diện này còn đang khuyết thiếu. Cút khỏi đây, ta cho ngươi nếm trải một chút cái gì gọi là Long Thần thực thụ." Mạc Phàm dứt lời, sau lưng hắn dường như mọc ra hai chiếc Hôn Lê Chi Dực to lớn vô cùng. Chúng phất phơ hắc quang tinh khiết, tràn ngập thần uy lướt qua tầm mắt mọi người, lân quang chói lòa khiến người ta không cách nào nhìn thẳng.
Không gian vốn chật hẹp lại càng thêm tù túng, trên đỉnh đầu, một sinh vật đen nhánh bỗng nhiên hiện hữu. Nửa thân nó tựa ma huyết, nửa thân lại như cầu vồng bảy sắc đang không ngừng hấp thụ diệu quang, hội tụ rồi phản chiếu vô vàn loại ánh sáng.
“Gàoooo!”
Hắc phong cuồng bạo đột nhiên ập đến, càn quét bốn phía, mạnh đến mức có thể gọt sạch một tầng trên lớp tráng gương vị diện nơi Ngân Long đang đứng. Cũng chính lúc này, Ngân Long nhận ra trong màn sương mù mờ ảo, một hình dáng thần bí đang dần trở nên rõ ràng. Đôi Hôn Lê Chi Dực khoa trương kia chính là của nó, đồng thời nó cũng để lộ ra hai con Ám Tinh Ngân Đồng tựa như có thể phân chia cả thứ nguyên thời không.
Ở một mảnh không gian xa xa, trong lúc mấy vị Đại Thánh Tể khác cùng các thánh chức nhân viên còn đang bận rộn vây bắt đội ngũ Đế Vương gồm Bạch Linh Chi Đế, Nữ Vương Medusa, Viêm Cơ Quốc Mẫu, Băng Thần Minh Lang, Tử Linh Hỏa Long và cấm chú giả Eileen, Welbeck vẫn vừa điều hòa hơi thở vừa không quên để mắt đến tên dị đoan đang bị giam cầm.
Người chấp chưởng Thiên Quốc chỉ thoáng nhìn thấy con sinh vật màu ám tinh đen kịt kinh khủng kia, lập tức như trông thấy Tử Thần chân chính, toàn thân lạnh toát, linh hồn trong thoáng chốc cũng bất giác run rẩy mấy hồi.
“Hắc Long Đại Đế... Ngân Cương Long.” Tam Thủ Ngân Long đang kinh hãi tột độ bỗng giật mình, lắp bắp thốt lên, đôi long nhãn khổng lồ nhìn chòng chọc vào Viễn Cổ Chân Long sau lưng Mạc Phàm.
“Ngân Cương Long, là Ngân Cương Long! Ngươi là huyết mạch của ta, là hậu duệ của Ngân Long và Cương Sát Long ta, vì sao lại ở đây làm đầy tớ cho một tên tiểu trùng Ác Ma?” Tam Thủ Ngân Long cất giọng rung chuyển cả thân thể.
Nghe Ngân Long thốt lên lời này, Mạc Phàm cũng cảm thấy có mấy phần bất đắc dĩ.
Hóa ra Hắc Long Đại Đế và gã Ngân Long này có chung huyết mạch. Trước đó hắn còn định tự mình thỉnh giáo con Tổ Long này một phen, kết quả vừa vào đã bị đánh bay, đành phải lựa chọn để Hắc Long xuất trận. Dù sao cường địch bên ngoài vẫn còn rất nhiều, bản thân hắn cũng cần thêm thời gian để hồi phục thể trạng, không nên lộ hết bài tẩy.
Cuối cùng, ngoài dự liệu, Hắc Long vậy mà lại gặp được tổ tiên!
Nói đi cũng phải nói lại, Mạc Phàm không hề nghi ngờ việc nhận sai huyết mạch này. Dễ dàng nhận thấy các bó cơ bắp săn chắc của Hắc Long và Tam Thủ Ngân Long rất tương đồng, thêm vào đôi long nhãn sắc lẹm và đường nét cứng cáp làm minh chứng. Ngân Cương Long vốn là đại biểu cho Chiến Thần chi long, thể trạng sinh ra đã đặc biệt phù hợp với lối cận chiến man lực. Khác biệt có chăng là Hắc Long Đại Đế mang hơi hướng hoang dã và dữ tợn hơn một chút, trên đầu có long giác, uy mãnh như một vị Hồng Hoang cổ thần. Còn Ngân Long thì cao quý, hào nhoáng, rõ ràng là đại diện cho một vị thần long tuấn tú.
“Austin, thử thực lực của nó đi!”
Vỗ đôi hắc long dực, Hắc Long Đại Đế bay lượn từ tầm thấp lên cao trên Hư Vô Nại Hà. Toàn thân nó, những lân phiến vốn hội tụ ánh sáng bảy màu bỗng hóa thành vảy giáp màu hoàng kim đêm tối. Khi nó hướng sát ý về phía Ngân Long, trông nó tựa như một vị canh gác Hoàng Tuyền đang đi tuần trong đêm thẳm.
Thấy con mồi, nó lập tức tung trảo.
Vô số luồng tà phong đen kịt quất đi, chín đạo xạ tuyến màu đen kéo thành một vòng cung ngang trời. Những xạ tuyến này không đơn thuần di chuyển về phía trước hay phía sau, mà ngay thời điểm chúng xuất kích, toàn bộ ngân phong lĩnh vực của Ngân Long dường như đều bị xé toạc.
Thứ nguyên thiên địa hóa thành bụi bặm hư vô. Chín vuốt vừa chém ra, một vùng không gian liền bị biến thành một màn đêm đen kịt, tất cả mọi thứ đều không có cơ hội phản kháng.
Những nơi đường vân của long trảo xạ tuyến đi qua, bất kể là kim loại hay đất đá, nước biển hay mây trời, đều tức thì tan rã. Ngay cả khe vực rộng lớn và vách núi mà Ly Loan kiến tạo trên cao cũng bắt đầu sụp đổ từ nửa đoạn, tất cả sạt lở đổ ập xuống biển, tạo nên những con sóng thần cao đến mấy trăm mét.
Tam Thủ Ngân Long thấy đối phương hung hãn, tạm thời không vội nhận người quen, nó ngưng tụ ngân đình long trảo thành một chùm sáng bạc mênh mông để đáp trả, chặn đứng móng vuốt ám tinh của Hắc Long.
"Keng keng keng!"
Bầu trời như bị những chùm sáng này đánh ra vô số lỗ thủng. Hắc Long vốn định dùng một vuốt nghiền nát để dọa cho tên Ngân Long còn đang ngẩn người kia một phen, nào ngờ đối phương cứ thế theo quán tính xuất thủ lại càng bạo liệt hơn. Nếu không phải nó kịp thời tỉnh táo đề phòng, suýt chút nữa đã bị xé thành nhiều mảnh.
“Ầm ầm ầm ầm ầm!”
Hai con Chân Long cực mạnh giao chiến, ám trảo và ngân trảo khổng lồ va chạm. Khoảnh khắc ấy, mặt hồ vị diện, Hư Vô Nại Hà cùng vô số phế tích đều rung chuyển dữ dội, hàng trăm ngàn vết rách xuất hiện trong không gian chật hẹp, tựa như muốn nghiền nát tất cả mọi thứ nơi đây.
Lực lượng từ vuốt rồng tràn ngập khắp hải dương ven bờ, từ biển cả cho đến bầu trời, xé rách đến tận cùng đại địa trập trùng. Chỉ riêng dư chấn khuếch tán ra cũng đủ để khiến bất kỳ sinh vật sống nào lởn vởn xung quanh phải vỡ nát nội tạng, xương tan thịt nát. Cả không gian và mặt vị diện này tự lúc nào đã chìm vào một thế giới viễn cổ hoang tàn, chấn động hùng tráng đến mức khiến người ta cảm nhận được một loại sát phạt thần thánh, có chút sởn gai ốc.
Trong thời gian ngắn, lực lượng khó phân thắng bại. Hắc Long Đại Đế phiêu đãng giữa luồng khí lưu tàn phá bừa bãi, thân thể lắc lư, vài mảng lân phiến bị bong ra, máu đen tuyền chảy xuống, rất khó giữ thăng bằng trên không trung.
Dưới mặt nước, một ít máu màu vàng của Ngân Long chậm rãi lan ra trong hồ. Thế nhưng, lúc này toàn thân Tam Thủ Ngân Long lại bùng phát ra một loại năng lượng còn kinh khủng hơn trước. Một quầng quang minh thánh hỏa thoang thoảng thiêu đốt trên người nó, và nó đang từ từ nhấc chiếc long vĩ ra khỏi mặt hồ vị diện.
Không gian do Ly Loan kiến tạo, dường như sắp không chịu nổi thêm được nữa...
. . . . . . ...