*
“Jasper, lập tức thả người!” Welbeck không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày, gầm lên đầy phẫn nộ, giọng nói hối hả và vội vàng.
Đại Thánh Tể Jasper nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm người chấp chưởng Thiên Quốc, rồi liếc sang Mạc Phàm vừa xuất hiện bên cạnh. Hắn phất tay, rõ ràng không dễ dàng chấp nhận mệnh lệnh: “Welbeck, ngươi đừng làm ô danh Thiên Quốc! Thân là lãnh tụ thần quốc, tại sao phải cầu hòa với một đại ác ma? Ngươi đã quên Cổ Long Thủ Tọa Veldora Tempest, Phượng Hoàng Giáo Chủ Henry, cùng vô số Hỏa Thánh Pháp Sư đã ngã xuống như thế nào rồi sao?”
Dứt lời, Jasper một tay nắm lấy chân Thiên Hy, dốc ngược đầu cô bé xuống đất, mặc cho nàng sợ hãi khóc ré lên. Tay kia, hắn hung hăng chỉ vào Mạc Phàm: “Chưa kể ba vị Đại Thánh Tể trước đó đều do một tay hắn sát hại. Bọn chúng dẫn một đám Đế Vương ghê tởm xông vào Thiên Quốc đồ sát, vậy mà ngươi lại muốn van xin tha mạng ư? Welbeck, ta cũng là một Đại Thánh Tể, chính thức nghi ngờ và phản đối tư cách lãnh đạo của ngươi. Ta sẽ viện dẫn Thánh Luật, sau khi giải quyết xong chuyện này, chúng ta sẽ cùng đứng trước phiên tòa của Thiên Quốc, ai sẽ bị phế truất, cứ để mọi người phán xét!”
Trên bầu trời, Đại Thánh Tể Jasper không hề đơn độc. Đứng cùng phe với hắn còn có Đại Thánh Tể Williams, Điện chủ Quang Minh Điện Hạ Băng, Cung trưởng Thánh Cung của Linh Vĩ Quốc Song Nhàn, cùng ba vị Tam Thanh của Maya Quốc.
“Ta đã sớm thấy đứa bé này bất thường, toàn thân tràn ngập khí tức thánh tính và ma tính hòa lẫn. Bất kỳ pháp sư nào có tinh thần lực cường đại, chỉ cần dò xét qua người nó một lần là biết ngay đây là một sinh vật cấp độ Ly Tai Giả, chẳng lẽ các ngươi không nhận ra sao? Loại yêu nghiệt này, nhất định phải chết! Còn tên đại ác ma kia, hắn cũng phải chết!” Jasper phá lên cười, nụ cười vang vọng, khuôn mặt hắn lúc này trông giống một yêu quỷ hơn là người phàm.
“Khốn kiếp! Ngươi định tạo phản...” Welbeck tức giận mắng.
Thế nhưng, lời còn chưa dứt, Welbeck đột nhiên cảm nhận được những luồng khí quỷ dị phả vào tà áo giáp, thổi qua sau gáy, lướt nhẹ trên da đầu trọc lóc, khiến người ta bất giác rùng mình.
Nhưng đó không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là, giờ phút này, Welbeck cảm nhận được cơn thịnh nộ đang bùng lên trong lòng Mạc Phàm, tựa như mặt đất nứt toác, địa ngục vỡ nát, tạo thành một trận động đất kinh thiên động địa.
"Ngươi muốn đối chất, muốn làm đại sứ quốc gia gì đó thì trước hết phải giữ được mạng sống khỏi tay ta đã." Mạc Phàm cả người khí chất biến đổi, tựa như một Ma Hoàng vừa bước ra từ trong đêm tối.
Sống trên đời này, hắn luôn giữ cho mình một nguyên tắc bất biến.
Kẻ nào động đến Mục Ninh Tuyết, Diệp Tâm Hạ, nhất định không tha.
Kẻ nào dám làm tổn thương Tiểu Thiên Hy, vĩnh viễn hồn phi phách tán, vạn kiếp bất phục, mãi mãi không được siêu sinh!
Cơn phẫn nộ của hắn đã đạt tới đỉnh điểm!
Là Tà Thần, nắm giữ thần cách ác ma, có thần tâm Chu Hoàng, lại được Bát Hồn Thiện Ác thế gian gia hộ, Mạc Phàm tựa như được nặn ra từ vô tận huyết sắc tế đàn. Bất luận là sát khí nhân gian hay oán niệm ma quỷ, tất cả đều là sát khí của hắn. Khi hắn ngẩng đầu nhìn Jasper, đôi mắt hắn phản chiếu ngọn lửa địa ngục có thể nuốt chửng vạn dặm trời cao, thiêu đốt và uy hiếp thẳng vào sâu trong tâm hồn Jasper, như muốn nhấn mạnh rằng, chỉ cần dám làm gì Thiên Hy, cả đời này hắn sẽ phải sống không bằng chết trong địa ngục không lối thoát.
"Ngươi bình tĩnh một chút, Jasper… hắn bị thực lực của ngươi và lời sấm truyền dọa sợ rồi. Chuyện này không liên quan đến Thiên Quốc, Thiên Quốc có nguyên tắc tạm thời phế truất chủ soái. Nếu ngươi cưỡng ép ra tay bây giờ, ngay cả khi ta mất đi quyền hạn, cũng khó ngăn đại chiến nổ ra. Bọn họ nhất định sẽ ủy thác xử quyết tại chỗ, mong ngươi đừng phản kháng, ta nhất định sẽ bảo toàn tính mạng cho bảo bối của ngươi.” Welbeck do dự một hồi, cuối cùng vẫn nói ra những lời này.
Đầu óc hắn bây giờ rối như tơ vò, chỉ cần đi sai một bước, Thiên Quốc chắc chắn sẽ gặp đại kiếp.
Thật vậy, kể từ khi Cổ Long Thủ Tọa Veldora Tempest và Phượng Hoàng Giáo Chủ Henry, hai trong ba tín ngưỡng tối cao của Thiên Quốc ngã xuống, Welbeck đã trở thành tội đồ. Hào quang của hắn bắt đầu lu mờ, quyền hạn bị suy giảm, thậm chí tu vi cũng dần bị áp chế, phảng phất như chính Thiên Phụ đã mất đi tín nhiệm đối với y.
"Ngươi chắc chắn muốn chết cùng hắn sao, Thủ Tọa Thiên Quốc!" Mạc Phàm lười nói nhiều, lạnh lùng bước ngang qua Welbeck.
Nơi bàn chân hắn vừa bước qua, vô số hạt hắc ám đen như mực từ dưới tế đàn Miếu Ngạn trào lên, khóa chặt thân thể vị lãnh tụ Thiên Quốc, khiến y không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.
Hắc ám vật chất đồng loạt nảy mầm, khuếch tán thành một dòng sông đen đổ vào không gian, khiến nơi đó lập tức bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Giới Vực Hôn Lê Minh Ám bùng nổ.
Hắc ám một lần nữa thống trị. Quang Luân Bàn và Song Diện Thái Dương tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng hoàn toàn không thể xua tan được hắc quang kia. Nhiệt độ nóng bỏng đột ngột giảm xuống, hơi thở lạnh lẽo của ác ma lại một lần nữa bao trùm. Vốn dĩ thứ ánh sáng này có thể thiêu đốt cả một vùng trời, tịnh hóa mọi ma vật trên thế gian, nhưng cuối cùng lại bị hắc ám của một Ma Hoàng Khải Huyền khinh thường nuốt chửng.
Nhìn bầu trời một lần nữa trở nên u ám, tất cả pháp sư và thủ tọa của Thiên Quốc đều cảm thấy chiến ý trong lòng hoàn toàn tan biến.
Quang minh không phải là khắc tinh của hắc ám sao? Tại sao Quang Luân Bàn lại không thể xua tan được màn sương mù kia?
Tên này rốt cuộc được vị Ma Thần nào hộ thể?
“Grào!”
Hắc Long Đại Đế gầm lên một tiếng long ngâm, Đôi Cánh Hôn Lê vỗ mạnh, lập tức gào thét bay lên, hung hăng giẫm đạp xuống bầu trời Thiên Quốc.
"Đời này ta không cho phép bất cứ kẻ nào dám ngang tàng trước mặt ta!" Đại Thánh Tể Jasper giận tím mặt, chỉ tay vào Mạc Phàm, quát lớn: "Thánh chức nhân viên nghe lệnh, cho dù toàn quân bị diệt, cũng tuyệt đối không thể để kẻ này xem thường Thiên Quốc, khinh nhờn thần uy của Thiên Phụ!"
“Roẹt! Roẹt! Roẹt!”
Đúng lúc này, khe nứt vị diện vực sâu nơi triệu hồi Ngân Long Ba Đầu lại một lần nữa xuất hiện giữa đỉnh Thiên Nhai và Hắc Long. Thân thể Ngân Long Ba Đầu vẫn chưa tan trong biển lửa, vảy rồng trên người đã tróc hơn một nửa, máu vàng óng tuôn ra như sông, vẻ mặt thống khổ và tức giận tột cùng. Hiển nhiên nó không dễ dàng chết đi như vậy, ngược lại còn mang theo cơn phẫn nộ này điên cuồng khuấy động khe nứt vị diện đang lơ lửng giữa trời.
Bề mặt vị diện vực sâu lõm xuống, cánh cổng nứt nẻ ngày càng phình to. Khi Ngân Long Ba Đầu hoàn toàn chui ra, có thể thấy bề mặt vực sâu tựa như một hồ kim loại nóng chảy, bắn tung tóe rồi bốc hơi trong Hư Vô.
Đuôi rồng đột nhiên quất ngang một vòng, tựa như một cây roi sắt khổng lồ uốn cong cả đất trời, kéo dài hàng trăm mét quật về phía Mạc Phàm và Hắc Long.
“Cút ngay!” Mạc Phàm phẫn nộ gầm lên.
Tà nhãn đã biến thành màu huyết mực thuần túy, sát khí đỏ rực. Mạc Phàm di chuyển theo sự định vị của tà nhãn, tung ra một quyền. Liền thấy một quyền ảnh đỏ thẫm quét qua như một ngôi sao máu trong vũ trụ rơi rụng, trong khoảnh khắc đánh tan cả một mảng vị diện vực sâu. Những luồng hào quang mạnh mẽ của ngân long còn chưa kịp triển khai thần thông đã lập tức bị Tà Viêm Chi Quyền chấn cho tan thành mây khói.
Quyền thế ấy mang theo vô số Chu Hoàng Hỏa Tinh và ngọn lửa ác ma đen kịt, tung ra như thể bao trùm cả bầu trời, quét sạch tất cả long tức, đánh gãy đuôi Ngân Long, khiến vùng bụng nó nứt ra một lỗ hổng sâu hoắm, thấy cả nội tạng đang bị viêm hỏa thiêu đốt dữ dội.
Ngân Long phun ra máu vàng, bị hất văng ngược về phía cánh cổng vực sâu. Cánh cổng cũng bị luồng sức mạnh hủy diệt này xé nát hoàn toàn, không biết đến khi nào mới có thể triệu hồi lại được nữa.