. . . . . . .
"Gầm gừ~~~~~~~~~~~~~~~~!"
"Hú uuuuu~~~~~~~~~~~~~~~~!"
Đột nhiên, trên chín tầng mây truyền đến một tiếng rồng gầm trầm thấp hòa cùng tiếng sói tru vang vọng.
Thoạt đầu, tiếng rồng gầm sói tru hòa quyện vào nhau nghe không có gì đặc biệt, nhưng khi âm thanh kéo dài không dứt, sóng âm lan truyền khắp nơi tựa như một quả đạn pháo khổng lồ nổ tung bên tai, mang theo luồng khí thế hùng hậu tột bậc, khiến 108 vị Bồ Tát vốn cường thế vô địch cũng phải chấn động, tâm tĩnh như nước cũng khẽ gợn sóng, tai rỉ máu, suýt chút nữa bị đẩy lùi hàng ngàn bước trên không trung.
“Sa sa sa~~~~~~~”
Thiên Quốc trường không phủ đầy nắng vàng rực rỡ, mà giữa cửu vân mênh mông, vô số thiền viện lơ lửng tọa lạc. Phía dưới những thiền viện ấy được che đậy bởi một biển lửa ráng đỏ, để lộ ra một vùng tinh tú ngân hà trôi nổi rộng chừng tám mươi cây số, phản chiếu trọn vẹn mọi ngóc ngách của vùng biên cương này.
Sắc đỏ nhuộm kín bầu trời, bao trùm mặt đất, khiến trời và đất trong nháy mắt không còn ranh giới, tựa như một bức tranh phẳng lì trải rộng đến vô tận.
Trên đỉnh đầu Hắc Long, giữa thánh hỏa liên vũ, Viêm Đế trùng sinh.
Viêm Đế Mạc Phàm tái sinh giữa biển lửa xích hà đỏ rực và phật quang thanh tịnh màu vàng kim đang giao thoa chiếu rọi. Trên người hắn không còn một tia hắc ám nào, phảng phất đã hóa thành thần hoàng của dương gian, tỏa ra thần uy lấn át cả tòa thiên quốc cổ xưa.
Cũng vì sự xuất hiện của các Phật Miếu thiền viện này, đám dân chúng trong thành đang vô cùng khẩn trương nhìn lên trời cao. Khi chứng kiến cuộc chiến kinh thiên động địa giữa thần thánh và ma hoàng, họ mới phát hiện những vầng hào quang le lói phát ra từ các thiền viện. Trong tầm mắt của họ, những thiền viện kia phô trương thanh thế như thể đã tồn tại ở Thiên Quốc từ rất lâu, vậy mà chính họ, những người sinh sống tại thánh địa này từ nhỏ đến lớn, lại chưa từng hay biết.
“Ta bắt đầu hoài nghi bản chất của thế giới này rồi.”
“Thánh tăng, kim phật, tín ngưỡng Quang Minh trong điển tích là có thật... Thiên Quốc của chúng ta có những vị Bồ Tát này bảo hộ sao?”
Phật Miếu thiền viện, vốn hư vô ẩn mình nay lại công khai hiện hữu giữa không trung, mang đến một cảm giác khiến họ thấy mình chưa từng thuộc về Thiên Quốc. Cảm giác này giống như những sinh vật nhỏ bé vừa chui lên từ lòng đất, ngẩng đầu chỉ có thể lờ mờ đoán được khoảng cách tới bầu trời, nhưng dù cố gắng đến đâu cũng không bao giờ thấy được dáng vẻ thực sự của thiên đỉnh.
May thay, đó chưa phải là điều tệ nhất. Tệ nhất chính là, ngay cả nhà mình còn không biết, thì lấy tư cách gì để nhìn thấu tâm can của người ngoài!?
Kẻ ngoại quốc kia dùng lời lẽ ngông cuồng đến cực điểm, đồng thời hung hăng khiêu chiến toàn bộ gốc gác của Thiên Quốc chi thành. Đây là tự đại ngông cuồng, hay lá gan còn lớn hơn cả trời?
Thế nhưng, lỡ đâu hắn không nói đùa thì sao? Lỡ đâu hắn thật sự là tà thần hắc ám, một ác ma niết bàn tái sinh từ vực sâu địa ngục...
Nếu không thì tại sao con Hắc Long kinh khủng dã man kia lại trở thành tọa kỵ của hắn? Đó chắc chắn là tồn tại cùng cấp bậc với Thần Long, Ngân Long trong truyền thuyết.
Vì tò mò, dân chúng rủ nhau đi tới quan sát bên dưới tầng mây. Từ nơi này nhìn lên bầu trời, họ sẽ thấy cái đuôi rồng khổng lồ màu đen đang chấn động không gian, một nửa rủ xuống dưới tầng mây hồng liên, nửa còn lại ẩn vào trong ráng mây đỏ thẫm, sự khổng lồ của nó đã không thể dùng mắt thường để hình dung.
Lúc Thiên Môn mở ra, họ chỉ thấy một cái móng vuốt đen kịt đang dí sát một người vào đại đạo trên tầng mây thứ chín. Cái móng vuốt ngất trời đó đã đủ kinh khủng, đủ để vỗ nát cả không gian và chân trời. Lần này, họ nhìn thấy cả đuôi của Hắc Long đại đế, xung quanh còn có sức mạnh xích hà của Viêm Đế thực sự chấn động nhãn cầu, và họ có thể thấy được vị ác ma đang đứng trên đầu Hắc Long.
Chỉ một cái liếc mắt, dân chúng trong thành đã suýt hồn phi phách tán. Khi họ nhìn rõ dung mạo của ác ma kia, một nửa giống Ma Hoàng tà dị, nửa lại mang khí chất Thần Hoàng uy nghiêm, e rằng cả lãnh thổ Thiên Quốc này cũng không đủ người cho hắn giết, ngay cả bầu trời rộng lớn cũng trở nên nhỏ hẹp.
Dường như cũng chính vì chạm phải hắn mà mấy vị lãnh đạo tối cao xa xa kia không cách nào xoay sở được.
. . .
Mạc Phàm sẽ không vì trước mắt có thêm 108 vị Kim Phật Bồ Tát mà buông tha cho Jasper. Chuyện của Khufu là chuyện của Khufu, hắn vốn đã không còn ý định thương lượng hay trao đổi gì với Thiên Quốc. Điều hắn muốn chỉ đơn giản là Jasper, kẻ dám bắt đi con gái bảo bối của hắn, phải chết, chết một cách đau đớn nhất, hồn phi phách tán.
"Gầm gừ gào~~~~~~~~~~~~~~~~!"
"Hú uuuuu~~~~~~~~~~~~~~~~!"
Trên thế gian này, chung quy không có mấy sinh vật có thể so được tiếng gầm với long vương, càng không cần phải nói đến tiếng sói tru vốn thuộc hàng đầu trong các loại âm bạo.
Chỉ riêng hợp âm gầm rít của hai sinh vật đã như muốn lật đổ tất cả. Vân không bị tiếng gầm kinh thiên ấy xé toạc, mang đến sự dày vò thống khổ cả về thính giác lẫn tinh thần. Phía dưới đại địa xa xôi, ý thức của mọi người như muốn tan rã, tựa như bị đánh cho sụp đổ. Sau khi tỉnh táo lại một chút, trong đầu họ chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, đó là phải chạy thật xa khỏi nơi này.
Thế nhưng, không bao lâu sau, một luồng phạn âm Phật ngữ từ đâu ngân vang tới, trong khoảnh khắc đã dung hòa trọc khí của Hắc Long và Băng Thần Minh Lang, không để cho hợp âm của chúng tiếp tục tàn phá đất trời.
"Có chúng ta ở đây, cho đến khi mọi chuyện được làm rõ, đứa bé sẽ là con tin để tạm thời đình chiến. Jasper tuyệt đối sẽ không dám làm hại đứa bé." Bạch Sa Bồ Tát nói với Mạc Phàm, ngữ khí không hề thay đổi.
"Tạm thời đình chiến, tạm thời đình chiến... Ngậm miệng lại! Một đám pháp sư cao cường đi bắt một đứa trẻ mà gọi là đình chiến sao? Để ta giẫm gãy tay chân ngươi trước, rồi kề long trảo của Hắc Long vào cổ ngươi, để ngươi từ từ cảm nhận thế nào là 'phương án đình chiến'!" Giọng Mạc Phàm lạnh như băng vang lên.
Hắn vừa dứt lời, trên người đột nhiên xuất hiện ba bốn hư ảnh Viêm Đế khổng lồ. Chúng tựa như những thần hồn Phàm Hỏa rực đỏ, lần lượt từ người Mạc Phàm phóng vút lên trời cao, rồi từ trên cao chao liệng nhập về bản thể, mang theo hỗn thế chi lực giẫm nát không trung. Phải có đến ít nhất sáu linh hồn Phàm Hỏa đồng thời tích tụ lại cho cú giẫm này.
"Oanh! ! ! ! ! !"
Một cước hội tụ sức mạnh đạp xuống, khiến đất trời rung chuyển dữ dội, gợn sóng màu đỏ lan tràn khắp nơi. Thánh hỏa liên vũ ầm ầm vỡ nát, tạo thành mấy vầng diệu nhật chói lòa. Ánh sáng của diệu nhật làm lóa mắt tất cả mọi người, năng lượng bộc phát ra đánh thẳng vào vạn vật trên không trung, thổi bay và nghiền nát không biết bao nhiêu thiền miếu, phật tháp, chùa chiền trên chín tầng mây.
. . . . . . .