Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 537: CHƯƠNG 537: TRẬT TỰ PHÁP TẮC

. . . . . . .

Trận chiến diễn luyện kéo dài này đã giúp Mạc Phàm có thêm những cảm ngộ sâu sắc, đưa cảnh giới dung hợp ma pháp của hắn lên một tầm cao mới. Thay vì cố gắng dung hợp từng loại ma pháp riêng lẻ như trước, giờ đây Mạc Phàm xem toàn bộ hệ thống ma pháp như một hồ nước thiên hà rộng lớn. Hắn chỉ cần tùy ý nhúng tinh thần vào đó, dùng ý niệm phác họa trên mặt nước để diễn sinh ra vạn cảnh.

Mà ở trình độ diễn sinh này, đã có khoảnh khắc trong đôi ngươi hắn lóe lên tia sáng của sự uyên bác. Sau khi tiến hành phân tích sâu hơn, Mạc Phàm đi đến một kết luận không thể nhầm lẫn: dung hợp ma pháp tuyệt đối có mối liên hệ mật thiết với Hỗn Độn ma pháp, với trật tự thứ nguyên và quy tắc pháp tắc.

Mỗi một pháp thuật đều có một tinh quỹ cố định. Về lý thuyết cơ bản, các hệ ma pháp không thể dung hòa lẫn nhau. Dựa trên nghiên cứu về Ti Tượng, Phùng Châu Long đã sáng tạo ra dung hợp ma pháp, hung hăng phá vỡ quy tắc cố định này.

Phải, quy tắc đã bị phá vỡ. Đó là một loại quy tắc tương đối, có thể do Pháp Thần sáng tạo ra bản nguyên ma pháp quy định, hoặc có liên quan đến pháp tắc thời không. Phùng Châu Long phá vỡ quy tắc này, hành động đó tương tự như việc tạo ra sự hỗn loạn, cũng chính là một trong những lý thuyết của Hỗn Độn hệ.

Không thể phủ nhận rằng, có lẽ chính Phùng Châu Long cũng không nhận ra điểm này. Sở dĩ nên gọi Ti Tượng là trời sinh song hệ chứ không phải trời sinh dung hợp tinh trần, nguyên do là vì trong song hệ đầu tiên của hắn đã có Hỗn Độn hệ. Việc thức tỉnh Hỗn Độn hệ ở sơ giai vốn đã khiến thế giới tinh thần cực kỳ khó tiếp nhận, huống chi còn phải gồng gánh thêm một hệ khác. Vì vậy, phần lớn sức mạnh Hỗn Độn hệ của hắn đã xâm nhiễm vào Ám Ảnh hệ, làm thay đổi trật tự của nó. Nói một cách minh bạch, việc thức tỉnh cùng lúc với Hỗn Độn hệ đã mang đến thuộc tính diễn sinh mãnh liệt cho tinh trần Ám Ảnh.

Đối chiếu với hoàn cảnh của bản thân Mạc Phàm, khi ở siêu giai, hắn thức tỉnh song hệ là Hỗn Độn và Thổ. Lúc này, tinh thần lực của hắn đã ổn định, phía sau lại có sáu hệ ma pháp hùng mạnh khác trấn giữ, hoàn toàn không cần phải nể mặt một hệ sinh sau đẻ muộn như Hỗn Độn. Thế nhưng kết quả thì sao? Dù bị chèn ép, Hỗn Độn hệ tuy không thể trực tiếp hòa vào để thay đổi trật tự của Thổ hệ, nhưng nó vẫn âm thầm thay đổi quy tắc của Thổ hệ tinh trần, khiến nó thức tỉnh được hiệu ứng phụ với tỉ lệ cực kỳ hiếm thấy. Điều này dĩ nhiên không phải do Mạc Phàm ăn may, hắn đúng là con cưng của Thượng Đế, nhưng là Thượng Đế đã ban cho hắn Hỗn Độn hệ ở giai đoạn siêu giai, để Thổ hệ của hắn trở nên mạnh mẽ muôn phần như vậy.

Dung hợp pháp môn hẳn là một thần kỹ được phát triển từ nguyên lý của Hỗn Độn pháp môn, quá trình của nó bao gồm: học tập nền tảng, mô phỏng nguyên mẫu, chưởng khống biến đổi, diễn sinh trật tự, và cuối cùng là sáng tạo. Mạc Phàm hiện tại đang ở giai đoạn diễn sinh, hắn vẫn cần thêm thời gian để tiếp thu cảnh ngộ, đồng thời cũng vô cùng trông đợi ngày mình vững chắc Hỗn Độn cấm chú, phát huy dung hợp pháp môn đến cực hạn.

Ngoài ra, cũng bởi vì vô số lần đẩy thể lực đến giới hạn, phá vỡ phong ấn tu vi, rồi lại tiếp tục chìm sâu trong cuồng chiến liên miên, Mạc Phàm dần dần có sự thấu hiểu sâu sắc hơn đối với năng lực của Tà Thần. Hắn thích ứng với ác ma thần cách, dần quen với việc tám hồn phách thiên địa phụ thể, nắm rõ phạm vi chưởng khống lực lượng của Tà Thần, từng bước tiến đến việc tiếp nhận gần như trọn vẹn bản thể, trở thành Tà Thần nguyên bản duy nhất trên thế gian.

Đó là những thu hoạch về cảm ngộ và khai mở lực lượng. Những thành quả không thể xem thường này đã giúp Mạc Phàm xác định được con đường ma pháp mà mình sẽ hướng tới trong tương lai.

Nhắc tới tài nguyên thu hoạch được, Tiểu Nê Thu lần này được bồi bổ vô cùng thịnh soạn. Món ngon đứng đầu không thể chối cãi chính là Tứ Kỵ Sĩ của tổ chức Khafre, bao gồm cả viên tinh phách đục ngầu của chính Khafre. Xếp hàng thứ hai là Cổ Long thủ tọa Veldora Tempest, Phượng Hoàng giáo chủ Henry, các Nguyên Thủy Thần Quan cùng những kẻ tọa trấn các thế lực đỉnh cấp khác, tất cả đều là pháp sư cấm chú hoặc tiệm cận cấm chú. Ngoại trừ 10.000 linh hồn bị treo cổ ở thứ nguyên Phật Sơn, những thánh chức Thiên Quốc khác dù luôn tỏ ra sát ý với Mạc Phàm, tiểu gia hỏa này giờ chẳng phân biệt người hay yêu, tất cả đều thu vào một mẻ.

“Lại nói, Asha Corea, không phải Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch cùng ngươi...” Mạc Phàm bâng quơ hỏi một câu.

Còn chưa nói hết vế sau, Mạc Phàm đột nhiên nhíu mày nhìn về phía rạng đông, nơi một đoàn thánh quân đông nghịt lại lần nữa áp sát.

“Ầm ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Tiếng động rầm rộ vang lên, tựa như vô số tảng đá lớn nhỏ đang lăn từ trên sườn núi xuống, giống như một trận sạt lở quy mô lục địa khiến hàng trăm hàng ngàn đàn gia súc kinh hoàng, điên cuồng tháo chạy trong một tai nạn hủy diệt.

Cách đó không xa có một dãy núi bạch kim, quanh năm tắm trong quang huy trầm mặc, lắng nghe tiếng chuông chùa và tiếng niệm phật, hoa cỏ cây cối nơi đây đều nhận được ân điển của Tây Thiên. Sau này, chúng hấp thụ linh khí tiến vào Thánh Sơn chi giới, được gọi là Bảo Linh Sơn. Bảo Linh Sơn chìm trong hào quang, mang một vẻ đẹp như mộng như ảo. Tiếng động khổng lồ kia liên tục vọng lại từ đỉnh Bảo Linh Sơn ẩn trong mây, chẳng mấy chốc, theo cơn địa chấn ầm ầm, ngọn thánh sơn bạch kim này đã chìm trong sương khói mịt mù.

Bầu trời Thiên Quốc có chín tầng mây, phân chia rõ rệt các khu vực hạ lưu, trung lưu và thượng lưu. Giờ phút này, làn sương khói mịt mù quét qua, lờ mờ có thể thấy một đoàn quân đông đảo từ Bảo Linh Sơn ùa tới, che khuất hoàn toàn tầm mắt, khiến người ta không thể nhìn rõ bất kỳ tầng mây nào.

Cung Viễn quân, Thiết Ngự quân, Chiến Vệ quân, cả ba nhánh thánh quân khổng lồ đại diện cho ba mặt trận: tấn công tầm xa, cận chiến và phòng ngự, nương theo đại lộ trung tâm từ dãy Bảo Linh Sơn tràn đến. Khí thế của họ hiên ngang mà uy mãnh, không một vị cường giả nào ở đây dám xem thường.

Đại Thánh Tể Welbeck vừa mới hạ lệnh, theo lý thuyết, các thánh chức trên dưới Thiên Quốc phải giải tán, lui binh mới đúng. Vậy mà ở đâu lại xuất hiện ba chi thần binh huy hoàng hơn trong sắc phục trắng và đỏ cấp tốc đuổi đến. Một số chủ đoàn trên tay cầm cờ hiệu, cờ xí màu đỏ, ở giữa thêu một đóa hoa tuyết chín cánh màu trắng. Miệng họ hô vang khẩu hiệu bằng tiếng Phi Châu, sĩ khí ngút trời.

"Là quân đội của Linh Vĩ Quốc, sao các ngươi dám?!" Đại Thánh Tể James nhận ra quốc kỳ của Linh Vĩ Quốc, lập tức liếc mắt nhìn Asha Corea, cất giọng chất vấn.

Nửa tháng trước, xuất phát từ nỗi lo sợ lời sấm truyền về đại kiếp nạn sẽ thực sự ứng nghiệm, Thiên Quốc đã thương thảo mời Linh Vĩ Quốc cho mượn đại quân, để họ thay thiên triều trấn thủ ở Bảo Linh Sơn, tùy thời điều động.

. . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!