Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 543: CHƯƠNG 543: Ỷ ĐÔNG HIẾP YẾU

...

Vĩnh Yên Vương.

Cái tên thật đẹp.

Nghe xong, Mạc Phàm và mọi người đều sững sờ, hồi lâu không thốt nên lời.

Danh hiệu hoa mỹ đến thế, nghe qua tưởng chừng lắng đọng vài phần yên bình, vài phần vĩnh cửu trường tồn cùng năm tháng, thậm chí còn khiến bọn họ lầm tưởng vị Hắc Ám Vương này mang trên mình khí chất của một thiên sứ nhân từ.

“Hắn là sinh vật đầu tiên của Hắc Ám Vị Diện sở hữu bản năng chống lại quang minh, là một huyết mạch hắc ám trời ban không những không sợ thánh quang, mà ngược lại còn hung tợn thôn phệ hết thảy quang mang để làm dưỡng chất tiến hóa. Vĩnh Yên Vương, mang ý nghĩa vĩnh viễn chìm trong yên lặng và hủy diệt, danh hiệu của hắn gắn liền với việc chôn vùi mọi mầm sống, là một thế lực hủy diệt chân chính không gì sánh kịp.”

Người vừa lên tiếng là Đại Thánh Tể Fred, ngài đã xử lý ổn thỏa việc tiếp khách bên ngoài rồi mới bước vào trong đại sảnh thánh đường.

“Hóa ra là vĩnh viễn yên diệt, khoa trương đến vậy sao…” Mạc Phàm không khỏi xuýt xoa cảm thán.

Hắn còn tưởng mình nghe nhầm, rằng đối phương là một vị thần linh lấy việc cứu độ thế nhân làm thú vui.

“Kể từ những năm đầu Công Nguyên, Thiên Quốc đã phong ấn thần hồn của Vĩnh Yên Vương, dùng Cổ Lão Thiên Phụ Trận Pháp đặt vào tín ngưỡng của ba người. Một vị là Cổ Long Các chủ, đời này chính là Veldora Tempest. Vị còn lại là phu quân của nàng, Henry, cũng là lãnh tụ Phượng Hoàng Các đời này,” Welbeck tiếp lời.

Nói đến đây, ông ta thoáng do dự rồi mới thở dài nói hết câu: “Vị thứ ba, cũng là người quan trọng nhất, chính là Quang Minh Điện chủ Hạ Băng. Hắn là sứ giả của Thiên Phụ, được 108 vị Thánh Bồ Tát cung phụng làm hộ pháp. Chỉ cần Hạ Băng được giám sát và bảo vệ, không để hắn chết đi, chúng ta chỉ việc tìm kiếm người thừa kế mới cho Phượng Hoàng Các và Cổ Long Các là có thể thở phào nhẹ nhõm.”

Nghe những lời giải thích tường tận của Welbeck, thân thể Asha Corea bỗng khẽ run lên. Vẻ tò mò trên gương mặt nàng nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh ngạc tột độ, đôi đồng tử phượng long lanh dùng ánh mắt khó tin nhìn chằm chằm vị Thiên Triều Thủ Tọa...

Thì ra là Điện chủ Hạ Băng, phong ấn vẫn chưa bị phá vỡ là vì Hạ Băng chưa chết.

Thiên Quốc giấu giếm quá kỹ, chính nàng đã thâm nhập điều tra bấy lâu mà vẫn không thể phát hiện, thậm chí còn suýt nữa đã định ra tay hạ sát Hạ Băng, trực tiếp khiến cho phong ấn thần hồn này bị phá vỡ.

“108 vị Bồ Tát kia quả thực sở hữu trận pháp khủng bố, nhưng khuyết điểm của họ là không thể rời khỏi phạm vi trận pháp, không thể đồng thời mang cả tòa thành này đi để bảo vệ Hạ Băng. À, huống chi, hình như họ cũng không còn đủ 108 người sống sót, lại còn thương tích nặng nề, chi bằng đổi lại để ta tới bảo vệ cho Điện chủ Hạ Băng,” Mạc Phàm lên tiếng.

“Hừ, sao có thể được! Hạ Băng dẫu sao cũng là lãnh tụ của tín ngưỡng Quang Minh, một thân tu vi Cấm Chú, há có thể nói giết là giết? Nếu giao Hạ Băng cho ngươi bảo vệ, lỡ ngươi dọa giết hắn thì khác nào giao cả mệnh mạch của Thiên Quốc chúng ta vào tay ngươi?” Đại Thánh Tể Fred cảm thấy đề nghị hoang đường của Mạc Phàm có chút nực cười và phẫn nộ.

Thế nhưng, ông ta vừa dứt lời, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh mười nghìn Kim Quang Tử đang lạnh lẽo phơi thây trên Miếu Ngạn lơ lửng giữa trời, nhớ lại cảnh Ngân Long Tam Khôi bị một quyền đánh văng về Thâm Uyên Vị Diện, và càng nhớ rõ hơn kẻ đã dùng một giọt nước long lanh nhưng lại đoạt mạng cả hai vị lãnh đạo Cổ Long và Phượng Hoàng.

Cuối cùng, Fred lại thấy hình ảnh Điện chủ Hạ Băng đầu quấn băng gạc, cúi chào mình vào cuối ngày, nói vài lời rồi rời đi về hướng Quang Minh Điện.

Những cảnh tượng ám ảnh từng xảy ra giờ đây lại tái diễn, chắp vá lại với nhau theo một góc độ không thể tưởng tượng nổi. Vô số hình ảnh và thông tin về Hạ Băng cứ lặp đi lặp lại trong đầu Đại Thánh Tể Fred, khiến ông ta suýt chút nữa tưởng rằng mình đã rơi vào một thế giới luân hồi nào đó.

Chuỗi hình ảnh khép lại.

“Á!” Đại Thánh Tể Fred đưa tay lên xoa trán, cơn đau đầu ập đến không rõ nguyên do.

“Vừa xảy ra chuyện gì vậy?” Welbeck đang trò chuyện với Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên nên không để ý tình hình bên này.

“Hình như có kẻ vừa xâm nhập vào tâm trí ta để cướp đoạt ký ức…” Fred vừa nói được nửa câu, đôi đồng tử của ông ta chợt dừng lại trên người Tiểu Mei, ánh lên một tia u ám.

“Các ngươi... các ngươi vốn không định chờ chúng ta cho phép, mà muốn tự mình hành động.” Đại Thánh Tể Fred thốt ra câu nói này bằng một giọng điệu mà chính ông cũng không thể tin nổi.

Sao có thể... Ông ta là một Cấm Chú pháp sư hệ Triệu Hoán, tinh thần lực cao cường đến thế, vậy mà...

“Đừng quá thất vọng về bản thân, dù sao ngài chỉ có một mình, còn các nàng ấy lại không ngại ỷ đông hiếp yếu, cũng chẳng thích hành động đơn độc đâu.” Mạc Phàm cười cười, lướt ngang qua Fred.

Fred sững sờ đưa tay lên trán, nhận ra ban nãy có đến ba luồng sức mạnh tâm linh khác nhau cùng xâm nhập vào tâm trí mình. Ông ta vội vàng quay lại nhìn kỹ hơn.

Eileen, Apase, và Tiểu Mei.

Ba đại cường giả tâm linh cùng lúc tấn công, lớp phòng ngự tinh thần của Fred sao có thể chống đỡ nổi, nhanh chóng vỡ vụn và bị xâm nhập!

Cả ba nàng đồng thời nở một nụ cười vừa tha thiết lại vừa lịch sự, sau đó cúi người hành lễ xin lỗi, rồi cùng đám người Mạc Phàm rời đi.

Một lúc sau, Thiên Triều Thủ Tọa Welbeck mới lộ ra vẻ mặt gượng gạo như thể vừa có chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Nhìn sắc mặt biến đổi của Fred, ông ta đã mơ hồ đoán được điều gì: “Thì ra là vậy. Mạc Phàm, chuyện đã đến nước này, chúng ta hết cách rồi, đành trông cậy cả vào cậu.”

Mạc Phàm không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu rồi xoay người biến mất khỏi đại điện.

Trong phút chốc, đại sảnh Thiên Triều chỉ còn lại hai vị Đại Tể là Fred và Welbeck.

“Welbeck, tại sao lại để hắn đi?” Đại Thánh Tể Fred đầu óc vẫn còn choáng váng, có chút tức giận hỏi.

“Một Cấm Chú hệ Tâm Linh, hai Đế Vương có thế mạnh về tinh thần tâm pháp, ngài chỉ bị thất thủ và nhìn trộm ký ức đã là quá nhẹ rồi. Nếu các nàng ấy có sát tâm, e rằng…”

Nửa lời còn lại, Welbeck không nói ra, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

“Nhưng trong ký ức của ta có vị trí hiện tại của Hạ Băng!” Fred cay đắng phản bác.

“Thì đã sao?” Welbeck vặn lại: “Nội bộ của chúng ta chắc chắn có vấn đề. Kẻ giết Khufu là ai, ngài có biết không? Ngoài Jasper và Kuran Yurri đã nhập đạo, cung phụng cho Đọa Thánh Vương, ngài có chắc là không còn ai khác không?”

“Mạc Phàm biết nội bộ chúng ta có vấn đề, nên hắn không công khai hỏi vị trí của Hạ Băng, mà muốn dùng cách này để tự mình âm thầm đến bảo vệ. Đây đã là cách tốt nhất để tránh mặt kẻ phản bội trong chúng ta rồi. Hãy tin tưởng hắn sẽ bảo vệ được Hạ Băng. Ngược lại, việc của ta và ngài bây giờ là phải tìm ra nội gián. Đọa Thánh Vương là một tín ngưỡng đến từ Hắc Ám Vị Diện, làm thế nào lại có thể trà trộn được vào Thánh Đường Thiên Quốc? Việc này ngay cả Thiên Phụ cũng không lường trước được.” Đại Thánh Tể Welbeck khẳng định.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!