Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 557: CHƯƠNG 557: LỜI HỨA CÒN HIỆU LỰC KHÔNG?

. . . . .

Chậm rãi bước qua vùng thi hài, Mạc Phàm đi tới một hẻm núi. Hắn nhìn xuống dưới, lập tức chấn kinh khi một trận huyên náo chém giết vang dội thu hút sự chú ý của mình.

Đó là một chiến trường vĩnh cửu nằm sâu dưới vực thẳm, nơi yêu ma đen nghịt không ngừng chen chúc nhau trèo lên đỉnh núi chém giết. Phải có đến hàng ức vạn con, chúng điên cuồng tàn sát lẫn nhau trong chiến trường, hủy diệt thế lực đối địch.

Mạc Phàm khuỵu xuống, thở hổn hển.

Xem ra, hắn vừa bị một luồng loạn lưu cuốn đến một vị diện nào đó.

Hắn cố gắng nhớ lại những cảnh tượng diễn ra trước khi mình rơi xuống nơi này.

Trong ký ức mơ hồ, Mạc Phàm thấy những tầng cực quang tỏa ra ánh sáng lung linh huyền ảo. Hắn nhớ mình đã thi triển một chiêu thức khiến cả bầu trời nhuốm màu đỏ rực, ánh mắt hắn dán chặt vào Thiên Hy, nàng nằm trong vòng tay Tiểu Mei, trông nhỏ bé vô cùng.

Một khắc sau, hoàng hôn sụp đổ, hoàng hỏa, hồng hỏa, xích hỏa tràn ngập nhân gian, cả thiên địa chìm trong một màu quỷ dị nhưng vẫn thiêu đốt không ngừng, cho đến khi không còn bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh nào.

Mạc Phàm nhớ lại hình ảnh đám người Mục Bạch co quắp ngã xuống đất, bọn họ đã không kịp chạy đến truyền tống trận để thoát khỏi Thiên Quốc. Hắn có thể thấy rất nhiều người đã ngất đi trong cơn xung kích kinh hoàng đó.

Trong lúc họ ngã xuống, trên y phục của họ hiện lên một mảng đỏ sậm, ngay sau đó là ngọn Tà Hỏa màu đen kịch liệt bùng lên, nhanh chóng nuốt chửng toàn thân họ.

Một khắc sau nữa, ngay trước khi va chạm với Vĩnh Yên Vương, hắn thấy vô số đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, tất cả đều là những ánh mắt sợ hãi. Bọn họ kinh hãi vì sợ rằng sẽ bị chính hắn thiêu sống, không thể thoát khỏi kiếp nạn này.

Cuối cùng, bóng tối bao trùm, hắn chỉ cảm thấy một cơn đau đớn xưa nay chưa từng có.

Mạc Phàm ngồi đó, trầm ngâm thật lâu, không biết phải làm gì tiếp theo.

Trên thực tế, toàn thân Mạc Phàm lúc này đã bị một cảm giác tội lỗi nặng nề bao phủ; hắn đang cố gắng giữ bình tĩnh, để tâm trạng tồi tệ trước mắt không làm mình mất đi lý trí.

Thử triển khai Không Gian Chi Nhãn để thăm dò xung quanh, Mạc Phàm vui mừng khôn xiết, bất ngờ tìm thấy Tiểu Mei đang điều tức hồi phục cơ thể ở một nơi cách đây 15 dặm về hướng Đông. Hắn không chút do dự mở ra một không gian di hình, đưa nàng đến ngay dưới chân mình.

“Mei Mei, may quá, ngươi không sao là tốt rồi.” Mạc Phàm không kìm được mà nói.

“Tỷ phu, huynh nhận ra nơi này không?” Gương mặt Tiểu Mei lại tỏ ra bình thản đến lạ.

“Không biết, hình như chúng ta không còn ở ma pháp vị diện nữa.” Mạc Phàm cảm thán.

“Vâng, là Minh Giới.” Tiểu Mei nói.

Mạc Phàm sững sờ, nhưng rất nhanh lại chìm vào im lặng. Nửa ngày tiếp theo, hắn chỉ yên lặng ngồi đó, nhìn chằm chằm Tiểu Mei, không nói thêm một lời nào.

“Sao vậy, tỷ phu, huynh đang nghi ngờ ta sao?” Tiểu Mei vừa nói, vừa chu đáo lau đi vệt máu dài trên trán Mạc Phàm.

Mạc Phàm vẫn không trả lời.

Tiểu Mei thở dài, cuối cùng đành ngồi xuống, vận dụng bạch quang ma pháp, dần dần chữa lành cánh tay cho Mạc Phàm.

“Chúng ta đã thất bại, mọi người đều chết cả rồi, tại sao ngươi lại bình thản đến mức khiến ta cảm thấy ớn lạnh?” Mạc Phàm cuối cùng cũng lên tiếng.

Tiểu Mei hơi kinh ngạc, nhưng không hề tỏ ra khẩn trương.

“Chúng ta vẫn chưa chết hẳn.” Nàng nói.

Khóe miệng Mạc Phàm giật giật, lập tức chất vấn: “Chẳng lẽ ngươi định đợi đến khi cả ta và ngươi đều chết thì mới tính là thất bại sao?”

Im lặng một hồi lâu.

Tiểu Mei không trả lời Mạc Phàm, hắn cũng không có ý định hỏi tiếp.

Bên dưới Minh Giới, tiếng binh khí va chạm của các thế lực vong linh vang lên không ngớt. Âm thanh chát chúa, cảnh tượng huyết nhục văng tung tóe, tất cả khiến người ta cảm nhận sâu sắc sự tàn khốc của một thế giới hồng hoang.

Cường giả vi tôn, kẻ mạnh sinh tồn.

Hoặc là ta chết, hoặc là ngươi chết.

Giữa vong linh với nhau, căn bản không cần thương lượng hay hiệp nghị gì cả. Chúng sống vì chiến tranh, và cũng nhờ chiến tranh làm nguồn dinh dưỡng để thăng hoa. Vì vậy, chúng vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi vòng lặp khổ chiến này.

Đại quân của Khufu, đại quân của Khafre, đại quân của Cổ Lão Vương, bọn chúng chẳng qua chỉ là những thế lực tự lập quốc gia, tự xưng là ứng cử viên Minh Vương, chứ không thể đại biểu cho toàn bộ Minh Giới.

Căn bản, nếu muốn thực sự thống nhất Minh Giới với hàng ức vạn vong linh kia, thực lực của bọn chúng còn xa mới đủ.

Mà kể từ lúc nhìn thấy bãi tử thi mênh mông vô tận bên dưới, Mạc Phàm không do dự mà nghĩ ngay đến một người duy nhất có khả năng thống nhất toàn bộ Minh Giới.

Là Vĩnh Yên Vương! ! !

Vĩnh Sinh Yên Diệt. Ví như để hắn tung hoành trong chiến trường này một năm, hai năm, hay thậm chí là một trăm năm đằng đẵng, chắc chắn không một kẻ nào có thể thoát khỏi việc trở thành thuộc hạ của hắn.

Qua lần giao thủ vừa rồi, Mạc Phàm cảm thấy hỏa thế của mình vẫn còn chênh lệch so với hắn.

Có lẽ tu vi của Vĩnh Yên Vương đã đạt đến Thượng vị Quân Vương cảnh, thậm chí có thể là Đỉnh vị, ngang hàng với Vĩ Linh Hoàng hay Thanh Long thời kỳ đỉnh cao. Hơn nữa, hắn nhất định có lợi thế đặc thù về quân lực, đây chính là yếu tố làm nên sự khác biệt trong chiến tranh.

Nửa ngày cứ thế trôi qua trong dòng suy nghĩ, cuối cùng một trong hai người cũng lên tiếng.

“Huynh nghi ngờ ta?” Đôi mắt Tiểu Mei long lanh như ánh trăng soi bóng mặt hồ, nàng cẩn thận nhìn vào đồng tử của Mạc Phàm.

“Ngươi đã nói ta phải tin tưởng ngươi. Mei Mei, hãy cho ta thấy một bằng chứng đi.” Mạc Phàm nói.

“Lời hứa còn hiệu lực không?” Tiểu Mei hỏi.

Mạc Phàm lắc đầu.

Nếu người trước mắt không phải là Tiểu Mei, Mạc Phàm thật sự đã nhẫn tâm ra tay với nàng rồi.

“Được thôi, tỷ phu, huynh đừng kháng cự nhé?” Tiểu Mei đột nhiên đứng dậy, đặt tay lên trán Mạc Phàm.

“Tại sao?” Mạc Phàm hỏi.

“Để chứng minh sự trong sạch của ta.” Tiểu Mei nói.

Nàng vừa dứt lời, một luồng quang mang tâm linh nhẹ nhàng mà mềm mại tiến vào tinh thần của Mạc Phàm, lịch sự thu thập lại toàn bộ cảm xúc của hắn trong suốt chặng đường dài ở Thiên Quốc.

“Đã chứng minh xong chưa?” Mạc Phàm khó hiểu hỏi.

“Bây giờ chính là màn cuối cùng. Hắn đến rồi.” Tiểu Mei rút tay khỏi người Mạc Phàm, nói.

“Xì xì xì xì xì ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Bên dưới, những thi thể vong linh, bất kể là sinh vật gì, đột nhiên bùng lên một ngọn lửa màu đỏ từ mặt đất hoen gỉ. Ngọn lửa bốc cháy ngày một lớn hơn, dần dần, một con Thần Phượng không biết từ đâu xuất hiện, đột ngột bay vút lên trời, đồng thời mang theo toàn bộ đại quân sống lại.

Và cảnh tượng sau đó, đã vĩnh viễn khắc sâu vào tâm trí Mạc Phàm, khiến hắn mãi mãi không bao giờ dám quên.

Trong đám hỏa ma vong linh tái sinh đó, hắn nhìn thấy Mục Bạch với mười bốn cánh hắc hỏa, nhìn thấy Ngục Nhung U Lang, nhìn thấy Apase, Welbeck cùng hàng vạn người đã có mặt ở Thiên Quốc khi đó.

Bọn họ đã sống lại, nhưng lại đứng ở phía đối diện Mạc Phàm, ở bên kia chiến tuyến.

. . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!