Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 560: CHƯƠNG 560: BẠO QUÂN CHẾ TÀI, TRU THẦN

. . . . .

Rõ ràng là một đòn tru diệt kinh diễm quét qua đại địa, nhuộm đỏ thẫm cả con đường, thế nhưng Hồng Ma Hữu Kiếm lại không hề vấy bẩn dù chỉ một chút bụi trần hay huyết dịch của bất cứ sinh vật nào. Nó tĩnh lặng trong tay Mạc Phàm, trong vắt mà cô tịch, khiến người ta không khỏi rùng mình.

“Hừ, Tà Hỏa Ma Quân của ta bất tử bất diệt!” Vĩnh Yên Vương khinh thường nói.

Hắn chỉ tay xuống mặt đất, Cửu Sồ Hỏa Đồ tức thì hóa thành trận pháp, soi rọi cả một góc Minh Giới. Trong khoảnh khắc, từng luồng xích hỏa bùng lên từ lòng đất, một con Tà Hỏa Phượng Hoàng đột nhiên bay vút lên cao.

Nơi Phượng Hoàng lướt qua, từng đoàn từng đoàn Hỏa Quân lại xuất hiện giữa cồn cát hỏa diễm, số lượng lên đến mấy chục vạn. Lần này, Vĩnh Yên Vương thậm chí không tiếc ma năng, triệu hồi cả mấy vị Đế Vương tử thi cùng sống lại. Chỉ thấy vài Ác Thần cổ đại sừng sững tựa núi lửa khổng lồ phá đất chui lên.

Bọn chúng hợp thành một đội quân không đếm xuể, lần nữa công kích về phía Mạc Phàm.

Mạc Phàm đứng giữa làn sương đỏ bàng bạc, thân hình hơi nghiêng, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám quân đoàn kia tấn công tới mà không hề để lộ chút cảm xúc nào.

Chỉ cần không có đồng đội của mình đứng ở phía đối diện, Mạc Phàm đương nhiên không hề e ngại Thần Quyền của Vĩnh Yên Vương.

Là một pháp sư hệ Hủy Diệt, hắn chưa bao giờ sợ quần chiến.

Ngươi có thể tạo ra bao nhiêu, ta đây Phàm Lôi sẽ giết bấy nhiêu!

Đợi Vĩnh Yên Vương triệu hồi Hỏa Ma Quân đến số lượng cực hạn, đến mức mặt đất cũng không thể chịu nổi nữa.

“Bạo Quân Chế Tài, Tru Thần!”

Mạc Phàm hét lớn một tiếng, trên lòng bàn tay hắn hiện lên một luồng lôi văn màu tím đen, rồi hắn mạnh mẽ siết chặt lại.

Bầu trời u ám trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên những tiếng xé rách kinh hoàng. Giữa không trung bỗng hiện ra một dải thiên hà đồ sộ, bên trong là hắc lôi ma hoàng cuồn cuộn ngưng tụ thành một vùng tử vân mênh mông, mà tử vân lại được cấu thành từ vô số lôi tuyền chi chít điện quang.

Lôi tuyền xoay chuyển, tử vân giăng đầy những tia chớp màu huyết sắc. Khung cảnh này tựa như hàng trăm ngàn con Thương Lôi Long màu máu đang gầm thét lao qua một con thác trời, không ngừng xé rách thương khung, hung hãn xuyên thủng đại địa.

“Ầm ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~~~~~”

Từng con Thương Lôi Long hiện ra sống động như thật, long lôi gầm rít, khí thế bạo phát của bầy Thượng Cổ Hung Thú được lôi lực thao túng đã hoàn toàn biến Tà Thánh Sơn thành một lò mổ yêu ma tàn khốc. Thương Lôi Long lao xuống, tàn phá bừa bãi vạn vật trên mặt đất. Hàng chục vạn Hỏa Quân vong linh bị áp chế đến không thở nổi, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị những quái vật trên trời kia xé xác.

Mà sự thật đúng là như vậy. Tà Thánh Sơn rung chuyển dữ dội, lảo đảo rồi sụp đổ hoàn toàn. Trên mặt đất, vô số sinh vật Hỏa hệ cao cấp rơi xuống vực sâu, mà không ít kẻ được coi là chiến thần của Minh Giới, dù tinh nhuệ đến đâu, cũng bị sức mạnh đáng sợ này bao trùm, thậm chí bị hất tung lên không, để rồi bị những con Thương Lôi Long khác đâm xuyên qua người.

Mạc Phàm lúc này chẳng khác nào một kẻ diệt thế, nắm trong tay thứ năng lực khuếch đại đến cực điểm.

Bạo Quân Chế Tài là danh hiệu đỉnh cấp, uy lực không thua gì mấy Cấm Chú hoàn chỉnh cộng lại. Nhưng thế vẫn chưa đủ, để khiến Bạo Quân Chế Tài càng thêm cường đại, Mạc Phàm đã âm thầm chồng chất vô số pháp môn Lôi kỹ vào trong, bao gồm cả bản thân Cấm Chú Lôi hệ, đẩy danh hiệu này vượt xa ngưỡng cực hạn ban đầu.

Khí thế của lôi đình đã vô cùng đáng sợ, uy lực hủy diệt của nó dù chỉ rơi rớt một tia cũng đủ khiến bất cứ sinh vật nào cũng phải kinh hoàng tột độ.

Thiên tru lôi kiếp không có dấu hiệu dừng lại.

Dưới chân núi mây, biển máu tung tóe, lôi uyên trên trời tiếp tục trút xuống không một kẽ hở. Máu thịt văng khắp nơi, hỏa diễm vỡ nát, tứ chi tàn phế la liệt. Không biết bao nhiêu vạn đại quân của Vĩnh Yên Vương đã hóa thành tro cốt, đế quốc vong linh mà hắn vất vả gây dựng dường như bị chôn vùi trong nháy mắt!

Mà không chỉ riêng khu vực Tà Thánh Sơn, phạm vi còn bao trùm cả mấy dãy núi trong vòng trăm dặm lân cận. Bất kể là Cự Thần, Long Thần hay Minh Thần, hễ là sinh vật của Minh Giới, đều bị thiên kiếp giáng xuống hủy diệt. Sinh mệnh của Đế Vương tuy cường đại, có thể may mắn thoát khỏi đòn tru diệt này, nhưng đám vong linh dưới trướng chúng thì lập tức chìm trong tai họa ngập đầu.

Cấp Đế Vương khó bị một đòn đánh bại, nhưng chúng vẫn bị khóa chặt trong lôi kiếp cấm giới, nội tạng bị trọng thương, thần hồn tổn hại, suy yếu vô cùng. Dù sống sót, e rằng cũng khó thoát khỏi sự truy sát của vài Quân Chủ liên thủ sau này.

Toàn bộ Hỏa Quân của Vĩnh Yên Vương nằm trong phạm vi tru diệt của Bạo Quân Chế Tài. Thân thể chúng vừa bị phá hủy đã nhanh chóng được Tà Hỏa Phượng Hoàng tái sinh, nhưng vừa tái sinh chưa được bao lâu, lôi kiếp lại tiếp tục ập đến hủy diệt. Cứ phá hủy rồi tái sinh liên miên không dứt như vậy, đến cả Tà Hỏa Phượng Hoàng cũng không thể duy trì nổi nữa.

Đứng trên lưng Ngục Nhung U Lang, Vĩnh Yên Vương ngẩng đầu nhìn cảnh tượng Thượng Thương trừng phạt thần linh trên không trung. Vô số lôi kiếp tịnh thế khiến không gian xung quanh cũng không ngừng rạn nứt, làm hắn cảm thấy có chút không thoải mái.

Nói không thoải mái đã là nói giảm nói tránh, thực chất Vĩnh Yên Vương đang kinh hãi tột độ.

Gã trước mặt này đích thực là một tên Cuồng Thần.

Nếu cho hắn đủ ma năng, để hắn tiếp tục ngâm xướng ma pháp qua năm tháng, thứ sức mạnh hủy diệt này thậm chí có thể đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực. Ma pháp của hắn không chỉ muốn tiêu diệt toàn bộ sinh vật trong Minh Giới, mà e rằng còn muốn xóa sổ cả Minh Giới khỏi hắc ám vị diện này!

Vĩnh Yên Vương cố gắng hít một hơi thật sâu.

Cuối cùng, hắn cũng ngừng hồi sinh thuộc hạ của mình.

Mạc Phàm thấy Hỏa Quân vong linh của Vĩnh Yên Vương không được triệu hồi nữa, cũng liền dập tắt ma pháp vĩ đại của mình.

“Giết ngươi, tư vị chắc chắn sẽ không tệ. Ta đổi ý rồi, ta không cần quá nhiều thuộc hạ làm gì. Chỉ cần giết được ngươi, ha ha ha, thanh thần kiếm này ta cũng không cần nữa. Chính bản thân ngươi sẽ trở thành thuộc hạ mạnh nhất của ta.” Vĩnh Yên Vương hào hứng cười lớn.

Mạc Phàm mỉm cười, vừa định mở miệng nói gì đó.

Đột nhiên, trên bầu trời vang lên một tiếng thở dài.

Giữa chiến trường căng thẳng, không ai hay biết, nơi chân trời xa xôi bỗng lóe lên một tia sáng chói lòa. Phải mất mấy chục giây sau, người ta mới nhìn thấy một nữ tử áo đỏ đang lơ lửng giữa không trung.

Tiểu Mei, người đã quan sát trận chiến kinh thiên động địa này tựa như một ván cược, khi thấy bóng hình nữ tử kia, không khỏi mỉm cười: “Canh bạc này, chúng ta thắng rồi!”

“Phu quân, chàng để người ta tìm kiếm mấy năm nay, thật là khổ sở...”

. . . . . ...

❆ Thiên Lôi Trúc ❆ AI cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!