. . . . . .
Câu cảm thán ấy vừa cất thành lời, đã nhanh chóng lởn vởn trong đầu hai người.
Không chỉ nam tử mặc chiến giáp vàng sẫm, mà ngay cả Nhã Tràm đang ngồi đó, vốn đã sớm chán ngán với màn đối thoại nhạt nhẽo này, cũng thoáng để lộ một tia sáng khó giấu trong đáy mắt.
“Sao ngay từ đầu ngươi không nói ra chuyện này? Nếu có thể còn một Chaos khác, ta đã sớm thu xếp rời xa ngươi rồi.” Nàng hờ hững nói.
Chaos chính là nam tử mặc chiến giáp vàng sẫm.
Nghe nàng nói vậy, khóe môi hắn khẽ giật giật, cuối cùng thở dài một tiếng, nói: "Ai, sao ngay cả nàng cũng không có lòng tin với ta thế? Nàng đi tìm hắn, ta sẽ đau lòng lắm đấy.”
Nhã Tràm lại chẳng thèm để ý đến lời hắn, phẩy tay nói: "Thế gian có quá nhiều cách lừa gạt, ta bị ngươi lừa rồi. Lừa xong lại đi ve vãn tình nhân khác, ta muốn ngươi cũng phải nếm trải cảm giác y hệt.”
“Tình nhân? Nàng đang vu khống phu quân đấy. Nương tử, nàng còn nhớ không, giữa đại điện thánh đường Thiên Quốc, rõ ràng là một hội nghị khẩn cấp, vậy mà nàng lại nhất quyết mặt dày đến bên cạnh ta, xem những người khác như không khí. Mấy lão huynh đệ của ta, cả tiểu Michael, tiểu Raphael... khụ khụ, mắt chúng nó đỏ ngầu cả lên, đó là chuyện quan trọng và khiến người ta phẫn nộ đến mức nào chứ. Ta làm sao có tình nhân khác được.” Chaos tỏ vẻ không cam tâm.
Phóng mắt khắp thế gian này, chuyện Pháp Thần Chaos và Vạn Yêu Thần Tọa Nhã Tràm kết duyên, nào có ai dám mở miệng nói không biết.
Đó là truyền kỳ về nhân thần và yêu thần, về chấp pháp giả của nhân loại và ngọc nữ của thiên tộc yêu quốc cùng chung một chiến tuyến, không một ai không ngưỡng mộ.
“Tại sao mắt họ lại đỏ?” Nhã Tràm đột nhiên nở một nụ cười không mấy thiện chí.
Chaos sững sờ, nhưng lập tức trấn tĩnh lại: “Nàng xem dáng người của nàng đi, xem mị lực của nàng đi, nương tử hồ ly của ta à. Nàng chỉ cần đứng yên một chỗ thôi, cũng đủ khiến người khác phải thành thật với lòng mình rồi.”
Không nói đến chuyện khác, Mạc Phàm đứng ngoài xem cũng phải gật gù tán thành, câu này của Chaos quả thật đáng được in thành sách giáo khoa.
Khí chất như Vĩ Linh Hoàng, có lẽ trên toàn thế giới này ngoại trừ nàng ra cũng không còn ai khác. Mục Ninh Tuyết cao lãnh, băng thanh ngọc khiết; Diệp Tâm Hạ tôn quý vô ngần, thánh khí ngập tràn; Asha Corea trời sinh hoàn mỹ, tựa như một pho tượng không gì sánh được. Nhưng nếu xét về khả năng thu hút ánh mắt, đoạt lấy hồn phách, Vĩ Linh Hoàng quả thực vô địch.
“Ồ, sao ngươi lúc nào cũng đổi chủ đề thế? Tình nhân của ngươi thì liên quan gì đến mị lực của nương tử ngươi?” Nhã Tràm quay lại truy vấn.
Chaos giật mình, hắn nghe ra được giọng nàng vẫn bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa oán giận ngút trời. Hắn vội vàng hỏi nhỏ: “Vậy tình nhân của ta là ai, ta thật sự không có.”
“Sáu năm nay ngươi chỉ gặp ta ba lần, thời gian còn lại đều bế quan theo đuổi cái gọi là chí cao ma pháp. Cứ ngày đêm không ăn không uống vùi đầu tu luyện như vậy, nếu không phải tình nhân của ngươi thì chính là mấy viên tinh tử vô tri kia rồi còn gì?” Nhã Tràm nói với giọng điệu của một bà vợ già đang than thân trách phận.
"? ? ?" Chaos ngẩn ra, mặt nghệt ra như hiểu mà lại không hiểu.
Cạn lời, hắn chỉ mong có ai đó giải thích giùm. Cái lý lẽ này của nàng, căn bản là không muốn nói lý.
Nhưng nhắc đến tu luyện, Chaos lại không khỏi ngao ngán trong lòng: “Ngay từ khi tiểu tử Lucifer trở thành đọa lạc thiên thần 300 năm trước, chúng ta đã cảm nhận được một mối đe dọa cực lớn đến từ hắc ám vị diện. Sự cường đại và dã tâm của hắc ám vị diện còn lớn hơn ta tưởng tượng, chúng có thể lôi kéo một trong những thiên thần trác việt nhất của nhân loại về phe mình, đây là điều không ai ngờ tới. Theo như ta bấm đốt ngón tay tính toán, trước khi đến Thiên Quốc quyết trận chiến cuối cùng, Lucifer đã ký một loại bán hồn khế ước với Hắc Ám Vương. Loại hồn khế ước này cho phép Lucifer trở thành chấp pháp giả của Hắc Ám Vương sau khi chết. Đó là đường lui cuối cùng của hắn, và cũng là lý do vì sao thần hồn Lucifer vĩnh viễn không bao giờ trở về.”
Nhã Tràm nhìn chằm chằm Chaos, biết hắn đang trải lòng nên cũng không có ý xen vào.
Chaos nói tiếp: “Lucifer sẽ không bị vị diện hạn chế cản trở, hoặc nói đúng hơn, khả năng rất lớn là hắn sẽ không bị cản trở, đây là phỏng đoán của ta. Một ngày nào đó, nếu Lucifer trở lại, hắn rất có thể sẽ thử phá vỡ vị diện hạn chế này một cách tàn bạo, để cho yêu ma hắc ám tràn vào thế giới loài người.”
“Ta phải mạnh lên, tất cả chúng ta đều phải mạnh lên. Thiên Phụ của chúng ta dù sao cũng là do nhân loại tu luyện thành, căn bản không thể đạt tới bước có được Thần Vị, trở thành Thần cấp bá chủ. Tuổi thọ của ta còn thấp hơn nàng, nàng là thiên tộc yêu nhân tu luyện vạn năm, còn ta đến 100 tuổi cũng chưa chạm tới ngưỡng cửa đó. Bản thân ta phải lợi dụng pháp tắc sinh tuyền tử lộ, đem toàn bộ lực lượng và ký ức ẩn giấu vào thần hồn. Cuối cùng bước vào hoàng tuyền, chờ ngày trọng sinh trở lại.”
Lục đạo nhân quả, thiên địa tuần hoàn đều tuân theo một quy tắc kế thừa, đây là phát kiến vĩ đại và quan trọng nhất của các Thiên Phụ ở Thiên Quốc. Họ đã tìm ra phương pháp nuôi dưỡng thần hồn. Bản thể của một người chính là hồn phách, còn thần hồn là một dạng phụ thể hỗ trợ. Trước khi nhắm mắt xuôi tay, thần hồn sẽ phiêu tán về với tự nhiên, cuối cùng chờ đợi một sinh linh tương thích để kế thừa.
Thiên Phụ cũng vậy, Thiên Sứ cũng thế. Có những sức mạnh được sinh sôi không ngừng, đời sau thường sẽ mạnh hơn đời trước. Những thần hồn thiên thần quá mức mạnh mẽ sẽ không bao giờ tiêu vong, chúng thậm chí có thể xuất hiện một dạng kế thừa tự nhiên.
Khi thần hồn trở lại, họ sẽ có được thứ gọi là mệnh cách. Mệnh cách thần hồn chính là trình độ cực hạn mà người sở hữu ở kiếp trước đã đạt tới. Ví dụ, thần hồn của thiên sứ trưởng Michael trong quá khứ đã tu luyện đạt tới cảnh giới 16 cánh trong truyền thuyết – Sí Thiên Sứ. Chỉ cần một cá nhân kiệt xuất nào đó thỏa mãn điều kiện của thần hồn Michael, sau khi họ trải qua lịch luyện để trở lại vinh quang và tiếp nhận thần hồn, họ sẽ nhanh chóng đạt lại đẳng cấp 16 cánh. Giai đoạn này thậm chí có thể chỉ mất ba, bốn năm, hoặc có khi còn sớm hơn.
“Ngươi chưa bao giờ nói với ta chuyện này?” Nhã Tràm truy hỏi.
“Nàng có bao giờ hỏi ta đâu...” Chaos cười khổ.
Hắn nói thêm: “Vả lại, nương tử à, kiếp trước hình như ta và nàng cũng không quen biết.”
Nhã Tràm lườm Chaos một cái.
“Đây là cách nhân loại chúng ta gìn giữ nền văn minh, là cách Thiên Quốc duy trì lực lượng chấp pháp cho thế giới này. Đương nhiên, bất luận là thần hồn Thiên Phụ hay thần hồn Thiên Sứ, chúng ta đều tuân thủ quy tắc này. Chỉ có điều, Thiên Phụ không cần phải nhận chức vinh danh để trở về như Thiên Sứ. Ngay ngày đầu tiên chúng ta thức tỉnh ma pháp, bản chất đã là thần hồn trọng sinh, thậm chí còn lấy lại được ký ức kiếp trước, chỉ là vĩnh viễn không hiện thân mà thôi. À, không không, chúng ta cũng không cần đôi cánh thiên sứ để làm đại biểu cho sức mạnh, ha ha ha. Ta bị dị ứng lông vũ.” Chaos cười nói.
. . . . . .
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng