Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 609: CHƯƠNG 609: KHÓC TỚI NƠI RỒI

. . . . .

Một trận xôn xao ầm ĩ vang lên từ bốn phương tám hướng, mọi người bàn tán không ngớt, chẳng hiểu vị kia đang đứng trước mặt họ nói năng xằng bậy điều gì. Nhưng vì hiếu kỳ, lại thấy cả Thánh Cung Laura cũng đứng đó, bọn họ lại một lần nữa đổ dồn ánh mắt về phía Mạc Phàm, tiếp tục hóng xem rốt cuộc hắn định bày ra trò gì.

“?????” Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch nhìn nhau, cả hai cùng lúc gãi đầu bối rối.

Thật quái quỷ, hắn nói rành rọt tiếng người, giọng điệu vẫn quen thuộc như vậy, nhưng sao từng câu từng chữ thốt ra lại chẳng thể hiểu nổi ý nghĩa gì.

“Mục Bạch, ta nghi đây là Mạc Phàm giả mạo.” Triệu Mãn Duyên nói khẽ.

“Sao lại nói thế?” Mục Bạch hỏi.

“Nãy giờ hắn toàn nói những lời quái gở.” Triệu Mãn Duyên lắc đầu đầy nghi hoặc.

“Ví dụ xem nào, trông ngươi cũng có chút kỳ quái đấy.” Mục Bạch bình tĩnh đánh giá.

Triệu Mãn Duyên nghĩ một lát rồi trầm ngâm: “Ban nãy, hắn nói với ta, hắn là pháp tắc tu.”

Cứ ngỡ mình nghe lầm, Mục Bạch cũng giật mình, trán hơi nhăn lại, nhẹ giọng hỏi: "Ngươi có ý gì không?"

Triệu Mãn Duyên suy tư một lát rồi nói: “Lát nữa đợi hắn xong việc, ngươi thử khống chế hắn, ta sẽ trùm bao bố ma cụ lên rồi đánh cho một trận.”

Như sét đánh ngang tai, Mục Bạch kinh ngạc nhìn Triệu Mãn Duyên, nhất thời không hiểu nổi tên này rốt cuộc đang nghĩ gì, chỉ có thể khẽ hỏi một câu: “Làm vậy sẽ xác minh được hắn là giả mạo hay sao?”

“Được.” Triệu Mãn Duyên gật đầu vô cùng quả quyết.

“Nếu là Mạc Phàm giả mạo, hắn sẽ hỏi lý do tại sao chúng ta đánh hắn trước tiên.” Triệu Mãn Duyên bổ sung.

“Còn nếu là Mạc Phàm thật thì sao?” Mục Bạch hỏi.

“Hắn sẽ đánh lại chúng ta.” Triệu Mãn Duyên thản nhiên đáp.

Mục Bạch chấn động khôn nguôi, hắn quay mặt đi, không thèm để tâm đến tên điên này nữa.

Chỉ thấy Mạc Phàm đứng đó, vẫy tay với toàn thể dân chúng, hô lớn: “Hỡi con dân của ta, ta chính là vị quốc vương đời thứ hai trong lịch sử của các ngươi, hay nói đúng hơn, ta chính là tân Quân Chủ của toàn cõi Linh Vĩ Quốc. Ta là hoàng đế.”

Toàn trường lặng ngắt như tờ, đấu trường danh vọng này từ trước đến nay chưa từng có khoảnh khắc nào tĩnh lặng đến lạ thường như vậy; bốn phương tám hướng đều ngây người, không biết nên phản ứng ra sao.

Mới lúc trước còn ồn ào như biển gầm, vậy mà giờ đây, toàn bộ quảng trường với hơn bảy, tám vạn người chen chúc, đông nghịt là thế, nhưng thậm chí vẫn có thể nghe thấy tiếng gió vi vu, tiếng nước hồ lặng lẽ gợn sóng, tiếng cá con khẽ quẫy đuôi trên mặt nước.

Mấy vị trưởng lão yêu tinh, thủ lĩnh các bộ tộc cùng không ít cường giả lừng lẫy danh tiếng thuộc Thánh Sơn Linh Vĩ Quốc đang ngồi trên ghế chuyên dụng của mình, cảm nhận từng trận gió lạnh lẽo thổi qua mặt. Có người đang uống nước thì lập tức phun ra ngoài, có người hai mắt dần trắng dã, có lẽ đã hoa mắt chóng mặt tạm thời.

Hoàng đế!

Hơn 2000 năm qua, bao nhiêu thế hệ đã lùi vào dĩ vãng, bao nhiêu thời đại mới đã chớm nở, nền văn minh của họ đã có biết bao phát triển và đổi thay. Thật sự mà nói, nhiều lúc cư dân Linh Vĩ Quốc cũng đã quên mất rằng quốc gia của họ từng có một vị trí gọi là Hoàng Đế!

Đang đăm chiêu đứng sau lưng Mạc Phàm, lông mày Triệu Mãn Duyên đột ngột giật lên một cái.

Hắn chăm chú lắng nghe màn kịch quái dị này, bất giác sinh ra một cảm giác khó tả.

“Ha ha ha, đùa à, Mục Bạch, ngươi xem hắn kìa, ha ha ha! Mẹ nó, khỏi cần chứng minh lằng nhằng nữa, thằng này chắc chắn là hàng giả rồi! Lên luôn, ta trùm bao bố vào đánh!" Triệu Mãn Duyên vô cùng hăng hái nói.

Mục Bạch cũng có chút hoang mang, hắn bất động thanh sắc, sững người mất mấy giây. Sau đó, hắn cẩn thận liếc nhìn ánh mắt của Mạc Phàm, thấy con ngươi Mạc Phàm lại ôn hòa đến lạ… đây không giống như đang nói đùa.

Hắn nhanh chóng liếc sang Thánh Cung Laura, nàng vẫn lẳng lặng đứng yên, ánh mắt cùng hướng với Mạc Phàm, nhìn thẳng về phía dân chúng trong thành, không hề có bất kỳ phản bác nào.

Chẳng lẽ là thật!?

Một lát sau, mi tâm Mục Bạch dần giãn ra, tựa hồ có một luồng điện quang xẹt qua não, hắn bỗng nhớ lại một vài chuyện. Lúc nãy trên khán đài, chính hắn đã thắc mắc tại sao những nhân vật danh vọng tột đỉnh ở Linh Vĩ Quốc lại tỏ ra vô cùng kính cẩn với Mạc Phàm. Khi ghép hai mảnh thông tin này lại, câu trả lời dường như đã sáng tỏ.

Triệu Mãn Duyên thực sự đã lôi ra một cái túi vải làm từ vật liệu màu đen. Đây là vật phẩm do Triệu Thị chế tác trong những năm gần đây, dùng để trữ vật vô cùng hiệu quả, cũng là để thay thế cho những chiếc vòng tay không gian ngày càng đắt đỏ và khan hiếm ma thạch để đúc thành.

Đúng lúc này, Mạc Phàm lại cất tiếng, chậm rãi tự thuật: "Có thể các ngươi đang hoài nghi ta, ừm, cũng phải thôi, đó là vì ta chưa chính thức phát động năng lực truyền thừa. Hơn nữa, sau 2000 năm đằng đẵng, đột nhiên xuất hiện một kẻ lạ hoắc, đứng trước mặt các ngươi và nói rằng hắn là Quân Chủ của quốc gia này. Nếu là ta, ta dĩ nhiên cũng muốn đấm vào mặt hắn, ta hoàn toàn hiểu được điều đó.”

Dứt lời, mọi người thấy Mạc Phàm giơ cánh tay phải lên, chiếc hồng chỉ hoàn nhỏ bé trên ngón tay hắn đột ngột phát ra thứ ánh sáng màu hồng chói lòa đến cực điểm.

“Lóe lóe lóe ~~~~~~~~~~~~”

Trên đỉnh đài tháp danh vọng.

Thời gian dường như ngưng đọng trong nửa giây.

Bụi bặm lơ lửng trong không trung, ánh nắng ấm áp lan tỏa, gió nhẹ lướt qua. Phàm là người của Linh Vĩ Quốc, không hiểu ai xui khiến, họ tự nhiên mà tự giác đứng thẳng dậy, dù đang ngồi cũng đứng lên, tất cả đều đứng lên trong khoảnh khắc này.

Mạc Phàm đang đứng trên đài tháp, sau một hơi thời gian ngưng đọng, hắn lại chìm vào một vùng ánh sáng màu hồng, lấp lánh giữa không trung.

Ánh sáng màu hồng rõ ràng phát ra từ hồng chỉ hoàn trên ngón tay hắn, sắc hồng dần khuếch tán thành vô số điểm sáng rực rỡ, khiến Mạc Phàm trông không khác gì một vị Thần Quân giáng thế. Là thánh thần tồn tại của Linh Vĩ Quốc.

Mạc Phàm chớp mắt một cái, và trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, Thánh Cung Laura cũng bị luồng sáng dịch chuyển.

Nàng được giải phóng khỏi trạng thái cứng đờ, ánh mắt nhẹ nhàng rơi trên vùng hồng quang kia, rồi bất đắc dĩ bị cuốn lên lơ lửng giữa không trung, đứng bên cạnh Mạc Phàm.

“Ta ngự trị trong linh hồn các ngươi.”

“Ta là hoàng đế của quốc gia này, ta cai trị quốc gia này. Kẻ nào bất tuân, kẻ nào bất kính, chết!” Giọng Mạc Phàm vẫn bình thản.

Nhưng khi lời nói thốt ra, chất giọng ấy lại tuyệt không hề nhu hòa, thậm chí còn khiến linh hồn của vô số người chấn động kịch liệt.

"Bệ hạ thánh ân." Laura là người đầu tiên cảm nhận được linh hồn ba động triệu gọi, nàng không chút do dự mà hành lễ cúi người, đưa tay đón lấy một tia hồng quang quân chủ đang phiêu tán trong không trung.

Những người khác lần lượt đứng dậy, bất luận là sắc tộc nào, chủng tộc nào, ngay giờ phút này đều kinh hãi quỳ xuống trước Mạc Phàm, tiếp nhận hồng ân thánh quang.

“Bệ hạ thánh ân!”

“Bệ hạ thánh ân!”

“Bệ hạ thánh ân!”

. . . .

“Bệ hạ thánh ân..." Triệu Mãn Duyên không quỳ cũng chẳng cúi người, nhưng dường như có một thế lực nào đó sâu trong linh hồn ép hắn phải thốt ra những lời không mong muốn.

“A, ngươi vừa nói gì thế?" Lần này đến lượt Mục Bạch kinh hãi nhìn về phía Triệu Mãn Duyên, có chút không hiểu.

“Bệ hạ... a, sao ta lại muốn nói cái gì bệ hạ cơ chứ?” Triệu Mãn Duyên vội vàng ý thức được có gì đó không đúng.

“Lão Triệu, báo cho ngươi một tin, linh hồn ngươi đã bị ta ràng buộc rồi nhé, bởi vì trước khi tham gia giải đấu, ngươi đã ký huyết ước nhập tịch, đây là đại lễ thừa nhận con dân của ta.” Đúng lúc này, trong đầu Triệu Mãn Duyên đột nhiên vang lên một giọng nói mang theo ý trêu chọc nhàn nhạt.

“Khụ khụ, nhớ hay quên rồi, Mạc rúc đầu... yên tâm, vừa rồi ta cho ngươi chút mặt mũi, không bắt ngươi quỳ, đây là huynh đệ giữ thể diện cho nhau. Ngươi cứ ngoan ngoãn, lát nữa trẫm sẽ phong hầu cho ngươi.”

Sét đánh ngang tai, Triệu Mãn Duyên đứng như trời trồng.

Chỉ là lắng nghe giọng điệu của người bạn thân quen, sao lại khiến người ta khó thở đến vậy, phảng phất như cái chết đang giáng xuống người hắn, khiến toàn bộ thần kinh của hắn không cách nào khống chế nổi.

Triệu Mãn Duyên run rẩy, hắn nhìn Mạc Phàm mà cảm giác như mình đang đứng trên lằn ranh sinh tử, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi vào vực sâu tuyệt vọng vô tận.

Không, đây là cảm giác còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Mục Bạch không biết có để ý hay không, nhưng khuôn mặt của Triệu Mãn Duyên thật sự sắp khóc đến nơi rồi...

. . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!