Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 622: CHƯƠNG 622: HƠI THỞ ĐẾ VƯƠNG

. . . . .

Tiến vào rừng sâu.

Trong khu rừng già nguyên thủy, vô số dây leo màu úa vàng chi chít rủ xuống từ những thân cây cao vút, lủng lẳng chắn ngang tầm mắt. Mạc Phàm nhớ lại lời của Welbeck về bài kiểm tra ‘trí tuệ’, lòng cũng chẳng mấy sẵn lòng chui vào con đường đầy dây leo này, cốt để tránh gặp phải một loại cạm bẫy khó lường nào đó.

Hắn đi tới một hồ nước giữa rừng và dừng chân lại.

“Phát hiện ra gì sao?” Mạc Phàm truyền ý niệm.

“Ân, ta đã phác họa mọi thứ trong đầu rồi. Nhìn hướng lay động của mấy dây leo kia là biết, có hai người vừa mới đi qua đây không lâu, hướng về phía đông của hồ.” Chính hồn của Lãnh Liệp Vương trả lời.

“Chắc chắn không có camera giám sát chứ?” Mạc Phàm hỏi lại lần nữa.

“Chủ thần, ta xác nhận trong phạm vi trăm dặm đều không có; ta đoán lúc này trận đấu còn chưa chính thức bắt đầu, camera vẫn đang trong quá trình được bố trí vào chiến trường.” Lãnh Liệp Vương nói.

“Tốt, ta biết rồi, ngươi mau thu liễm lại đi.” Mạc Phàm căn dặn.

Lúc này, Mạc Phàm đã mất đi năng lực của tất cả các hệ, cảm nhận về thứ nguyên của hắn hoàn toàn biến mất, Không Gian Chi Nhãn cũng không thể sử dụng. Mà Không Gian Chi Nhãn vô dụng khiến Tà Nhãn cũng bị ảnh hưởng nặng nề, mất đi một phương diện quan sát trọng yếu.

Mặt khác, Lãnh Liệp Vương lại có năng lực phác họa bản đồ và đánh giá sơ bộ mức độ nguy hiểm vô cùng cao thâm, vừa vặn có thể giúp Mạc Phàm tránh khỏi những cuộc tập kích.

Hắn chậm rãi đi về phía đông.

Mạc Phàm nhìn thấy hai gã đàn ông trung niên trạc bốn mươi tuổi đang đứng hút thuốc, dáng vẻ uể oải tựa vào thân cây, trông như đang đợi chờ ai đó.

Ân, bọn họ đang nhìn mình, xem ra là đang đợi chính mình.

“Đường phía trước bị chặn rồi; huynh đệ, ngươi là Cấm Chú pháp sư, hay là Siêu Giai pháp sư?” Lúc này, gã trung niên tóc hai mái mở miệng nói.

“Siêu Giai pháp sư.” Mạc Phàm thành thật đáp.

“Hầy, lại thêm một tên phế vật, bọn bây các ngươi, một lũ vô dụng cũng muốn đến nơi này tranh giành danh vọng, coi chừng đến cuối cùng ngay cả mạng cũng không giữ được. Có ma cụ bảo mệnh gì thì lấy hết ra đây, rồi mau chóng cút đi.” Gã trung niên tóc hai mái nói tiếp.

Mạc Phàm sững sờ trong giây lát.

Giải đấu Thiên Quốc Thánh Nguyên không phải toàn tuyển chọn cao thủ và cường giả ẩn dật sao, sao lại lọt vào đây mấy tên đạo tặc thế này?

“A, hình như ta chưa từng nghe nói Siêu Giai là vô dụng. Hai vị, hà tất phải cay nghiệt với nhau như vậy? Chừa cho nhau một con đường sống, sau này còn dễ nhìn mặt nhau.” Mấy hơi thở trôi qua, hắn mới thấp giọng đáp.

Gã trung niên đầu hói đã có chút mất kiên nhẫn, khua tay nói: “Rác rưởi, nếu không giao ma cụ ra đây, ta lập tức đá văng ngươi khỏi chiến trường này.”

Rác rưởi???

Từ khóa này thật sự là...

“Từ khi còn học tập ma pháp, ta đã không cho phép bất kỳ ai nói với ta hai từ này; cho đến tận bây giờ cũng chưa có ai dám nói chuyện với ta như vậy, thậm chí ta đã từng là hoàng đế của một quốc gia, bất cứ ai cũng phải xưng hô danh hào của ta, chứ không được phép dám xúc phạm thân phận của ta.” Mạc Phàm lẩm bẩm, chìm vào một loại tâm trạng kỳ diệu.

Gã trung niên đầu hói nghe vậy, bật cười nói: “Lão tử lăn lộn ở Ấn Độ mấy chục năm nay, mấy thằng rác rưởi không biết trời cao đất dày, khoác lác như ngươi đều có kết cục rất thảm.”

Đứng một bên, gã trung niên tóc hai mái cũng âm thầm mỉm cười, ánh mắt giễu cợt nhìn Mạc Phàm.

Gã trung niên đầu hói giơ tay lên, xòe năm ngón tay, rồi biến mất tại chỗ.

Năm đạo phong đao sắc lẻm như chớp giật chém về phía Mạc Phàm.

“Soạt soạt soạt~~~~~”

Phong đao màu xanh lam xé toạc mặt đất, nhanh chóng cày nát nơi Mạc Phàm vừa đứng thành mấy rãnh sâu hoắm.

Chỉ là, Mạc Phàm đã sớm không còn ở đó, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt gã trung niên đầu hói, một tay bóp chặt lấy cổ gã.

Gã trung niên tóc hai mái kia nhìn thấy Mạc Phàm đột ngột tấn công, điếu thuốc trên miệng rơi thẳng xuống đất, không kịp có bất kỳ phản ứng nào.

“Dám nhúc nhích, ta liền bóp gãy cổ ngươi.” Mạc Phàm nhẹ giọng nói.

Gã trung niên đầu hói lẫn gã tóc hai mái cuối cùng cũng biết mình đã đụng phải đá tảng.

“Huynh đệ, huynh đệ, hôm nay là ta không đúng, ngươi… ngươi thả ta ra, chúng ta lập tức rời đi.” Gã trung niên đầu hói giãy giụa nói.

“Thật không?”

“Thật!”

“Nói trước, ngươi tìm thấy nơi phá giải phong ấn của Phong hệ ma pháp ở đâu?” Mạc Phàm hỏi.

“Đúng đúng đúng, ta cũng giống ngươi, chỉ là Siêu Giai pháp sư. Ta vừa rồi may mắn tìm được cột sáng Phong hệ, lập tức bóp quyết, nhận được dẫn dắt để đả thông Tinh Hải Phong hệ. Sau đó ta gặp được lão ca tóc hai mái này, hắn là một Bán Cấm Chú pháp sư, chúng ta đã bàn bạc, hiện tại ta sẽ bảo vệ hắn, đợi hắn tìm được cột sáng Hỏa hệ, sau đó hắn sẽ lại bảo vệ ta, chúng ta sẽ cùng nhau đi xa hơn.” Gã trung niên đầu hói không giấu diếm mà trả lời.

“Thú vị đấy, cừu non nuôi hổ con, hổ con lớn lên lại bảo vệ cừu non. Cách nghĩ của hai người các ngươi quả thực không tệ.” Mạc Phàm ngẫm nghĩ, rồi buông lỏng tay ra.

“Ha ha, phải phải, huynh đệ, ngươi cũng là Siêu Giai pháp sư, chẳng lẽ ngươi là pháp sư Không Gian hệ sao? Ngươi hẳn đã tìm được cột sáng Không Gian hệ rồi, tu vi Không Gian hệ của ngươi quá mạnh đi, hay là gia nhập đội của chúng ta đi.” Gã trung niên đầu hói phủi phủi cổ áo Mạc Phàm, tỏ ra thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.

Gã trung niên tóc hai mái đột nhiên lại cảm thấy lời này có gì đó không ổn, hắn thắc mắc hỏi: “Khoan đã, tuy ta chưa tìm được bất kỳ hệ ma pháp nào của mình, nhưng ta vẫn mang thân phận Bán Cấm Chú, ta cũng là pháp sư Không Gian hệ Siêu Giai; vừa rồi ngươi tuyệt đối không sử dụng ma pháp không gian.”

Gã trung niên đầu hói cười cười phụ họa: “Vậy là Phong hệ rồi, ha ha, tốc độ nhanh như vậy, không phải Không Gian thì chỉ còn mỗi Phong hệ... a, không phải Phong hệ... hmm, Ám Ảnh... cũng không phải. Huynh đệ, vừa rồi ngươi dùng hệ ma pháp gì thế?”

Bọn họ bất giác cùng nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm, Mạc Phàm cũng để ý đến ánh mắt của họ.

“Huynh đệ, ta không bị mù, cũng không mất đi tinh thần lực, ngươi không hề sử dụng ma pháp, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, ta thề rằng mình đã cảm nhận được một luồng hơi thở Đế Vương…” Gã trung niên tóc hai mái nói, khóe miệng khẽ co giật.

“Hơi thở Đế Vương?” Mạc Phàm cười khổ hỏi lại.

“Ân, đâu đó khoảng một hai giây, ta thậm chí còn tưởng mình đã nhầm.”

Mạc Phàm như có điều suy nghĩ, gật gật đầu.

“Thứ này vẫn chưa thể thu liễm hoàn toàn, xem ra không thể để các ngươi nói nhiều được rồi.” Hắn thở dài thất vọng.

Ngay sau lời nói của hắn, hai vị pháp sư trung niên lập tức ý thức được tình thế nguy cấp, bọn họ đã tính đến nước quay lưng bỏ chạy.

Bất quá, ý thức và năng lực lại là hai chuyện khác nhau.

Một giây sau, một quyền hung hãn vô song, tựa như cơn bão mực máu càn quét khu rừng, trong khoảnh khắc tạo ra một hố sâu khổng lồ. Bên trong hố sâu trống rỗng, không còn bất cứ sinh vật nào, chỉ còn lại dao động hỗn loạn và hư vô mãnh liệt.

Ngay trước khoảnh khắc quyền kình toàn diện bùng nổ, Mạc Phàm nhìn thấy hai vầng sáng bao bọc lấy hai gã trung niên kia.

Đó là Hỗn Độn Chi Pháp.

Hỗn Độn Chi Pháp xuất hiện, chứng tỏ hai gã trung niên đã được pháp tắc của không gian Thánh Nguyên kịp thời kéo ra ngoài.

Điểm này, Mạc Phàm dù sao cũng sớm nhìn ra được.

Muốn giết người trên đảo Phượng Hoàng Thiên Tích Thần, trừ phi có thể vượt qua được pháp tắc của nơi này!

. . . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!