Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 634: CHƯƠNG 634: CẤM CHÚ BỊ GIẾT

. . . . . .

Bản thân Shinjin thực lực đã rất mạnh, huống chi còn có một yêu nghiệt như Hirioko.

"Hirioko đại nhân, Shinjin đại nhân, ta nhận ra người kia. Hắn là Steve, pháp sư trẻ tuổi xếp hạng nhất của Mỹ. Mấy năm nay hắn nổi danh lừng lẫy, lọt vào Thiên Bảng, là một quân nhân kiệt xuất, được chính Tự Do Thần Điện ra mặt bảo bọc. Theo ta thấy, người chúng ta không nên đắc tội nhất chính là hắn..." Pháp sư Ấn Độ Tuando lúc này không nhịn được, mở miệng nói.

"Cứ nhìn xem, Tự Do Thần Điện sẽ không vì một mình hắn mà bài xích Sát Thủ Điện chúng ta đâu. Dù sao hắn cũng chỉ là một pháp sư trẻ tuổi nổi bật mà thôi. Hợp tác được thì tốt, không thì ta cũng chẳng câu nệ. Tốt nhất là bọn họ đừng cản đường chúng ta." Hirioko phe phẩy chiếc quạt giấy Uchiwa, lập tức đáp lời.

“Vậy ý các ngài là chúng ta tiến lên đánh giết sao?” Pháp sư Ấn Độ Tuando hỏi.

“Cũng không phải vậy. Chúng ta chỉ đang sắp xếp cho mọi tình huống có thể xảy ra. Bởi vì thuộc cùng hệ thống giải đấu Thánh Nguyên, sớm muộn gì cũng phải loại bỏ lẫn nhau. Nhưng thật ra không cần thiết phải vội vàng loại bỏ bọn họ vào lúc này, tòa tử tháp El Castillo này có quá nhiều nguy hiểm không rõ, hợp tác vẫn tốt hơn. Hơn nữa, chính họ đã cứu chúng ta thoát khỏi Vong Xuyên quỷ thuật.” Giọng Shinjin mang theo ý nhấn mạnh.

Nói xong, hắn trừng mắt nhìn Tuando cùng vị siêu giai pháp sư Ấn Độ còn lại, phân phó: “Hai người các ngươi tốt nhất đừng có phá hỏng chuyện.”

Trước mặt đều là những pháp sư Nhật Bản lừng lẫy một thời, đã từng hô phong hoán vũ khắp phương Đông, hai gã pháp sư đến từ Ấn Độ bị khí thế của Shinjin dọa cho hồn vía lên mây, vội vàng ngoan ngoãn gật đầu, đánh chết cũng không dám nói hai lời.

“Bọn họ tới rồi.” Hirioko nhắc nhở.

Những tầng lầu trong mê cung tường thành này không cách nhau quá xa, chỉ đứng yên năm phút, đã nhìn thấy nhóm người phía sau đuổi kịp.

Lúc này, đám người Shinjin đang đứng trong một mật thất u tối của tòa tháp, hiển nhiên đã phát hiện Mạc Phàm và Steve đang tiến lại gần, bất giác đồng loạt đưa mắt nhìn về phía đó.

Mạc Phàm và Steve cũng trực tiếp đối mặt với bốn người họ.

Sáu đôi mắt giao nhau.

Steve mở miệng chào hỏi trước: “Rất hân hạnh, nhóm chúng tôi bị lạc trong thành cổ sương mù, dò đường tìm đến tử tháp, tiến vào bên trong và cuối cùng đã tìm thấy các vị.”

Nhìn vào tuổi tác, Mạc Phàm cảm thấy ngoài Steve ra, ở đây không có ai nhỏ tuổi hơn mình.

Hắn cũng không câu nệ, chỉ qua loa gật đầu chào.

“Ta tên là Shinjin, vị này là Hirioko, còn đây là hai vị đến từ Ấn Độ, Tuando và Hoengroep. Chúng ta bị lạc trong thế giới sa mạc rộng lớn, may mắn thoát ra một cách khó hiểu, lần mò đến được nơi này rồi không chút do dự xông thẳng vào tử tháp.” Shinjin đại diện mọi người đáp lời.

Mạc Phàm nhìn Tuando và Hoengroep, thấy ánh mắt hai người này chân thành, dường như đang xác nhận lời nói đó.

Chuyện này quả thật không cần phải bịa đặt.

Ánh mắt hắn sau đó dừng lại trên người nữ nhân mặc kimono đang phe phẩy chiếc quạt Uchiwa, đánh giá tỉ mỉ một phen rồi mới quay lại nhìn Shinjin, điềm đạm tự giới thiệu: “Ta tên Mạc Vỹ Kỳ.”

Trong lòng có chút phức tạp, Steve suy nghĩ một chút rồi trầm ngâm nói: “Xin lỗi, ta hơi tò mò. Các vị cũng bị lạc trong thế giới sa mạc, điểm này chúng ta giống nhau; nhưng bảo là may mắn tìm được đến thành cổ thì không thể trùng hợp như vậy được. Ta không cho rằng đó đơn thuần là may mắn.”

Steve dĩ nhiên có lý lẽ của hắn.

Quy luật của nơi này khiến địa hình trở nên hỗn loạn cực độ, không ngừng xoay chuyển, liên tục biến đổi. Ngay cả trên một đoạn đường chưa đầy nửa dặm, trong nháy mắt cũng biến hóa không dưới bốn lần, thậm chí là những biến hóa cực lớn.

Bằng chứng là chính hành trình của quân pháp sư phong hệ như hắn cũng phải trải qua quá trình dò đường vô cùng khó khăn, còn phải nhờ vào trí tuệ kinh người của lão sư.

Không thể nào có chuyện may mắn mò ra được.

Hirioko định nói gì đó, nhưng Shinjin đã lên tiếng trước: “Sự may mắn ở đây, là chúng tôi đã dò được một tia thần thức do một vị cấm chú pháp sư để lại.”

Cả Mạc Phàm lẫn Steve đều lặng đi, không hẹn mà cùng dán mắt vào Shinjin.

“Manh mối của cấm chú pháp sư? Ý ngươi là, các ngươi tình cờ dò được một tia dẫn dắt mà cấm chú pháp sư để lại, các ngươi đi theo tia ý niệm này, liền thoát khỏi mê trận và đến được thành cổ của tộc Maya?” Mạc Phàm nhanh chóng sắp xếp ngôn từ trong đầu, thuận miệng nói ra.

“Chính là như vậy. Giải thích thế nào nhỉ... hmm.” Shinjin thoáng sắp xếp lại suy nghĩ trong giây lát rồi tường thuật lại: “Lúc đó chúng tôi đang tìm kiếm hệ ma pháp thì gặp phải một bầy Đại Địa Ma Khuyển điên cuồng ngoài sa mạc. Bọn chúng dường như bị ai đó chọc giận, bỗng nhiên điên cuồng tấn công con người. May mắn là đội chúng tôi trước đó cũng đã thu được vài hệ ma pháp cơ bản, miễn cưỡng đánh lui được chúng."

“Đại Địa Ma Khuyển?” Khóe miệng Steve đột nhiên giật giật.

“Có phải là 11 con Đại Địa Ma Khuyển không?” Hắn kinh ngạc hỏi.

Bốn người Shinjin, Hirioko, Tuando, Hoengroep khẽ kinh ngạc nhìn chằm chằm Steve, ánh mắt có chút quái dị, khó mà tin nổi.

“Hình như đúng là 11 con.” Pháp sư Ấn Độ Hoengroep thấp giọng nói.

“Làm sao ngươi biết chính xác như vậy?” Tuando chen vào hỏi.

Steve lộ ra vẻ mặt vô cùng áy náy, nói: "Thật lòng xin lỗi, nguyên nhân là do tôi dẫn dụ chúng. Tôi đang định dụ chúng đi nơi khác thì đột nhiên gặp phải đại địa biến đổi, lúc lạc mất phương hướng thì không thấy chúng đâu nữa. Tôi cũng không ngờ chúng lại trong trạng thái phẫn nộ tột độ như vậy mà gặp phải nhóm các vị."

Vừa nói, hắn vừa liếc mắt nhìn lão sư của mình.

Việc này, cũng không thể đổ lỗi cho một mình hắn được.

Mạc Phàm lập tức hiểu ý Steve, nhanh chóng ném ra một vấn đề khác: “Các vị vẫn chưa kể xong mà.”

Shinjin thở dài một hơi.

“Bọn ta chuyển sang tấn công, truy đuổi đám Đại Địa Ma Khuyển đang tháo chạy, tức thì di chuyển đến một khu phế tích. Mà bên trong phế tích, có tàn dư của một Vùng Cấm Chú vừa quét qua, lực lượng hủy diệt vẫn còn lan tỏa. Thế là ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ 11 con Đại Địa Ma Khuyển đều vô tình giẫm phải vùng đất cấm chú giáng lâm, bị thuấn sát tại chỗ.” Hắn nhấn mạnh.

Ma pháp cấm chú vô cùng mạnh mẽ. Bất cứ nơi nào cấm chú giáng lâm, trong vòng mấy chục năm, trăm năm, thậm chí gần ngàn năm, mọi thứ đều khó mà khôi phục lại hệ sinh thái ban đầu.

Nơi cấm chú quét qua, sinh vật sống không thể tồn tại.

Mấy con ma khuyển này cũng coi như vận khí quá tệ, tình cờ thế nào lại xông thẳng vào vết tích của Vùng Cấm Chú.

“Sau đó, vì cảm nhận được khí tức của Vùng Cấm Chú vẫn còn mới, đoán chắc người thi triển cũng ở không xa, nên các ngươi vội vàng dò theo dấu vết để tìm một con đường thoát?” Mạc Phàm hỏi.

“Chính xác.” Shinjin xác nhận.

Mạc Phàm gật đầu.

Đúng là một đám người can đảm.

Trong một giải đấu cạnh tranh khốc liệt như vậy mà lại dám nhắm vào cả cấm chú pháp sư để truy tìm.

Nếu không phải kẻ điên thì chắc chắn cũng có thủ đoạn ẩn giấu. Loại thủ đoạn này, thậm chí có thể khiến cho cấm chú phải chịu thiệt.

“Đã theo hắn tìm đến nơi này rồi, có thấy qua hắn chưa?” Mạc Phàm hỏi.

“Không, chúng ta vừa vào đến thì phát hiện một trận kịch chiến kinh thiên động địa giữa một con Kim Điểu Đế Vương và vị cấm chú kia cũng vừa kết thúc.” Nói đến đây, sắc mặt Shinjin trầm xuống: “Vị cấm chú pháp sư đó đã bị giết chết.”

. . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!