. . . . .
Ngay lúc này, thân hình Hirioko khẽ động, một lần nữa ngưng tụ Thánh Tuyệt Quang Kiếm giữa không trung. Một luồng kiếm quang lạnh lẽo, uy mãnh tựa như tòa tháp năm sáu tầng ầm ầm bổ xuống, chém thẳng vào đầu của Thịt Thối Cự Yêu đang chống ngược thân mình bằng hai tay.
Đám người Shinjin còn chưa kịp phản ứng, đã kinh hãi chứng kiến thân thể Thịt Thối Cự Yêu lại bị xé toang làm đôi. Nội tạng không có thực thể bên trong ào ạt hóa thành từng đống bùn nhão, tựa như núi lở, đổ ập xuống từ nóc tòa tháp.
Bức tường ngục thất đối diện cũng bị nhát chém này cắt làm đôi, mở ra một con đường thẳng tắp thông về phía trước.
Bất quá, bọn họ không thể đi được.
Dưới mặt đất, Sa Linh lại một lần nữa tụ tập. Dường như mỗi một bộ phận trên cơ thể nó đều có hệ thần kinh riêng, có thể thấy hai khối thịt thối kia lại lúc nhúc bò lại gần nhau, tái hợp theo một cách ghê tởm nhất.
"Không hổ là tầng áp chót, lại có thể vừa chưởng khống Sa Linh, vừa thao túng được sức mạnh của Thổ hệ, cường độ này ít nhất cũng đã siêu việt cấp bậc Quân Chủ." Shinjin cảm thán một tiếng.
Là một Bán Cấm Chú pháp sư, những loại Quân Chủ cấp phổ thông bên ngoài thường không đáng để hắn bận tâm, kể cả Chí Tôn Quân Chủ cũng không thể tạo thành uy hiếp quá lớn. Nhưng nếu vượt qua ngưỡng đó, vậy cũng nằm ngoài phạm trù mà Shinjin có thể đối phó.
"Nó mà tiếp tục tái tạo thêm nhiều bộ phận, chiều cao và độ dày của nó sẽ tăng lên, đồng nghĩa với việc sẽ càng khó đối phó hơn!" Hirioko nghe âm thanh sột soạt của đám thịt thối đang ép vào nhau truyền tới, trong lòng ngập tràn bất an.
"Ước chừng cao bao nhiêu?" Steve thấp giọng hỏi.
Hirioko ngẩng đầu quan sát.
Khoảng cách giữa Thịt Thối Cự Nhân và chỗ họ đứng chưa tới 100 mét, từ đây ngước nhìn lên, căn bản không thể thấy rõ đỉnh đầu của đối phương.
Nàng chỉ có thể mơ hồ dùng ý niệm ước lượng: "Ít nhất 400 mét.”
"400 mét... một con Chí Tôn Quân Chủ cao 400 mét, hai người các ngươi không phải đối phó được sao?" Hoengroep lau mồ hôi trên trán, nghĩ đến việc bên cạnh mình là hai vị Bán Cấm Chú pháp sư lợi hại, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Không đơn giản như vậy, nếu gặp nó sớm hơn một chút, hai chúng ta liên thủ đối phó, có thể nghĩ cách đánh lui nó..." Trong giọng nói của Shinjin mang theo mấy phần không cam tâm, hắn khẽ ngập ngừng một lát rồi nói tiếp:
“...Chỉ là hiện tại ma năng của chúng ta đã hao mòn quá nhiều, đến cả tinh thần lực, thể lực, và những thương tổn tích tụ cũng đang trở thành rào cản. Thực sự không thể chống đỡ quá lâu với một sinh vật cấp Vô Địch Quân Chủ."
Hirioko yên lặng gật đầu.
Thái độ của nàng cho thấy rõ nàng không muốn trả thêm cái giá quá lớn nào nữa.
Những gì có thể làm, nàng đều đã làm.
Nàng không cần phải gánh thêm trách nhiệm.
Thú thật, bảy tầng đầu tiên từ trên đỉnh tháp đi xuống có vẻ khá nhẹ nhàng, nhưng sáu tầng tiếp theo đây mới đúng là chiến trường địa ngục. Bọn họ phải dùng số hệ ma pháp ít ỏi thu thập được, dốc toàn lực chiến đấu không ngừng nghỉ, vừa phải đánh đuổi, vừa phải chống lại hơn mấy vạn vong linh, vượt qua không biết bao nhiêu cửa ải khó khăn.
Việc liên tục sử dụng ma pháp khiến thần kinh luôn căng như dây đàn, thường kéo theo tinh thần lực và thể lực suy kiệt nhanh chóng, bắt buộc phải có thời gian dừng lại để điều hòa khí tức.
Mặt khác, Bán Cấm Chú kỳ thực vẫn còn một khoảng cách rất xa so với Cấm Chú, không thể chỉ đơn thuần nghe người ta đồn đoán là “nửa bước” mà xem nó như một tiểu cảnh giới được. Bán Cấm Chú chẳng qua là Siêu Giai viên mãn, trong quá trình cảm ngộ thế giới quan trắc, vô tình nhìn thấy được sức mạnh chân chính xa hơn, nhưng lại một mực bị kẹt ở bình cảnh đó.
So ra, bọn họ chỉ ngang hàng với Chí Tôn Quân Chủ. Có vượt trội hơn hay không, còn phải luận đến thiên chất và đạo hạnh.
"Không gian quá hẹp, chúng ta sẽ gặp bất lợi. Tám cánh cổng, chọn một cổng liều mạng xông ra, không thể ở lại đây!" Steve là quân pháp sư, hắn lập tức dựa vào kinh nghiệm đối chiến của mình mà nói.
Nói xong câu đó, hắn do dự liếc mắt về phía lão sư của mình, hỏi nhỏ: “Lão sư, ý người thế nào? Đến lúc thế này rồi, người cũng đừng giấu nghề nữa, đã đi được đến đây mà bị loại thì đáng tiếc lắm.”
Dù sao cũng đã chứng kiến con người trước mặt mình hết lần này đến lần khác bật chế độ hack, Steve căn bản không có quá nhiều lo lắng trong lòng.
Mạc Phàm lẳng lặng lắng nghe, trái tim nhiệt huyết cũng dần nguội lạnh.
“Nửa câu sau của ngươi, kỳ thực không cần phải nói.” Hắn khàn giọng nói.
“Vút~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”
Một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua.
Mạc Phàm mượn sức gió, cả người lơ lửng giữa không trung, trên người hắn ảm đạm không chút ánh sáng, nhưng sau lưng hắn lại phảng phất rực rỡ đến cực điểm, tựa hồ có một loại tiên thiên thánh khí nào đó, tỏa ra hào quang đủ để chiếu sáng toàn bộ gian ngục.
Một thanh hàn băng chi kiếm trắng muốt, lộ ra mấy phần sương lạnh của tuế nguyệt.
Bên ngoài thân kiếm, kiếm khí sắc bén cuồn cuộn, rít gào không ngừng.
Thanh kiếm treo sau lưng Mạc Phàm, không cần hắn dùng bất kỳ động tác nào để điều khiển.
Nhưng đến khi hắn nắm lấy chuôi kiếm.
Làn sương băng và gió lốc đang gào thét khắp tòa tháp lập tức lượn lờ quanh Mạc Phàm, dần dần tạo thành một lĩnh vực bông tuyết màu trắng, lĩnh vực này nhanh chóng khuếch tán ra phạm vi cực lớn.
Lĩnh vực kép từ Thiên Chủng dung hợp.
Cấm Giới Lưỡng Cực.
Nguyên lý của ma pháp dung hợp, về cơ bản chính là dung hợp tất cả các thuộc tính lại với nhau.
Mạc Phàm đã là người duy nhất trên thế giới này lĩnh ngộ được pháp môn dung hợp đến cực cảnh cuối cùng; thậm chí kiến thức của hắn so với Phùng Châu Long, người sáng tạo ra pháp môn dung hợp, còn bỏ xa mấy chục chồng tài liệu nghiên cứu.
Hiện tại xem ra, thứ Mạc Phàm có thể làm, tự nhiên không còn đơn thuần là việc kết hợp ma pháp một cách nhanh chóng nữa, mà hắn đã thực sự phát huy sức mạnh dung hợp ở tầng thứ pháp tắc.
Cấm Giới Lưỡng Cực, băng sương và gió lốc gào thét không ngừng, hai lĩnh vực thúc đẩy lẫn nhau, đẩy sức mạnh nguyên tố lên một cảnh giới hoàn toàn mới.
Băng tuyết vì có gió lớn gia trì mà mang lại cảm giác đặc quánh, đóng băng tuyệt đối.
Gió lớn lại vì hòa trộn với khí lạnh mà trở nên vô cùng nặng nề, từng đạo phong nhận hàn khí mang theo sức nén cực lớn, giống như nhốt tất cả sinh vật vào bên trong một thế giới mang tên Phong Kiếp Băng Nguyên, mặc cho pháp tắc nghiền ép, mặc sức tàn phá.
Uy lực của Phong Kiếp Băng Nguyên vô cùng khủng khiếp, mặc dù là Thịt Thối Cự Yêu hung tàn to xác, chỉ cần đứng bên trong lĩnh vực kinh khủng kia, cơ thể lập tức có cảm giác hết bị hóa thành băng, lại đến bị hàn kiếm phong đao liên tục cắt chém...
Mọi người ngẩng đầu nhìn Thịt Thối Cự Yêu vậy mà lại tỏ ra vô cùng kiêng kỵ, không do dự lùi về phía sau, nhất quyết không dám tiến lên sống mái với Mạc Phàm, vẻ mặt ai nấy đều trở nên phức tạp khó tả.
Giải đấu Thánh Nguyên lần này, thật không hy vọng sẽ có thêm một Siêu Giai pháp sư nào giống như vậy nữa...
“Tên khổng lồ kia giao cho các ngươi. Giúp ta cầm chân nó một lúc, không cần miễn cưỡng đánh giết, nó là Sa Linh tái tạo, giết bao nhiêu lần cũng không thể chết hoàn toàn được. Ta đi một lát, ta biết kẻ đứng sau màn là ai.” Mạc Phàm trầm giọng nói.
Sau đó, hắn phóng tầm mắt về phía trước.
Trong đầu hắn chợt thoáng qua hình ảnh của một con sư tử ngu ngốc nào đó.
Dường như, có kẻ nào đó còn nợ hắn mấy cái mạng vẫn chưa trả.
. . . . . ...