. . .
Mù Sư không thể nào nhìn thấy được gương mặt của Mạc Phàm lúc này, y không thể nhận biết biểu cảm hay khí sắc của hắn để phán đoán, chỉ có thể dựa vào quán tính mà suy đoán tình hình.
Trầm ngâm hồi lâu mà không nói lời nào, tình huống này xem ra không tệ, có thể tiếp tục dùng bí mật để giữ mạng rồi.
“Muốn thông qua Minh Giới, phải bước qua hành lang Minh Giới, mà hành lang Minh Giới chính là Hư Vô Đảo. Bất kể là Sát Uyên, Kim Tự Tháp Khufu, hay vong quốc của bất kỳ quốc gia nào khác, chỉ cần còn tồn tại trong Ma Pháp Vị Diện, tất cả đều phải bước qua cây cầu dẫn tới Hư Vô Đảo này mới có thể sang được Minh Giới Vị Diện.” Sphinx cung cấp thêm dữ liệu hữu ích: “Đây là tình báo lớn nhất mà ta muốn truyền đạt. Ngươi đã hiểu rõ chưa?”
Giọng điệu của Sphinx trầm bổng phô trương, mang theo mấy phần kiêu ngạo của kẻ nắm giữ bí mật. Mạc Phàm thậm chí còn nhận ra, nếu không phải vì bị chém mù mắt, có lẽ con ngươi của Sphinx đã sớm lấp lánh ánh hào quang đắc ý.
Dù vậy, hắn cũng khẽ gật đầu tán thành: “Tình báo rất tốt. Nếu Hư Vô Đảo tồn tại ở giữa Minh Giới và Ma Pháp Vị Diện, vậy thì Sát Uyên, Kim Tự Tháp Khufu, Tử Tháp El Castillo đều sẽ có lối thông với nhau. Nói cách khác, các vong quốc của các ngươi có thể dùng Hư Vô Đảo làm đường tắt để qua lại, tùy thời liên kết với nhau, cùng nhau tiến hành xâm lăng?”
Sphinx âm thầm gật gù.
Nhân loại này, ngoài tốc độ tu luyện gian lận và hành vi không đứng đắn ra, thì ngay cả trí tuệ cũng tiến hóa đến mức phi thường.
Mấy năm không gặp, quả là thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Sphinx cảm thấy khá không thoải mái, trong lòng thầm nghĩ, rốt cuộc là do đầu óc của tên này đột nhiên phát triển vượt bậc, hay là do mình đã bắt đầu già cả lẩm cẩm, thật sự ngu đi rồi!?
Mạc Phàm không thèm quan tâm Sphinx đang nghĩ gì.
Hắn đang suy ngẫm về mối quan hệ giữa Hư Vô Đảo và Minh Giới.
Trên thực tế, Mạc Phàm cũng đã có nhận thức sơ bộ về Hư Vô Đảo, chỉ là không ngờ bản chất của nó lại là hành lang Minh Giới, còn có những nhánh rẽ mờ ám kết nối các vong quốc với nhau.
Hư Vô Đảo tọa lạc ở tận cùng thế giới, nơi được gọi là Khổ Hải. Truyền thuyết về Khổ Hải, Mạc Phàm từng nghiên cứu qua khi ở Parthenon Thần Miếu. Tính theo bản đồ vị diện, nó nằm ở từ trường Bắc Cực, vượt ra khỏi dòng chảy của Bắc Băng Dương, sẽ gặp một eo biển lạnh lẽo, hải vực phụ cận được hình thành từ nước mắt của ức vạn sinh linh, là nơi bị Thái Dương ruồng bỏ, quanh năm u ám, oán linh chìm nổi.
Sinh vật sống nếu tắm mình trong đó, thân thể sẽ được gột rửa, từ đó vượt qua pháp tắc, thao túng luân hồi nhân quả để gia nhập vào thế giới của người chết, đạt tới cảnh giới bất tử bất diệt.
Ngược lại, nếu eo biển bị nhuộm máu của người sống, nó sẽ chuyển thành màu đỏ như máu, và nhân gian gọi nơi đó là Hồng Hải.
Điểm cuối cùng của cánh cửa Minh Giới, chính là Hồng Hải.
“Mù Sư, đi thôi, dẫn ta đến bí mật thứ hai.” Mạc Phàm thản nhiên nói.
Sphinx lập tức sững sờ, kinh ngạc thốt lên: “Ngươi không muốn nghe tiếp bí mật này sao?”
“Không cần, phần còn lại ta có thể tự mình suy ra được.” Mạc Phàm đáp.
Nói rồi hắn xoay người rời đi, bước chân vững chãi đi ngang qua Shinjin và Hoengroep đang đứng ngây người, thản nhiên vỗ vai mỗi người một cái.
Tử Thần Ai Cập, Hoàng Kim Mù Sư ngây ngốc đứng đó, y dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn theo bóng lưng Mạc Phàm, nhất thời có cảm giác giá trị của mình đã mất đi.
Vốn dĩ đã mồi chài đối phương bằng một nửa bí mật kinh người, chủ yếu là để Sphinx tự nâng cao giá trị của bản thân, thế nhưng đối phương lại chẳng cho y chút mặt mũi nào. Thật khó chịu.
“Còn đứng đó làm gì, Mù Sư, ngươi quên trách nhiệm của mình rồi sao?” Mạc Phàm chỉ vào đầu Sphinx mà mắng.
Khí thế u oán nhanh chóng bị phá vỡ, khóe miệng Sphinx gần như đã chứa đựng một tia lạnh lẽo, nhưng nghĩ đến việc đối phương đang nắm giữ mạng sống của mình, y lập tức cố gắng kiềm chế tâm tình.
“Steve, theo ta, ngươi trông chừng Mù Sư cho cẩn thận, đừng để nó chạy mất.” Mạc Phàm giao phó cho Steve.
“Vâng, lão sư.” Steve nghiêng đầu nhìn Sphinx một cái, rồi lại quay sang Mạc Phàm xác nhận chỉ thị.
Với một Siêu Giai pháp sư dẫn đầu, hai Bán Cấm Chú là Shinjin và Hirioko yểm trợ phía sau, Hoengroep cảnh giới xung quanh, còn Steve thì trông chừng Sphinx, đoàn người của họ giờ đây càng thêm uy thế.
Đây là đáy của Tử Tháp El Castillo, không gian vô cùng rộng lớn, độ lớn thậm chí khiến người ta ảo tưởng rằng nó phải gấp chục lần tổng diện tích của 13 tầng phía trên cộng lại. Dù sao cũng là kiệt tác để đời của Cấm Chú pháp sư Maya cổ đại, sao có thể thua kém hậu bối là Kim Tự Tháp Khufu được chứ?
“Này nhóc.” Sphinx điều khiển cát dưới lòng đất, vo thành một viên đá nhỏ, ném vào đầu Steve để gọi.
Steve đương nhiên cảm nhận được cái trò trẻ con hèn mọn này, cũng lười né tránh hay chấp nhặt, chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu: “Chuyện gì?”
“Ngươi là Trì Dũ Sư, giúp ta chữa vết thương ở mắt đi.” Sphinx nói với giọng khá ra lệnh.
“Xin lỗi, không chữa.” Steve đến quay đầu lại cũng không thèm, dứt khoát từ chối.
“Khốn kiếp, ngươi đừng tưởng ta không dám giết ngươi. Mau khôi phục thị lực cho ta!” Sphinx gầm lên một tiếng, sông cát từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn ập tới, rõ ràng là đang uy hiếp quân pháp sư Steve.
Thế nhưng, Steve lại chẳng coi mấy trò mèo đó ra gì, con ngươi vẫn bình tĩnh bước thẳng vào đám bụi cát trước mặt.
Kỳ lạ là, khi Steve bước tới, dòng sông cát lại tự động rẽ sang hai bên để nhường đường, không dám thôn phệ.
Trên thực tế, Steve cũng không làm gì cả. Toàn bộ dòng sông cát này đều do Sphinx điều khiển để né đi; y chỉ dám hăm dọa chứ không dám thật sự động thủ.
Có lão sư ở đây.
Y mà dám động thủ thật, tự nhiên sẽ biết được vận mệnh của mình sẽ ra sao.
Lại đi thêm một đoạn.
“Này cậu nhóc, ta xin lỗi, thật ngại quá, xin hãy giúp ta chữa thương.” Lần này Sphinx đã hạ mình, trông không khác gì một con sư tử thuần hóa trong vườn thú, nếu không phải vì gương mặt kia quá giống người, đi lại ngoài đường chắc chắn sẽ bị nhân viên vườn thú bắt nhốt.
Chưa cần đến Steve, ngay cả Mạc Phàm đi phía trước cũng không giấu được vẻ buồn cười.
“Tử Thần Ai Cập… haiz.” Shinjin lắc đầu, có chút thất vọng.
“Vừa đáng thương, vừa hèn mọn.” Cùng một ý, nhưng Hirioko lại dùng lời lẽ cay độc hơn để diễn tả.
Lúc này Steve mới mở miệng đáp lại: “Cho ta một lý do, vì sao ta phải giúp ngươi?”
“Ngươi là học trò của chủ nhân ta. Theo nguyên tắc, ta là sư huynh của ngươi.” Sphinx không cần suy nghĩ, trực tiếp phun ra câu này.
Lời này của Sphinx làm Steve giật mình, ánh mắt khẽ liếc nhìn Mạc Phàm.
Mạc Phàm không nói gì, Steve mới lại hướng về Sphinx mở miệng: “Sư huynh, thành thật xin lỗi, vết thương của ngài quá nặng, ta bất lực.”
Sphinx cau mày, giọng điệu lập tức trở nên khẩn trương: “Không thể nào, không thể nào. Ngươi là Siêu Giai Trì Dũ Sư, vì sao lại vô dụng như vậy, ngay cả việc khôi phục thị giác cũng không làm được. Ta từng thấy Siêu Giai Trì Dũ Sư có thể khâu vá thân thể, mổ xẻ nội tạng, thậm chí là thay tim cơ mà.”