Quân Vương đại diện cho điều gì? Chính là sự tồn tại mà ngay cả pháp sư Cấm Chú cũng không thèm liếc mắt nhìn.
Gọi chúng là Ma Thần cũng không sai. Nhân loại phải tu luyện đến bao nhiêu hệ Cấm Chú mới có thể đơn độc chống lại một đầu Quân Vương tựa như Ma Thần? Câu hỏi này cho đến nay vẫn chưa có lời giải đáp rõ ràng.
Mạc Phàm thử phỏng đoán, có lẽ cần tối thiểu năm hệ Cấm Chú, hơn nữa phải là Cấm Chú hoàn mỹ. Một vị Pháp Thần đứng trên đỉnh thế giới với năm hệ ma pháp, lại sở hữu thiên phú và thần phú siêu việt, hội tụ đủ những điều kiện đó, may ra mới có thể miễn cưỡng khiến một Quân Vương phải cân nhắc dùng đến sức mạnh thật sự. Còn việc có chiếm được lợi thế hay không, chẳng ai biết được.
Bản thân Mạc Phàm không có năm hệ Cấm Chú cường đại như vậy. Nhưng về lý thuyết, hắn dĩ nhiên có đủ tư cách và thực lực để đối đầu trực diện với một Quân Vương, thậm chí là phản kháng một cách mạnh mẽ.
Đáng tiếc, không phải bây giờ, không phải ở đây, và cũng không thể là hôm nay.
Hiện tại, sáu hệ ma pháp của hắn đã bị Ngưng Pháp Đồ trong không gian Thánh Nguyên phong bế hoàn toàn, chẳng khác nào không thể tìm thấy cột sáng tinh hệ để thu hoạch năng lượng. Rõ ràng, hắn không có cách nào phá vỡ quy tắc để khôi phục ma năng, kể cả việc mở phong ấn cũng không mang lại nhiều khác biệt.
Mặt khác, ba hệ còn lại là Thủy, Thổ và Ám Ảnh, hầu hết đều đã cạn kiệt năng lượng, nhiều nhất chỉ có thể tích tụ thêm một lần công kích nữa.
Thần kiếm siêu cường như Hồng Ma Hữu Kiếm, cùng với Ngọc Phong Chủng và Ngọc Băng Chủng cũng bắt đầu suy yếu do quá tải, dần trở nên mờ nhạt, coi như tạm thời bước vào thời kỳ đóng băng.
Mạc Phàm chỉ còn lại một lá bài tẩy duy nhất: vận dụng thân phận Hắc Ám Vương của mình, triệu hồi toàn bộ thủ đoạn của Bát Hồn Kỹ, dùng thân thể cường độ Đế Vương để trực diện đối đầu với Đế Vương khác.
Thế nhưng, dù vậy hắn vẫn không nắm chắc được cục diện trước mắt. Điểm mạnh nhất của Mạc Phàm vẫn là phương diện ma pháp, đó mới là sức mạnh tối thượng của hắn. Không có ma pháp, hắn không thể nào so kè với một chuẩn Quân Vương. Huống chi, Mạc Phàm cũng không muốn để lộ danh phận Tà Thần của mình.
Thực tế, Mạc Phàm cũng đã vắt óc suy nghĩ xem còn phương án nào khác không.
Hắn thử đảo mắt nhìn những người sau lưng, cuối cùng không khỏi thở dài trong sầu não.
Những người khác: Steve, Hirioko, Shinjin, Hoengroep, Mù Sư...
Siêu giai, bán cấm chú, bán cấm chú, siêu giai, đầu đất...
Thôi được rồi, khó quá bỏ qua.
Đời người trưởng thành vốn đã lắm gian truân, hắn không muốn dập tắt ước mơ tương lai của người khác, nhưng có lẽ trường hợp này không cần phải cân nhắc!
Tuy quy tắc của Thánh Nguyên có lòng che chở cho bọn họ, không nhất định sẽ để họ bị giết chết hoàn toàn. Nhưng trời mới biết con yêu quái tên Minh Nhạn kia có dùng phép thuật gì kéo họ vào Hư Vô Đảo, có đột ngột mở ra vị diện Minh Giới từ giữa hồng hải hay không.
Mà một khi bị giết ở Minh Giới, xin lỗi, quy tắc Thánh Nguyên cũng đành bó tay.
Hành vi của Sphinx đúng là khiến Mạc Phàm vô cùng tức giận, song, may mắn là tình hình hiện tại cũng không đến mức không thể cứu vãn, ít nhất vẫn chưa quá muộn.
Có lẽ Minh Nhạn vẫn còn chút lương tri, cảm thấy vận rủi của Mạc Phàm chưa đến mức phải biến thành vong linh, nên đến giờ vẫn chưa chịu lộ diện.
...
...
Tầng cuối cùng của mật thất rộng lớn vô ngần, tựa như một bản đồ trải dài vô tận, chi chít những cơ quan thành. Trong mỗi cơ quan thành lại có vô số bộ tộc vong linh đóng quân, chia thành từng nhóm nhỏ chiến đấu, nhiều nhung nhúc như kiến bâu đường ngọt, khiến người ta đôi khi lầm tưởng, rốt cuộc El Castillo có phải mới là Minh Giới thật sự hay không.
Xét về cục diện, nhánh quân của Khufu rõ ràng không đủ dùng. Dù Mạc Phàm có tài lãnh đạo đến đâu, chiến lực cao thế nào, cũng gần như không thể gánh nổi cán cân chênh lệch về số lượng này. Và bây giờ, vì tình tiết biến đổi khôn lường, câu chuyện đột nhiên dính dáng đến một vị Quân Vương Minh Giới, điều đó cho thấy bọn họ bắt buộc phải quay đầu là bờ.
Không thể tiếp tục ở lại đây.
Trên đường rời đi, Mạc Phàm chợt nghĩ tới một chuyện, đột nhiên túm lấy bờm của Sphinx, giọng điệu vô cùng nặng nề: “Mù Sư, mau nói cho ta biết, Khufu đã làm cách nào để phái các ngươi đến tấn công El Castillo? Đến cả bản thân Khufu cũng không phải là đối thủ của Minh Nhạn, vậy mà hắn còn dám mang quân đội Ai Cập tới, ngươi dẫn quân xung phong như thế, là muốn nộp mạng cho người ta sao?”
Sphinx đau điếng cả đỉnh đầu, gầm lên một tiếng.
Đường đường là Tử Thần Ai Cập, dù là nhân vật phản diện đáng sợ, bị nhiều người căm ghét, không ai yêu thích nổi, nhưng không thể phủ nhận nó là một quốc thú mang hào quang điển hình. Cớ sao lại bị một thằng nhóc mấy mươi tuổi, miệng còn hôi sữa, hết lần này đến lần khác khinh nhờn tôn nghiêm?
Ta là hùng sư, là hùng sư! Nhớ cho kỹ, ta là pháp vương uy danh lừng lẫy thế gian. Bỏ cái móng vuốt bẩn thỉu của ngươi ra khỏi đầu ta, hỡi nhân loại hạ đẳng!
Sphinx rất muốn gào lên câu đó.
Nhưng nó không làm vậy.
Lý trí mách bảo nó phải kiềm chế, bởi vì nó biết rõ thân phận bề tôi của mình. Nó ngoan ngoãn hóa thân thành một bé nhân sư con, hết sức vô tư mở miệng: “Bệ hạ, ta nói cho ngài một bí mật cũng được, đây là bí mật thứ ba. Bí mật này là một ngoại lệ, nhằm tăng cường tình hữu nghị giữa chúng ta. Hy vọng ngài ghi nhớ điều này, tính cho ta thêm một công trạng.”
Mạc Phàm khẽ nhướng mày: “Giọng điệu của ngươi cho ta biết, ngươi sắp bị sa thải rồi đấy.”
Lời đe dọa của hắn khiến Sphinx kinh hồn bạt vía, vội vàng giải thích: “Ta nói, ta nói ngay đây.”
“Nhiều năm trước, đám người các ngươi đột nhập vào Kim Tự Tháp Khufu, dùng kim chỉ nam của Kim Tự Tháp chiếu về hướng Cực Bắc của thế giới, dùng Minh Huy mở ra chân trời Hư Vô Đảo, hé lộ một phần hồng hải. Các ngươi đã dẫn dắt Sát Uyên đột nhập vào hành lang Minh Giới, gây ra động tĩnh cực lớn, đây là cái giá các ngươi phải trả.” Sphinx nhấn mạnh.
“Này, việc bạch sắc mộ cung tuyên chiến, gia nhập chiến trận Minh Giới đúng là nằm trong kế hoạch của chúng ta. Mục đích chỉ là để quân đội của Cổ Lão Vương kìm hãm vong linh Ai Cập. Nhưng sao ngươi nói cứ như thể cuộc chiến ở hành lang Minh Giới có liên quan đến ta, kẻ đứng sau màn vậy? Rút lại lời đó đi, ta không gánh nổi trách nhiệm này đâu.” Mạc Phàm phản bác.
“Ngươi sai rồi, hành lang Minh Giới vốn dĩ không ổn định. Nhưng sự không ổn định đó sẽ không dẫn đến việc thế giới sụp đổ hoàn toàn. Tuy nhiên, nếu cánh cổng trên Hư Vô Đảo mở ra, kết quả sẽ hoàn toàn khác. Thế giới này sẽ sụp đổ. Mạc Phàm, ta dẫn ngươi đi gặp loại sinh vật như Minh Nhạn là để ngươi biết được bí mật thật sự của hành lang Minh Giới.” Sphinx nói.
“???” Mạc Phàm ngây người.
Dĩ nhiên, hắn hiểu chết liền.
Trong lúc hắn còn đang ngơ ngác, Mạc Phàm đã gõ vào đầu Sphinx một cái, ra lệnh cho nó nói tiếp.
“Việc mở ra cánh cổng Minh Giới bên trong Kim Tự Tháp Khufu căn bản không có ý nghĩa gì, chúng ta vốn vẫn thường xuyên tổ chức chiến tranh với các vong linh cổ xưa từ châu Âu, châu Phi trong hành lang Minh Giới. Đây là lý do vì sao Khafre và chúng ta luôn vắng mặt trước nhân loại, thực ra là vì chúng ta rất bận. Hừ, đế quốc vong linh ở cố đô của các ngươi không thể tiến vào bên trong Kim Tự Tháp, không thể đường đường chính chính bay đến Ai Cập khiêu chiến, nên mới chọn một con đường cực kỳ ngu ngốc, đó là mở ra cánh cổng Minh Giới trên Hư Vô Đảo.”
Không cần Hư Vô Đảo vẫn có thể chiến đấu trong hành lang Minh Giới sao?
“Chẳng lẽ, hành lang Minh Giới vốn có những lối vào khác?” Mạc Phàm hỏi.
“Chính xác. Ngươi có thể hình dung thế này, trong vị diện ma pháp, tất cả các quốc gia vong linh đều có thể hoạt động trong hành lang Minh Giới. Hành lang Minh Giới giống như một chiến trường hư vô, có hàng trăm cánh cổng, hàng ngàn, hàng tỉ tuyến đường, chúng ta vào đó căn bản không thể định hướng, không dễ gì tìm thấy các quốc gia khác. Nhưng khi ngươi để hồng hải xuất hiện, mọi chuyện liền sáng tỏ.” Sphinx tiếp tục giải thích.
“Dưới sự khuếch tán của Minh Huy, mọi thứ dần hiện ra, các quốc gia vong linh có thể dễ dàng nhìn thấy nhau. Lần này, cuộc chiến đã bùng nổ trên quy mô toàn bộ vị diện. Nói cách khác, mấy ngàn năm nay, chúng ta chỉ lén lút đánh nhau ở cửa sau, còn ngươi mở ra Hư Vô Đảo, chính là đi vào cửa chính, bước qua đại môn, chẳng khác nào muốn châm ngòi cho một cuộc chiến tranh vĩnh hằng.”
Mạc Phàm gật gù ra chiều suy nghĩ.
Không ngờ tình hình của Hư Vô Đảo lại phức tạp đến vậy.
Nếu không thể dự đoán được hành vi của các quốc gia tham chiến, vậy thì sẽ không có biện pháp thông thường nào để ứng phó.
Nhưng mà, cũng không đến mức hủy diệt chứ, thực sự không cần phải làm quá lên như vậy.
Dường như đoán được Mạc Phàm đang nghĩ gì, Sphinx nói thêm một câu: “Ngươi có biết ai đã tạo ra Hư Vô Đảo không? Có biết vì sao hắn phải che giấu nó không?”
“Đừng có đố, ta làm sao mà biết được?”
Vẻ mặt Sphinx trở nên trầm trọng: “Là một trong những người mạnh nhất của nhân loại các ngươi. Gọi là... Thiên Phụ.”