Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 654: CHƯƠNG 654: HỒN LỰC

..........

Mạc Phàm nhíu chặt mày, vô số ý niệm nhanh chóng lướt qua trong đầu.

Phượng Vĩ Uyên Ưng đột nhiên bất động thanh sắc, giữ khoảng cách như vậy là có ý gì? Là do bị thương quá nặng không thể cận chiến, hay đang âm thầm ngâm xướng một loại yêu thuật nào đó?

Không đúng, cả hai đều không phải. Trong tình thế hai chọi một thế này, Mạc Phàm vốn thiếu thủ đoạn, kẻ địch lại quá mức mạnh mẽ. Ngay cả con hàng Bách Sắc Vạn Vong Ưng cũng đã khó đối phó như vậy, hắn căn bản không có nhiều cơ hội chạm tới thân thể của Phượng Vĩ Uyên Ưng.

Ngược lại, một khi hai con ưng thần kia đồng loạt tấn công, Mạc Phàm chắc chắn sẽ bị dồn vào đường cùng, không còn sức phản kháng.

Lý do là vì trạng thái Chuẩn Quân Vương mà Mạc Phàm đang miễn cưỡng duy trì chỉ là tạm thời, không phải vĩnh viễn. Hạch tâm Tà Thần ban cho hắn một mệnh cách vô cùng cường đại, nhưng mệnh cách ấy cần phải tương thích với thể trạng và tu vi để bổ trợ, bằng không, sự tiêu hao sẽ lớn hơn bình thường rất nhiều. Hắn vừa phải gánh chịu phản phệ lên thân thể, vừa phải trả giá bằng chính hồn lực của mình.

Điểm này Mạc Phàm cũng chỉ vừa mới ngộ ra. Hệ thống tu luyện của hắc ám vị diện và thế giới ma pháp của nhân loại hoàn toàn khác biệt. Ma pháp của nhân loại dựa trên nền tảng Tinh Tử, thâm nhập vào chiều không gian thứ tư là Tinh Vũ thế giới để khai thác sức mạnh pháp tắc.

Còn hắc ám vị diện lại chuyên sâu về hồn lực. Sinh vật hắc ám xem trọng tài nguyên khế ước, hay nói cách khác, lãnh thổ chính là tất cả. Căn cơ là lãnh thổ, có lãnh thổ đồng nghĩa với việc toàn quyền quyết định mọi thứ bên trong thuộc địa đó, bao gồm cả cội nguồn năng lượng hắc ám.

Với tư cách là Hắc Ám Vương, sở hữu vương quốc thuộc địa cũng giống như nắm trong tay một ngân hàng trung ương. Mỗi tấc đất là một tấc vàng, mỗi tấc vàng lại thai nghén vô số hồn lực. Kẻ sở hữu chỉ cần sử dụng tài sản một cách hợp lý, chuyển đổi dòng tài nguyên thành vật chất hắc ám, quyền năng hắc ám và sinh vật hắc ám. Ngân hàng chỉ việc soạn ra những khế ước có lợi, cho các sinh linh khác vay nặng lãi, cuối cùng thu hồi hồn lực mà kẻ sử dụng phải trả giá để nâng cao sức mạnh của chính mình.

Ở hắc ám vị diện, hồn lực có vai trò tương đương với ma năng và tinh thần lực cộng lại tại ma pháp vị diện.

Đương nhiên, Mạc Phàm không biết rằng bản thân hắn là một trường hợp khác biệt, bởi vì hắn cũng được pháp tắc của ma pháp vị diện thừa nhận, có thể chuyển đổi qua lại giữa hồn lực, ma năng và tinh thần lực.

Ví như các loại ma pháp Ám Ảnh, kỳ thực Mạc Phàm hoàn toàn có thể lấy từ lãnh địa của mình ra để sử dụng. Hắn là Tà Thánh Vương, là chủ nhân Tà Miếu, nào có ai dám nói gì hắn. Tuy rằng cũng có hạn mức sử dụng tối đa, nhưng chắc chắn không đến mức phải vắt kiệt ma năng đến mức Tinh Hải phải tắt lịm như bây giờ. Đây là vấn đề về kiến thức, cần thời gian đọc sách tìm hiểu chứ rất khó tự mình lĩnh ngộ.

Hiện tại hắn chỉ biết một điều, nếu mình không sớm mở phong ấn quay lại cảnh giới Cấm Chú, với ngưỡng tu vi Siêu Giai bấy nhiêu, e rằng không thể tiếp tục gánh nổi sự tiêu hao hồn lực, có thể phải trả một cái giá rất đắt.

Trở lại với dòng suy nghĩ, một ý niệm thoáng qua trong đầu Mạc Phàm: “Phải chăng Phượng Vĩ Uyên Ưng không muốn giết mình?”

Lẽ nào là cố ý mở cho mình một con đường sống?

Nghĩ là làm, Mạc Phàm thử quay đầu lại, kéo nhẹ dải lụa bạc đang quấn quanh mắt xuống một chút để nhìn khung cảnh sau lưng.

Ầm ầm một tiếng vang trời, ngay khoảnh khắc ấy, ma diễm ngập trời phóng lên, một con Hắc Long khổng lồ phun ra long tức hủy diệt, toàn bộ cơ quan thành mấy trăm dặm cũng vì thế mà rung chuyển không ngừng. Từ rung chuyển đến sụp đổ, tất cả tử tháp mật thất đều chìm xuống mạch nước ngầm dưới lòng đất, nước ngầm chảy về biển cả, một vùng biển màu đỏ như máu tế. Không ai nghi ngờ đây chính là bờ biển Hồng Hải, điểm tận cùng của thế giới.

“Gào gào gào gào ~~~~~~~~~~~~~”

“Chiếp chiếp chiếp ~~~~~~~~~~~~~~~”

Chống trả Hắc Long Đại Đế một cách kịch liệt, Kim Sắc Bích Điểu quét ngang đôi cánh, chỉ một động tác đơn giản đã khiến Hồng Hải dấy lên sóng lớn trăm mét, dữ dội vô cùng, đồng thời phá giải long tức của chân long.

Một trận chiến vĩ đại như sử thi, nhưng lại đang diễn ra vô cùng chân thực trên chiến trường Minh Giới.

Hai sinh vật cấp Đại Đế vẫn điên cuồng cắn xé lẫn nhau, mỗi một lần va chạm, mỗi một cú vồ, mỗi một lần phun ra long tức, không gian đều xuất hiện vết rách, nước biển Hồng Hải đều rung động. Hư Vô Đảo thoáng ẩn hiện, nhưng không một quốc gia vong linh nào dám đến gần hai kẻ chúng nó.

Một bên đen nhánh, một bên vàng óng, tựa như ranh giới phân định giữa hắc ám và quang minh, khiến người ta bất giác mường tượng đến trận chiến còn dang dở giữa Hắc Long và Kim Long chưa bao giờ diễn ra.

Nhìn xem trận long tranh ưng đấu sinh tử bất phân này, tâm hồn mong manh của Mạc Phàm dần dần tan vỡ...

Quay đầu là bờ, quay đầu là bờ...

Nói thì dễ, nhưng vừa quay lại hắn liền hiểu ra, sau lưng mình chính là vực thẳm, dưới vực thẳm là Hồng Hải, và toàn bộ Hồng Hải chỉ có duy nhất một bờ. Đó là Hư Vô Đảo.

Mà kẻ leo lên bờ chính là ‘Mạc Phàm ta trọng sinh thành vong linh’.

Suy nghĩ này quá viển vông, Mạc Phàm nhanh chóng lắc đầu phủ định, bàn tay cũng thuần thục kéo dải lụa bạc che mắt lại.

Giữa Hắc Long Đại Đế và Kim Sắc Bích Điểu, chỉ riêng hơi thở của chúng thôi đã ngập tràn tử vong khí tức, sát ý có thể dùng từ khoa trương để hình dung.

Thậm chí, ngay cả Bách Sắc Vạn Vong Ưng cũng đang tỏa ra sát khí nồng nặc, nghiền ép tam tấu Tô Lộc, Lãnh Liệp Vương và Bạch Ngân Lonna. Sự tà ác hiếu chiến này đã nói rõ bốn chữ ‘không đội trời chung’.

Phượng Vĩ Uyên Ưng hiển nhiên cũng biết điểm này, cũng hiểu rõ thuộc hạ của mình, cho nên việc cầu hòa là không thể nào.

Thậm chí, nếu bản thân Phượng Vĩ Uyên Ưng từ bỏ ý định giết Mạc Phàm, vậy thì hai tên kia chẳng phải cũng nên từ bỏ chiến ý hay sao? Vì cớ gì phải điên cuồng đến vậy?

Tất cả bằng chứng bày ra trước mắt đều dẫn đến một kết luận, dù thế nào đi nữa, Phượng Vĩ Uyên Ưng vẫn có mâu thuẫn thù địch với Mạc Phàm.

Còn vì sao nó không trực tiếp ra tay, tạm thời không có cách nào lý giải thấu đáo động cơ của nó.

Không, dường như còn một khả năng khác.

Trừ phi...

Mạc Phàm đưa tay chỉnh lại mảnh lụa bạc quấn trên mắt, một trái tim nhiệt huyết dần dần nguội lạnh.

Trừ phi... Phượng Vĩ Uyên Ưng vốn không hề để tâm đến Mạc Phàm hay Hắc Long Đại Đế. Bọn họ chẳng qua chỉ là những kẻ ngáng đường, những vật chướng tai gai mắt mà thôi.

Mục tiêu thật sự của Phượng Vĩ Uyên Ưng, khả năng rất lớn chính là Hồng Ma Hữu Kiếm.

. . . . . ...

★ Thiên Lôi Trúc . com ★ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!