. . . . . . .
Bên ngoài, trên màn hình chính.
"A?" Giám sát viên James còn tưởng mình nghe nhầm, vội vàng liếc sang chủ tọa Thiên Triều Welbeck.
Tại cung điện thượng viện lơ lửng giữa trời, những người ngồi ở vị trí có góc nhìn đẹp nhất bao gồm Cổ Long giáo chủ Veldora Tempest, Phượng Hoàng giáo chủ Henry, Quang Minh điện chủ Hạ Băng, cùng mấy vị Đại Thánh Tể. Bọn họ quan sát nhất cử nhất động ngạo mạn của Mạc Phàm, tất cả đều đồng loạt cau mày, hành vi này đã vượt xa mọi dự liệu.
"Khụ, khụ... Lạy Chúa tôi, một Siêu Giai pháp sư lại đi khiêu chiến Cấm Chú pháp sư, mà còn không phải một người, là đồng thời khiêu chiến cả bảy người." Quang Minh điện chủ Hạ Băng khóe miệng giật giật, bất giác nảy sinh một cảm giác khó tả.
“Không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không có khả năng. Siêu Giai pháp sư triệu hoán ra Đế Vương, lại còn không phải một đầu Đế Vương, chuyện này quá phi lý. Đế Vương nào lại chịu quy thuận một Siêu Giai pháp sư nhỏ bé chứ, ngay cả Cấm Chú pháp sư cũng khó lòng khiến chúng quy thuận. Hơn nữa, ta càng chưa từng nghe nói có kẻ nào có thể triệu hoán cùng lúc nhiều sinh vật có thực lực trung bình cao đến thế, ngay cả Fred cũng chưa từng làm được.” Veldora Tempest cũng rùng mình, bất giác nắm chặt lấy bàn tay Henry.
Nàng nghiên cứu rất sâu về thú sủng, trực giác vô cùng nhạy bén, có thể thông qua màn hình lớn để thẩm định, và những đánh giá đó thường có độ chính xác tương đối cao.
Một pháp sư Triệu Hoán hệ đạt đến cực hạn, linh hồn cũng chỉ có thể dung nạp hai sinh mệnh khế ước, đây là định luật sắt được ghi chép từ xưa đến nay, chưa từng sửa đổi, cũng chưa từng có ngoại lệ. Mà ma pháp Siêu Giai, ma môn triệu hoán, cũng tương tự như ma pháp Cấm Chú cấp cao, chẳng qua chỉ là mở ra một cánh cổng dẫn đến những sinh vật mạnh mẽ hơn, nhưng dù mạnh đến đâu cũng chỉ có thể mời thêm một sinh vật đến trợ chiến.
Sở dĩ không thể từ Thượng Cổ Ma Môn triệu hoán hai đầu sinh vật trở lên, nguyên nhân gói gọn trong hai chữ ‘tự tôn’. Sinh vật triệu hoán càng mạnh, lòng tự tôn của chúng càng cao, đây là điều khoản bắt buộc trong giao ước hợp tác, đã mời gọi thì phải tin tưởng, không thể bắt cá hai tay, chuẩn bị đường lui bằng cách mời thêm sinh vật thứ hai. Rất hiếm trường hợp có người có thể cùng lúc mượn sức mạnh của hai sinh vật từ cánh cổng thượng cổ kia.
Còn Triệu Hoán Chi Môn của ma pháp Sơ Giai, ừm, thường chỉ dừng lại ở cấp Thống Lĩnh, hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Như vậy, trong nhận thức của Veldora Tempest, tuyệt đại đa số cường giả Triệu Hoán hệ thường chỉ triệu hồi được ba đầu sinh vật.
Thế mà gã đàn ông này lại chưởng khống cùng lúc năm đầu sinh vật vô cùng mạnh mẽ, cảnh tượng này khiến người ta đến hít thở cũng trở nên khó khăn.
“Ta có một câu hỏi hay hơn, hắn là ai?” Henry xoa nhẹ bàn tay Veldora Tempest, lập tức ném ra vấn đề.
Một Siêu Giai pháp sư, một pháp sư què quặt phải ngồi xe lăn, vậy mà lại sống sót đến tận bây giờ, leo lên được Phụng Sơn, còn dám ngạo nghễ đứng trước mặt bảy vị Đại Cấm Chú mà khiêu chiến.
Tạm chưa bàn đến những vấn đề khác, chỉ riêng thân phận của kẻ này đã xứng đáng để điều tra một phen rồi.
“Hắn là Hoàng đế của Linh Vĩ Quốc, nghe đồn là tân hoàng đế, tên Mạc Vĩ Kỳ. Ta cũng không có nhiều thông tin về hắn. Người đâu, gọi Hoa Tuyết, Hoa Đà chuẩn bị quà lễ, trước hết đến bái phỏng Thánh Cung Laura, sau khi cuộc tranh bá kết thúc, ta muốn đích thân diện kiến vị tân hoàng đế này." Welbeck thở dài nói.
Từ đầu đến giờ, hắn vẫn luôn duy trì thái độ cẩn trọng.
Trên thực tế, Welbeck đã từng cân nhắc quan sát Mạc Phàm vài lần, nhưng người tính không bằng trời tính, từ khi giải đấu diễn ra đến nay, Welbeck lại không thể nào thấy được hành tung của Mạc Phàm trên màn hình lớn, điều này khiến hắn nảy sinh không ít hoài nghi.
Mà đến tận bây giờ, khi chứng kiến một màn quỷ dị này, quả thực không ai là không lộ ra vẻ mặt khó tin.
Toàn trường khán giả được một phen xôn xao bàn tán.
Bọn họ nhìn Mạc Phàm, vừa thấy buồn cười, lại vừa thấy đáng thương.
Hắn giống như một con khỉ què thiếu dạy dỗ, chỉ vì leo được lên đỉnh thiên sơn mà đã lầm tưởng mình xuất quan thành Tề Thiên Đại Thánh trong thần thoại cổ xưa, ảo tưởng có thể gào thét đòi công đạo, ngông cuồng nghịch thiên khiêu chiến.
“Ha ha ha, đúng là một con khỉ.”
Tại khu vực của các thành chủ và bá tước, đừng nói là những thế lực đến để ủng hộ quán quân của mình.
Ngay cả người cùng phe với Mạc Phàm, Thánh Cung Laura vừa mới dò thám tin tức trở về, nàng vốn dĩ đang tò mò muốn xem thử thực lực của vị chủ thần nhà mình rốt cuộc mạnh mẽ đến cỡ nào.
Nhưng nàng vừa quay lại, nghe được câu nói ngông cuồng tự đại kia của hắn, chính nàng cũng muốn tự mình cầm cung lên lĩnh giáo một phen.
Laura nhíu chặt mày, ánh mắt lại bị Triệu Mãn Duyên bắt gặp.
Triệu Mãn Duyên xem như là người rất hiểu Mạc Phàm...
Đại ma đầu của học phủ Minh Châu.
Tân học viên hệ Triệu Hoán khiêu chiến toàn bộ đồng lứa.
Khi chuyển sang lớp Hỏa hệ, một mình tự đại giẫm nát mấy trăm học sinh của Hỏa viện.
Nếu là người khác, Triệu Mãn Duyên còn cho rằng đó là một kẻ điên khoác lác.
Nhưng đây là Mạc Phàm, hành vi hôm nay của hắn, ngược lại rất phù hợp với tính cách của hắn.
“Đừng lo lắng, cô đi theo hắn đủ lâu sẽ tự khắc thấy chuyện này rất bình thường... Ừm, dù đúng là có hơi đáng ghét thật.” Triệu Mãn Duyên cười cười, tiện tay rót cho Laura một ly rượu vang.
Thậm chí đến mức Hoa Hạ còn phải định ra một quy tắc ngầm giữa các thế gia với nhau: không chọc vào họ Mạc, không ghẹo nữ nhân Phàm Tuyết Sơn. Trình độ này đúng là danh bất hư truyền.
. . .
. . .
Năm đầu thánh linh và yêu thú hùng mạnh.
Xét về cấp bậc, Kỳ Lan Thanh Thánh Xà là Chí Tôn Quân Chủ.
Thương Văn U Lang gần đến cấp Á Đế Vương.
Thấu Đình Lôi Ti mạnh hơn Thương Văn U Lang một chút, nhưng vẫn chưa thực sự đạt được mệnh cách Á Đế Vương.
Tử Linh Hỏa Long là chân long thời kỳ toàn thịnh, thuộc hàng ngũ Á Đế Vương đỉnh cấp.
Tương tự, Viêm Cơ Quốc Mẫu cũng là Đế Vương chính thống đỉnh cấp.
Đây là một đội hình đủ sức quét ngang một tòa thành cấp cao. Có thể dùng uy phong lợi hại nghiền ép một đội ngũ bảy, tám vị Cấm Chú pháp sư phổ thông dễ như trở bàn tay.
Vấn đề ở đây chính là, những người này, tất cả đều là Đại Cấm Chú, là cường giả trong số các Cấm Chú, thực lực vượt xa mọi Cấm Chú phổ thông, về cơ bản đã thoát ly khỏi phạm trù so sánh thông thường.
Bọn họ ở đây, đều là những trụ cột ẩn giấu của quốc gia, là nền tảng cốt lõi để kìm hãm động thái của vô số yêu tộc.
Mỗi một vị Đại Cấm Chú, đều có tư cách một mình đối đầu với Đế Vương chính thống. Không bàn đến ai thắng ai thua, nhưng tư cách đó đủ để khiến cho Đế Vương cũng phải cảm thấy bất an, phải biết trân quý tính mạng của mình hơn.
Lúc này, ngoại trừ Viêm Cơ Quốc Mẫu và Tử Linh Hỏa Long, những thú sủng còn lại của Mạc Phàm căn bản chẳng đáng để bảy vị Đại Cấm Chú kia để vào mắt.
Nói trắng ra, về tổng hợp thực lực: KHÔNG CÓ CỬA!
Người trẻ tuổi có chút tài năng, thường thường chính là ngông cuồng càn rỡ như vậy.
. . . . . ...