. . . . . .
“Ừm, ta là Mạc Vỹ Kỳ.” Mạc Phàm hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh đáp lời.
Nhật Ánh chậm rãi liếc nhìn Viêm Cơ Quốc Mẫu và Kỳ Lan Thanh Thánh Xà, sau đó thản nhiên bước tới, đứng đối diện Mạc Phàm.
Vị trung niên mặt sẹo này không vội tiến công, mà nói với Mạc Phàm: “Hiếm có kẻ ký kết được một bản Hồn Tôn Khế Ước với Thanh Xà chi Tổ, ngộ tính thật sự phi thường.”
“Hồn Tôn Khế Ước?” Mạc Phàm kinh ngạc không hiểu.
“Khế ước thứ nhất là Thánh Linh Hỏa Tinh Linh, khế ước thứ hai không thấy ngươi triệu hoán ra, nhưng bất ngờ lại xuất hiện Hồn Tôn Khế Ước, đó là một loại khế ước xác lập mối quan hệ Tôn-Chủ, linh hồn của triệu hoán pháp sư và sủng thú sẽ tương thông với nhau, tựa như một hồn ước lồng trong hồn ước khác.” Nhật Ánh kiên nhẫn giải thích.
Dường như đọc được thắc mắc của Mạc Phàm, Nhật Ánh nói tiếp: “Tuy ta không biết vì sao ngươi có được loại Hồn Tôn Khế Ước thần kỳ này, nhưng dựa vào màu sắc của khế ước môn, ta có thể thấy Thanh Xà đối với ngươi có một nửa điều khoản thuộc về khế ước phụ. Khế ước chính và Hồn Tôn Khế Ước có dải màu đậm nhạt khác nhau.”
“Hơn nữa, mối liên kết giữa triệu hoán sư và khế ước thú luôn có một loại cảm xúc rất dễ phân biệt. Chỉ cần để ý một chút sẽ nhận ra, Viêm Cơ Quốc Mẫu đối với ngươi đặc biệt hơn một chút, cứ mỗi một nhịp thở lại nhìn về phía ngươi, ánh mắt nàng tràn đầy tự tin, chứng tỏ nàng muốn ngươi thấy được thực lực lớn mạnh của mình và lấy đó làm tự hào. Còn Kỳ Lan Thanh Thánh Xà với Hồn Tôn Khế Ước thì ngược lại, lộ ra mấy phần nhút nhát, ỷ lại vào ngươi nhiều hơn, đây chính là sự dựa dẫm của hậu bối đối với trưởng bối.”
Nghe đối phương nói vậy, Mạc Phàm nhất thời chấn kinh, thần sắc không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Đúng là có chuyện như vậy, Tiểu Kỳ Lan không phải do Mạc Phàm khế ước, mà bản chất là do Apase khế ước, nhưng giữa nàng và hắn lại sinh ra một linh hồn khế ước chồng chéo. Mãi cho đến bây giờ Mạc Phàm mới biết chính xác tên gọi của bản khế ước phụ mà mình đã ký.
Hóa ra gọi là Hồn Tôn Khế Ước.
Mặt khác, có lẽ Nhật Ánh cũng không biết khế ước thứ hai của Mạc Phàm là Nữ Vương Medusa, chính Nữ Vương Medusa lại thức tỉnh Triệu Hoán hệ, điều này mới vô tình giúp Mạc Phàm tạo ra khế ước chồng, có được Hồn Tôn Khế Ước.
Pháp sư trung niên Nhật Ánh lại đưa mắt về phía Lão Lang, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý: “Mà kẻ khiến ta chú ý nhất chính là con Thương Lang kia. Huyết thống Lang tộc không cao, nhưng ngươi lại biết cách bồi dưỡng nó vượt qua mệnh cách Quân Chủ, trở thành Lang Đế của một tộc. Thậm chí để cường hóa một triệu hoán thú sơ đẳng lên cao hơn, ngươi còn nghĩ đến việc sử dụng ma cụ thú trang để đề thăng. Rất tốt, chiếc vòng bạch kim trên cổ con Thương Văn U Lang kia cho ta biết, tu vi của nó không chỉ đơn giản là tiệm cận Á Đế Vương, phải không?”
Triệu hoán thú có ba đẳng cấp: triệu hoán từ ma pháp sơ đẳng, thông qua khế ước môn, và triệu hồi từ Thượng Cổ Ma Môn. Cấp thấp nhất sở dĩ bị gọi là ma pháp sơ đẳng, là bởi vì yêu thú được triệu hoán đa số là những sinh vật phù du và hoang dã, đẳng cấp dã thú thấp kém, thiếu đi yêu thuật đặc thù, không có cấp Lãnh Chúa thống trị. Triệu hoán pháp sư tuyệt đối sẽ không chú trọng vào loại ma pháp nhập môn này, họ chủ yếu chỉ dùng nó để học tập, làm quen với mô thức của triệu hoán thú.
Chính vì vậy, khi Nhật Ánh phát hiện Mạc Phàm không hề bỏ rơi Lão Lang, mà còn dốc lòng nâng cấp cảnh giới, cường hóa hết mức cho loại triệu hoán thú sơ đẳng này, thức tỉnh cả huyết mạch U tộc thượng cổ, giúp nó phát huy toàn diện thực lực, bao gồm cả việc cô đọng chiến kỹ, khoác lên mình bộ trọng trang, trong lòng Nhật Ánh liền tỏ ra vô cùng tán thưởng.
Đây là sự tán thưởng chân thành đối với mức độ gắn kết giữa Mạc Phàm và triệu hoán thú của hắn.
Chân thành trước, gắn kết sau, tiếp theo là yêu chiều, và sẵn sàng đồng cam cộng khổ, đây là những tiền đề để triệu hoán thú tăng điểm thân thiết với triệu hoán sư; chỉ khi hoàn thành tất cả những bước này, mới có thể ký kết một bản khế ước vững chắc, hoặc mời chúng hiệp trợ.
Mười tám năm trước, Nhật Ánh đã là triệu hoán pháp sư mạnh nhất thế giới này, mười tám năm sau, cảnh giới của hắn càng không cần phải bàn tới. Chỉ cần một ánh mắt lướt qua, hắn đã có thể phán đoán sơ bộ gần như chính xác toàn bộ thực lực triệu hoán của Mạc Phàm.
Đương nhiên, điều này cũng cho thấy Nhật Ánh đối đãi với trận chiến này vô cùng nghiêm túc, và cũng dấy lên hứng thú trước người đàn ông vừa dùng tài nghệ trấn áp quần hùng bằng năm con triệu hoán thú cực mạnh.
“Nhãn lực của ngài thực sự khiến người ta mở rộng tầm mắt.” Mạc Phàm kính nể gật đầu, nở một nụ cười.
Sau lưng hắn, mồ hôi lạnh sau gáy đã âm thầm chảy xuống.
Những chi tiết vụn vặt không ai để ý như màu sắc khế ước môn nhạt hơn, cách Tiểu Kỳ Lan và Tiểu Viêm Cơ nhìn mình, hay như chiếc vòng cổ Nguyệt Hồ trên người Lão Lang, vậy mà cũng không thoát được ánh mắt của lão quái vật này.
Hắn chỉ nhìn một cái đã có thể suy ra bấy nhiêu thứ, chẳng lẽ đây là Hỏa Nhãn Kim Tinh trong truyền thuyết hay sao?
Những lời đối thoại này tuy không hề nói nhỏ, nhưng cũng chỉ có Mạc Phàm và Nhật Ánh nghe thấy, ngay từ nửa câu đầu tiên của đối phương, Mạc Phàm đã lập tức dùng huyền âm phong tỏa không gian xung quanh.
“Ồ, còn chưa đánh mà, sao sắc mặt ngươi đã khó coi như vậy?” Nhật Ánh cười cười, không muốn tiếp tục trò chuyện phiếm với người đàn ông trước mặt.
Mạc Phàm lập tức nuốt nước bọt, lấy lại tinh thần, than thở: “Từ từ đã, ngài ẩn giấu sâu như vậy, thú thật, ta có chút muốn rút lại quy tắc đã định.”
Đối phương còn chưa động thủ, chỉ nói vài câu đã nhìn thấu toàn bộ tinh hoa triệu hoán của người khác, sắc mặt không khó coi mới là chuyện lạ!
Ngày thường, Mạc Phàm luôn tự tin thực lực của mình đã đứng trên đỉnh kim tự tháp nhân loại, nhưng hôm nay thì khác, có trời mới biết một triệu hoán sư đỉnh phong sẽ bày ra bất ngờ cỡ nào.
Lỡ như hắn thực sự mời được cả Nam Cực Đế Vương đến, vậy thì phải làm sao?
“Quy tắc cũng có ngoại lệ, tranh tài là để giao lưu học hỏi, quy tắc chẳng qua là để việc giao lưu có điểm dừng mà thôi. Ta không có vấn đề gì, ngươi chỉ cần nói với họ một tiếng là được.” Nhật Ánh vẫn điềm đạm nói.
Mạc Phàm trầm mặc, ra vẻ suy tư do dự.
Lấy thân phận hoàng đế của Linh Vĩ Quốc mà nói, tình huống này có chút không thích hợp...
Đã thấy thân hình vẫn bình tĩnh như cũ của Nhật Ánh đang nhàn nhạt tỏa ra vô số đồ án ma pháp màu lam.
Bầu trời mênh mông cũng bắt đầu xuất hiện dị tượng, ban đầu là một đám mây màu xanh, đám mây đó dần dần phân rã, rồi dệt nên một tòa ốc đảo thần bí trôi nổi.
Phục Pháp Phụng Sơn vốn dĩ đã là một ốc đảo trên mây, nhưng tòa ốc đảo kia thậm chí còn ở phía trên cả thiên đỉnh Phụng Sơn, trông hệt như một tòa tiên cung nguyên thủy.
Bên trong tiên cung có một cánh cổng trời.
Cổng trời màu xanh đen, viền khắc ma văn huyền ảo.
Thượng Cổ Ma Môn: Vong Quốc Thú.
“3, 4, 6, 9, 12, 13, 15.” Nhật Ánh thản nhiên đọc ra một chuỗi số.
“???” Mạc Phàm khẽ cau mày, không hiểu hành vi đếm số kia có ý nghĩa gì.
Chẳng lẽ là thần chú?
Nhật Ánh nhìn ngang Mạc Phàm, miệng nở một nụ cười giản dị: “Triệu hồi bấy nhiêu đây thôi...”
“Giáng lâm đi!!!”
“Soạt soạt soạt soạt ~~~~~~~~~~~~~~~”
“Soạt soạt soạt soạt ~~~~~~~~~~~~~~~~~~”
Như thể thiên cung trong truyền thuyết đột nhiên mở cổng, cánh cổng đó chiếu xuống hình dáng của cùng lúc bảy vị viễn cổ ma thần. Hình dáng không rõ ràng lắm, nhưng ngay khi bóng ảnh mờ nhạt của bảy ma thần này vừa giáng lâm, bỗng chốc khiến cả bầu trời phải chịu một áp lực nặng nề, đè nén lá phổi của tất cả mọi người bên dưới.
Bọn chúng sừng sững treo mình giữa thiên đỉnh Phụng Sơn.
Phút chốc, bảy cái bóng ảnh khổng lồ che khuất toàn bộ chiến trường sử thi.
Á Đế Vương...
Bảy... bảy con Vong Quốc Thú cấp Á Đế Vương!
Triệu hoán ra bảy con Á Đế Vương từ Siêu Giai Ma Môn!!
Nội tâm của tất cả cấm chú pháp sư có mặt ở đây đều như bị một búa tạ giáng mạnh.
Dù sao cũng là Á Đế Vương, vì cái gì đến tên gọi cũng không có, vì cái gì Á Đế Vương lại bị gọi bằng số thế này!?
“Các vị, cao nhân tự có cách giao đấu của cao nhân, người này mạnh hơn các ngươi quá nhiều. Chúng ta giao chiến, chỉ là giao hữu một màn, không bàn đến quy tắc. Ừm, cái quy tắc kia, chỉ áp dụng cho các ngươi thôi.” Mạc Phàm với vẻ mặt méo xệch, khô khốc nói ra.
Giặc tới nhà, hoàng đế còn có thể bàn luận kế sách.
Nhưng quỷ đã xông vào tẩm cung, kế sách liền không cần câu nệ nữa, hoàng đế cũng phải rút kiếm linh hoạt ứng biến để giữ nước chứ!
Những vị cấm chú còn lại nghe hắn lật bàn, nội tâm vốn đã rạn nứt, giờ triệt để vỡ tan thành từng mảnh.
Đây là phân biệt đối xử trắng trợn. Bọn họ càng cảm thấy bị sỉ nhục. Kẻ nào tâm tính yếu kém một chút có lẽ còn ôm đầu khóc rống, hoài nghi nhân sinh.
. . . . . . .