Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 674: CHƯƠNG 674: KHẾ ƯỚC CỦA TRIỆU HOÁN PHÁP THẦN

...

Hai luồng quang mang màu vàng chanh nhàn nhạt bao phủ lấy thân ảnh Nhật Ánh.

Từ sau lưng ông, một sủng thú nhỏ bé chậm rãi lơ lửng trên không trung. Tốc độ của nó cực kỳ chậm chạp, khiến người ta có cảm giác nó dường như có mối thù truyền kiếp với thời gian, dù cố gắng cách mấy cũng không thể nhúc nhích được quá nửa đốt ngón tay út.

Mà đó là còn nói đến nỗ lực, trên thực tế, nó thậm chí còn chẳng buồn cố gắng.

Mạc Phàm híp mắt đánh giá sủng thú nhỏ bé này, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn, không thể tin nổi.

Yến Quy!

Khế ước của đệ nhất Triệu Hoán Pháp Sư lại là một con Phỉ Thúy Yến Quy vô hại nhất thế gian.

Khi còn bị giam trong ngục giam Thánh Thành, Saga từng có ý đưa cho Mạc Phàm một cuốn mục lục thư về các sinh vật trong đa dạng thế giới để đọc cho đỡ buồn chán.

Cuốn mục lục thư không đề cập đến phân chia cảnh giới, mà phân tích về tập tính và đặc điểm của các chủng tộc. Chẳng hạn như vô số danh mục thú yêu, tinh yêu, thực vật yêu, trùng yêu, vong linh, anh linh, oán linh, tinh linh, thánh linh, ma linh, hung thú, thánh thú, đủ các chủng tộc phân chia dài dằng dặc kể hoài không hết.

Mạc Phàm cũng chẳng mong đợi gì nên không đọc kỹ, hắn chủ yếu chỉ lướt xem hình minh họa. Nhưng trong số vô vàn chủng loài mà hắn lướt qua, quả thực có một vài loài để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Yến Quy chính là một trong số đó.

Trên thang đo sinh vật, Yến Quy phải được xếp vào hàng lành tính và vô hại đến mức vô địch thiên hạ. Nó là một loại tinh yêu biến dị hiếm thấy, thuộc hệ thực vật, hoàn toàn không có khả năng chiến đấu, không có sức phòng ngự, tốc độ lẫn phản xạ đều chậm đến đáng thương giữa vô số chủng loài sinh vật. Thậm chí cái mai rùa bằng phỉ thúy kia cũng chỉ để làm cảnh, không hề có tác dụng bảo vệ.

Đáng nói là Yến Quy vẫn có thể đột phá cảnh giới, nhưng cảnh giới cũng rất hạn chế. Coi như trước mặt là cấp Đại Quân Chủ, Yến Quy vẫn là sinh vật vô hại hàng đầu, nếu không tính đến khí tức tỏa ra từ trên người, e rằng một con Huyết Lang cấp Nô Bộc cũng có thể hành hạ nó một trận.

Mạc Phàm ném ánh mắt hoài nghi nhìn con Phỉ Thúy Yến Quy đang chậm rãi bò về phía trước, lại thấy một con Bạch Vành Khuyên kích thước chỉ bằng bàn tay người lớn nấp sau Yến Quy vỗ cánh bay lên, đậu trên vai Nhật Ánh; ừm, vẫn vô hại như cũ.

Nhận thức của hắn một lần nữa bị đảo lộn hoàn toàn, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Có thể được xưng là Pháp Thần chí tôn, là Triệu Hoán ma pháp mạnh nhất thế giới này, ai mà ngờ được người này lại ký kết khế ước đầu tiên là Phỉ Thúy Yến Quy, khế ước thứ hai là Bạch Vành Khuyên.

Bạch Vành Khuyên thậm chí chỉ là sinh vật cấp Thống Lĩnh tiến giai, cũng thuộc loại thú yêu lành tính, không có kỹ năng chiến đấu.

Đừng nói Mạc Phàm, một siêu cấp Mục Sủng Sư, cho dù tùy tiện chọn ngẫu nhiên một vị pháp sư sở hữu khế ước chiến đấu nào đó, cũng gần như có thể dễ dàng dìm hai con sủng thú của Triệu Hoán Pháp Thần xuống vũng bùn hắc ám. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là có dám đối đầu với một vị quân chủ hay không.

Nhật Ánh nhìn thấy ánh mắt có mấy phần thất vọng của Mạc Phàm, trái tim đã đi qua nửa chặng đường đời của ông ôn hòa trở lại, ông cất lời: “Nuôi sủng thú rất tốn kém tài nguyên. Dù thời trẻ ta từng là đối tượng được quốc gia trọng điểm bồi dưỡng, được phân bổ lượng tài nguyên gấp nhiều lần người khác, nhưng phần khế ước này vẫn sẽ tăng trưởng một cách vô vọng. Huống chi, tuổi thọ của ta có hạn, ta thích ngắm nhìn chúng chậm rãi trưởng thành, không muốn dùng biện pháp kích thích tăng trưởng quá nhiều.”

“Theo quy luật tạo hóa, tuổi thọ của nhân loại và sủng thú không tương đồng. Văn minh ma pháp rất lợi hại, có thể trong thời gian ngắn ngủi 30 năm, thậm chí 20 năm tích cực trau dồi là đủ để thúc đẩy tài nghệ của một ma pháp sư đến trình độ siêu việt hơn 96% sinh vật còn lại trên thế giới này. Còn sủng thú thì sao, chúng đa phần thuộc các nhóm yêu chủng và tinh linh chủng trong giới triệu hoán thú, cũng giống như tuyệt đại đa số sinh vật khác.”

“Văn minh ma pháp không đặt nặng huyết mạch, mà đề cao cảm ngộ và tư chất, những thứ có thể dùng nỗ lực và nhiệt huyết để bù đắp. Nhưng thế giới của triệu hoán thú lại do huyết mạch và thiên phú bẩm sinh quyết định. Hệ thống tu luyện của chúng nằm trong linh hồn, khi luyện tập trong linh hồn đạt đến ngưỡng nhất định, tự nhiên sẽ thăng giai, nhanh thì trăm năm, chậm thì ngàn năm, vạn năm.”

“Dù sao nếu lết được đến cấp quân chủ, tuổi thọ trung bình của chúng sẽ là ngàn năm, thậm chí dài hơn. Còn một khi vướng vào hạn chế huyết mạch, nếu không gặp được vận may nghịch thiên, chúng sẽ vĩnh viễn không cách nào trưởng thành được nữa. Mà cho dù có may mắn bước đến đỉnh chuỗi thức ăn, trở thành sủng thú Đế Vương thì sao chứ? Đế Vương là tồn tại tôn giả, đến một lúc nào đó, tâm trí thuần chủng sẽ không còn, khế ước thiếu ổn định có thể lập tức bị Đế Vương xé bỏ, phản phệ lại Triệu Hoán Pháp Sư.”

Nói đến đây, Nhật Ánh nhìn chằm chằm vào Tiểu Viêm Cơ, Tiểu Kỳ Lan và Thương Văn U Lang.

Mạc Phàm lập tức hiểu ý trong cái nhìn này.

‘Nghịch thiên’ mà đi, thu hoạch vận may.

Chẳng trách Nhật Ánh gọi Mạc Phàm là Mục Sủng Sư.

Trên phương diện chăn nuôi sủng thú, Mạc Phàm là đệ nhất nhân, là kẻ vô đối tự cổ chí kim, là vô thượng lão tổ của thiên hà vũ trụ.

Bồi dưỡng sủng thú khó khăn và gian nan đến nhường nào, hắn là người thấm thía lý luận này hơn ai hết.

Bàng Lai, không, ngay cả Giang Dục, cũng không thể nói tu vi Triệu Hoán Hệ của họ thấp hơn Mạc Phàm. Chẳng qua là so với họ, Mạc Phàm có vận may nuôi sủng thú tốt hơn một chút, kinh lịch đặc sắc hơn một chút.

Tiểu Kỳ Lan, Apase, có thể cả Tiểu Mei nữa, không thể chối cãi đó là phúc trạch trời cao ban tặng cho Mạc Phàm. Tiểu Viêm Cơ, Thương Văn U Lang là cùng Mạc Phàm kinh qua năm tháng lịch luyện, đột phá hết cửa sinh này đến cửa tử khác, thu hoạch tài nguyên, tích lũy công đức khí vận, cuối cùng mới nghịch thiên đột phá.

Tiểu Viêm Cơ là sủng nhi cuối cùng của tinh linh hỏa chủng, một lần cải tử hoàn sinh nhờ vào Thần Hồn, thúc đẩy mệnh cách lên một cảnh giới mới. Lại một lần nữa nhờ vào Thần Phú niết bàn của Mạc Phàm, cuối cùng trở thành Thánh Linh yêu sủng.

Lão Lang... riêng con sói già này thì không cần bàn cãi. Cố gắng là cố gắng, nỗ lực là nỗ lực, nhưng vận khí chính là thứ mà Mạc Phàm rất khó phủ nhận.

Hắn có thể bác bỏ bằng một câu nói cũ: chỉ có kẻ mang nhiệt huyết xông vào tử địa, đi đến cuối con đường hung hiểm mới tìm thấy hy vọng, mới nắm bắt được vận may. Nhưng vẻn vẹn một câu như vậy là quá yếu ớt để biện hộ.

Lỡ như mình thực sự chết thì sao? Điều này nói rõ ngay từ đầu, vận khí của chính mình quá phồn thịnh, thường mỉm cười cho mình một con đường sống.

Mạc Phàm bây giờ không còn ở độ tuổi nhiệt huyết đó nữa. Trên người hắn, dù muốn dù không, cũng đã gánh vác sức nặng của Thiên Phụ Chaos, hắn không thể nào không cân nhắc mỗi khi tiến vào tử địa hung hiểm.

Một vị pháp sư đứng trên đỉnh phong nhân loại, có thể hô mưa gọi gió trong mấy chục năm, tương đương với việc khế ước của hắn cũng có chừng ấy năm để vùng vẫy. Hết khoảng thời gian đó, khế ước có tiếp tục đứng về phe nhân loại hay không, khế ước sẽ đi về đâu, đây chính là một vấn đề cực kỳ nhức nhối.

Tài nguyên, vận khí, thanh xuân, năm tháng, tất cả những thứ này cộng lại để gồng gánh một khế ước, liệu có đáng hay không?

Nếu có thể chọn được cho mình một khế ước quân chủ đã trưởng thành là tốt nhất, đi đường tắt, đốt cháy giai đoạn rất nhiều, giống như Apase vậy. Nhưng Apase đến với Mạc Phàm, loại sự kiện hi hữu này sẽ không bao giờ có xác suất quá 1% để bàn luận. Đây là vận khí đỉnh cấp.

Tô Lộc và Đế Vương Hắc Long thì chính là chiêu trò, mà chiêu trò dĩ nhiên sẽ rất nhanh bị phá vỡ bởi một bản khế ước yếu ớt.

Ví dụ như nhân loại có thể có tuổi thọ ngang bằng với khế ước sủng thú, vận khí khẳng định sẽ thay đổi rất nhiều, gần như khế ước sẽ là mối quan hệ tối cường bất di bất dịch.

Nhưng ước mơ hoa mỹ như vậy, làm gì có thật.

Chênh lệch tuổi thọ, sau khi Triệu Hoán Pháp Sư qua đời, khế ước của họ phải xử lý thế nào, câu hỏi này ngày xưa Mạc Phàm cũng từng hỏi Đường Nguyệt lão sư.

Câu trả lời nàng dành cho hắn gói gọn trong hai chữ: phóng sinh.

Trả nó về nơi mà nó thuộc về.

Thủ pháp nhân đạo này rất dễ lý giải, pháp sư chủ động giải trừ khế ước, đưa sủng thú phóng sinh đến môi trường tốt nhất mà nó mong muốn, ban cho một cái kết cục đẫm nước mắt, để chúng có thể sinh hoạt tại khu vực đó. Đương nhiên, để cho an toàn, thường thường vẫn là phóng sinh đến triệu hoán vị diện.

Bàng Lai đã gần 70 tuổi, tóc đã bạc phơ. Lão đã sớm phóng sinh hai khế ước cấp quân chủ của mình từ mười năm trước. Phải nói, khế ước của Bàng Lai không phải do một mình lão nuôi dưỡng, mà là toàn bộ kế hoạch tỉ mỉ cùng sự phân bổ tài nguyên dài hạn của cao tầng Hoa Hạ, đây là hai đầu quân chủ có thực lực, rất nhiều chuyện khi quốc gia cần đều có thể điều động tốt hơn một nhánh siêu giai pháp sư đến giải quyết.

Phóng sinh đi, rất đáng tiếc, nhưng không có cách nào khác. Cũng không phải Bàng Lai không muốn tặng lại sủng thú quân chủ của mình cho học trò duy nhất là Giang Dục, mà vấn đề nằm ở sủng thú. Thường thường khi triệu hoán thú đã trưởng thành, linh hồn chúng phảng phất chỉ muốn cả đời trung thành với duy nhất một chủ nhân, sẵn sàng vì họ mà nỗ lực. Cho dù là thế hệ con cháu của chủ nhân cũng vô dụng, sủng thú chỉ yêu thích, chứ không nói đến chuyện trung thành lần nữa.

Xa hơn nữa, là Quang Minh Kim Long của Thánh Thành.

Quang Minh Kim Long là khế ước được Thiên Phụ Chaos phóng sinh. Kim Long không quá ưa chuộng Remiel, nó làm vậy là vì quyền năng của Thiên Phụ muốn nó làm vậy. Mấu chốt chính là, phải cường đại như Chaos mới được. Kỳ thực, cái tên Remiel không bao giờ có tư cách ký một bản khế ước hoàn chỉnh với Quang Minh Kim Long. Cho nên so với việc bảo vệ tính mạng Remiel, Kim Long nhiều thời điểm sẽ không do dự mà bảo vệ an nguy của Thánh Thành nhiều hơn.

“Ta đã thông suốt, đã hiểu đạo lý của ngài.” Mạc Phàm cười tâm đắc, kiến thức này thực sự bổ ích.

Lý luận của Triệu Hoán ma pháp chính là ma pháp. Khế ước là một dạng ma pháp, bất quá, nó chỉ là tiểu ma pháp, phản ánh năng lực và ý chí nuôi dưỡng sủng thú của ma pháp sư nhiều hơn, không phải đại diện cho toàn bộ sức mạnh chân thực của văn minh triệu hoán.

Nhật Ánh nói: “Người trẻ tuổi, cách ngươi bồi dưỡng sủng thú khiến ta vô cùng tán thưởng, nó làm ta cảm thấy những năm tháng dằng dặc kia trôi qua thật đẹp. Ta không dám nói có thể xứng làm người chỉ điểm cho ngươi, nhưng, ngươi có muốn nghe ta giảng giải một chút về con đường này không?”

“A, thật ra ta đang có chút việc gấp cần xử lý, nhưng nếu cân nhắc đến lợi ích thu được, thời gian cũng có thể linh động một chút. Con đường Triệu Hoán Hệ của ta, xin trông cậy vào ngài chỉ giáo.” Mạc Phàm không do dự trả lời.

...

—[ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ]—

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!