Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 676: CHƯƠNG 676: MUỐN DẬP ĐẦU

. . . . .

Nhật Ánh giảng giải cho Mạc Phàm về bản chất của Triệu Hoán ma pháp.

Triệu Hoán ma pháp không tập trung vào việc cường hóa tinh tử, mà là nghệ thuật của ma pháp khế ước, và ma pháp khế ước chính là tất cả những gì một Triệu Hoán Sư có được.

Loại khế ước này vốn đã hình thành từ Sơ Giai ma pháp nhưng không mấy ai nhận ra, chỉ đến khi đạt tới Cao Giai pháp thuật, bản chất giao ước này mới dần bộc lộ rõ rệt.

Cao Giai ma pháp chủ yếu khai thác Thú Triều Chi Môn, bản chất là tạo ra một khế ước bộ lạc với một chủng tộc hoang dã cấp bậc trung đẳng nào đó. Pháp thuật cấp hai của Cao Giai liên quan đến đa bộ lạc, mở rộng từ bộ lạc lên đến tộc đàn. Cuối cùng là khế ước thành trì ở cấp ba, cũng chính là chiếm lĩnh toàn bộ một vùng đất làm thuộc địa, bên trong có thể xây dựng một thế lực với ngàn quân, thậm chí là vạn quân thú triều. Sau cấp ba, pháp thuật này vẫn không thể cường hóa thêm, không tồn tại cấp độ nào cao hơn.

“Nếu một Triệu Hoán Sư Cao Giai muốn thực lực mạnh hơn nữa, vậy phải xem vào thiên phú ngoại giao bẩm sinh của hắn. Thêm các điều khoản vào khế ước thành trì, dùng mọi thủ đoạn để kích hoạt được nhiều hơn những thứ đang có. Tuy nhiên, hãy nhớ kỹ, khế ước nào cũng đều có mặt trái của nó.” Sau khi phát hiện Mạc Phàm là một kẻ có đầu óc cực kỳ nhạy bén, Nhật Ánh cũng giải thích nhanh hơn.

Thông thường mà nói, nếu ma pháp Cao Giai cấp ba được thiết lập đúng nghĩa, một Triệu Hoán Sư có bản lĩnh tự nhiên đủ tư cách quét ngang yêu ma ở vài thành trì cỡ nhỏ, thậm chí miễn cưỡng cầm chân một đội ngũ ba bốn đầu tiểu Quân Chủ cũng không thành vấn đề.

Nói đến đây, cũng phải nhắc tới Ma Môi Giới. Nhật Ánh cũng giảng giải cho Mạc Phàm về nó. Bởi vì sự phức tạp của ma pháp Cao Giai, các nhà nghiên cứu người Mỹ đã chế tạo ra ma cụ Ma Môi Giới, vốn được thiết lập để giúp ma pháp sư có thể quy đổi tinh phách thành sinh vật thú triều tương ứng, giảm bớt độ phức tạp.

Đương nhiên, cấp bậc cao nhất có thể quy đổi chỉ là sinh vật cấp Thống Lĩnh, không thể cao hơn được nữa. Sở dĩ không có giao dịch cao hơn, ví như bán tinh phách tiểu Quân Chủ để mua sinh vật triệu hoán cấp Quân Chủ là không thể, nguyên nhân là vì cấp Quân Chủ không thuộc phạm trù hàng hóa, Ma Môi Giới không quản lý được.

Mặt khác, người ta thường lầm tưởng Ma Môi Giới là một thứ gì đó cao siêu, có thể ném tinh phách vào là lập tức biến ảo ra một sinh vật có cấp bậc tương ứng.

Lý thuyết đó là xằng bậy hư cấu, Nhật Ánh không do dự phủ định. Trên thực tế, Ma Môi Giới là một sàn giao dịch do Tổng bộ Hiệp Hội Ma Pháp ở Mỹ trực tiếp đứng ra điều hành và buôn bán. Bên trong tổng bộ có một số Triệu Hoán Sư cường đại, những vị này đóng vai trò trung gian, soạn thảo khế ước giúp ma pháp sư, sau đó đem tinh phách mà pháp sư cung cấp đi trao đổi với tộc trưởng của quân đoàn được chỉ định bên trong vị diện triệu hoán.

Nếu hai bên cùng thỏa mãn điều kiện trong cam kết, giao dịch sẽ được thành lập. Ma Môi Giới thu tinh phách trả cho tộc trưởng, còn Triệu Hoán Sư thì chiêu mộ được quân đoàn tương ứng từ tộc trưởng đó. Về phía Hiệp Hội Ma Pháp, họ cũng tạo dựng được mối quan hệ sâu sắc và vững chắc hơn với các sinh vật ở vị diện triệu hoán, qua đó đạt được lợi ích lớn hơn.

Đương nhiên, thỉnh thoảng loại giao dịch này vẫn thất bại, chủ yếu là do bên bán không có hàng, hoặc bên bán đã bị diệt tộc.

Lý thuyết này cũng không quá quan trọng, ngoại trừ việc giúp Mạc Phàm một lần nữa xác nhận quyết định của mình là đúng đắn.

Ân, cất Ma Môi Giới vào viện bảo tàng được rồi.

Ma Môi Giới bây giờ tuyệt đối vô dụng.

Mạc Phàm vốn không thể dựa vào Ma Môi Giới để đổi toàn bộ tinh phách Thống Lĩnh thành lang quân đoàn cấp Thống Lĩnh được. Nguyên nhân rất đơn giản, lang tộc cấp Thống Lĩnh bên trong vị diện triệu hoán cũng chưa sinh sôi đủ nhiều để hắn muốn là có ngay.

Mà trên thực tế, Mạc Phàm hiện tại cũng chẳng cần đánh đổi bằng tinh phách, càng không cần một Hiệp Hội Ma Pháp nào đó làm trung gian. Hắn có thể điều động lão lang tự mình lãnh quân đi mở rộng địa bàn, đánh chiếm và thu phục các binh chủng lang tộc khác, sáp nhập vào vương triều của mình.

Vương triều của Mạc Phàm, lãnh địa chính là Đệ Nhị Long Môn.

Mạc Phàm vuốt cằm, nhắc đến thú triều, vẻ mặt hắn liền trở nên cực kỳ đăm chiêu.

Suy tư một lúc, hắn đột nhiên mở miệng hỏi: “Ta có chỗ không rõ, ma pháp Cao Giai đề cập đến khế ước thành trì. Dường như ta cũng có một cái gọi là khế ước thành trì, ừm, có thể nói là như vậy. Nhưng ma năng đánh đổi mỗi lần mở ra cánh cổng triệu hoán là quá nhiều, ta cảm thấy ma pháp Cao Giai còn tốn kém ma năng không thua gì ma pháp Siêu Giai, thậm chí còn hơn.”

Lời nói ngập ngừng, đó là do Mạc Phàm chưa từng tự tay viết cái khế ước thành trì này. Hắn có lẽ cũng không biết, người viết khế ước thành trì thay mình chính là Apase. Apase mới là đại tổng quản của toàn bộ lang quân đoàn trong Đệ Nhị Long Môn.

Mỗi lần Mạc Phàm mở ra cánh cổng thú triều Cao Giai, ma năng của hắn chính là cống nạp cho Apase, mà còn là cống nạp rất lớn. Đương nhiên, Apase sau đó cũng không dễ dàng gì hơn Mạc Phàm, nàng phải san sẻ ma năng đó cho lang quân đoàn.

Đây là nghĩa vụ trong hợp đồng, không phải vấn đề thực lực, không thể đem cấp bậc Đế Vương hay quan hệ thân tín ra để nói lý.

Vua cần thần dân. Dù là trong thành trì của mình, vua cũng cần mở hầu bao để thần dân ấm lòng làm việc, chẳng qua là ít hay nhiều mà thôi.

Nhật Ánh trầm ngâm một lúc rồi nói: “Ta cũng có một khế ước thành trì, ta có thể triệu hoán ra hai vạn binh đoàn Châu Phong Tượng. Số binh đoàn này có thể bao phủ, bảo vệ toàn bộ cứ điểm ở miền trung nước ta trong nửa tháng. Ngươi nói xem, ma năng của một người bình thường có đủ hay không, ngay cả là Cấm Chú pháp sư?”

“Ngài mở triệu hoán thú triều trong nửa tháng?” Mạc Phàm rung động tột độ, đôi chân tàn tật cũng muốn nhảy dựng lên.

Mở ra hai vạn binh đoàn thú triều trong nửa tháng, cho dù là binh đoàn phổ thông nhất, cũng đủ để bình định một bộ lạc yêu ma cỡ trung bình rồi.

Đừng so sánh với một vài cường giả đỉnh cấp nào đó. Thực tế mà nói, cho dù ma pháp cường đại quét sạch yêu ma nhanh hơn một chút, nhưng nếu có một nhánh quân đoàn vạn thú trấn thủ, điều đó sẽ khiến cho các tập đoàn yêu ma kia cảm thấy bị đe dọa và sợ hãi hơn rất nhiều.

Mạc Phàm kinh ngạc nhìn vị trung niên trước mắt mình.

Người này rốt cuộc là quái vật gì, chẳng lẽ ma năng của hắn là hít thở không khí mà hồi phục sao?

“Ân. Vấn đề không phải là ngươi có bao nhiêu ma năng, mà là ngươi quản lý và sử dụng lượng ma năng mình có như thế nào. Trường hợp của ta, chủ yếu là do ta viết hợp đồng quản lý khế ước thành trì rất chặt chẽ. Ta tổ chức một hệ thống cai trị các cấp bậc trong Tượng binh, có vai trò chấp pháp, có vai trò thu thuế, có vai trò thưởng phạt, và có cả ngân khố của thành trì. Mạc Ph… Vỹ Kỳ, ngân khố là thứ quan trọng nhất trong trường hợp này.” Nhật Ánh tận tình giảng giải, không hề che giấu bất cứ bí quyết nào:

“Ma năng của một người là có ngưỡng cực hạn. Mặc dù khi ma pháp sư tiếp tục tu luyện lên cao, giới hạn ma năng sẽ chậm rãi giãn nở ra một chút, nhưng tất cả vẫn không đáng kể. Trong một trận chiến, ngươi chỉ có chừng đó hạn mức để sử dụng ma năng, mà trong lúc ngươi ngủ, nghỉ ngơi, thư giãn, ngươi cũng chỉ có chừng đó ma năng, có phải không?”

Mạc Phàm không trả lời, trực tiếp gật đầu tâm đắc để biểu thị.

Không thể phủ nhận, bình thường ma năng sung túc không bao giờ dùng, đến khi rơi vào thời khắc sinh tử, muốn dùng ma năng cũng không có. Đây đúng là lòng trời không thấu nỗi khổ của con người.

“Có khế ước thành trì, hãy dùng ngân khố thành trì để giải quyết. Ngươi cấp ma năng mặc định vào ngân khố theo một thời gian nhất định, khoảng thời gian này tốt nhất là lúc ngươi nghỉ ngơi không chiến đấu. Không cần cấp nhiều, ít thôi, tích tiểu thành đại. Một lúc nào đó, ngân khố ma năng trong thành trì của ngươi sẽ bành trướng, đủ cho ngươi thoải mái sử dụng thú triều triệu hoán mà không phải đắn đo xem trạng thái hiện tại của mình thế nào.” Nhật Ánh cười cười nói.

“Thậm chí, việc thêm giao ước thưởng phạt, thu thuế làm công, cũng sẽ giúp ngươi tiết kiệm được đáng kể ngân khố ma năng. Ít nhất theo cảm nhận của cá nhân ta, có thể tiết kiệm gấp khoảng 10 lần.”

“A…” Biểu cảm của Mạc Phàm lập tức cứng đờ.

Cứng đờ còn là may, hắn suýt chút nữa đã quỳ xuống dập đầu bái sư.

Hơn 30 năm hít thở khí trời, gặp biết bao nhiêu đại nhân vật, nghe biết bao nhiêu kiến thức khó tin, nhưng hôm nay là ngày Mạc Phàm cảm thấy tâm phục khẩu phục nhiều nhất.

Hắn vịn chắc tay nắm xe lăn, tay còn lại vuốt mi tâm, cố gắng giữ cho hơi thở của mình ổn định.

Người này nếu không phải Thiên Phụ đầu thai, thì nhất định là Thượng Thương tái thế.

Không nhắc tới ma pháp, chỉ riêng về tư tưởng thôi, vị lão sư về hưu trước mặt mình đã vượt xa nhân loại cả mấy ngàn bậc tâm cảnh rồi.

“Viết một cái khế ước thưởng phạt thu thuế cho thành trì đã giảm gấp 10 lần hao tổn ma năng, lại còn lập ra ngân khố, dựa trên cơ sở phân tán trích rút ma năng lúc không sử dụng, để có thể triệu hoán thú triều trong chiến đấu mà không cần cống nạp ma năng ngay lúc đó… Đây chính là khoa trương của khoa trương, thực sự là đi ngược lại lẽ trời.” Giọng Mạc Phàm không giấu được sự chấn động.

Bây giờ tổng dinh của mình là Đệ Nhị Long Môn, mình còn chưa có luật lệ quốc gia nào khác. Hiện tại tham khảo một chút khế ước do Nhật Ánh biên soạn, cho phép có ngân khố, cho phép định kỳ rút ma năng khi đang nghỉ ngơi, lão tử liền khai thiên lập quốc a!

“Ân, xác thực có khoa trương như vậy. Dù sao đi nữa, chúng ta cũng đang bàn về hệ ma pháp mạnh nhất của nhân loại.” Nhật Ánh nói câu này, gần như đã ngầm thừa nhận Triệu Hoán hệ chính là hệ át chủ bài.

. . . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!