Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 685: CHƯƠNG 685: DỒN ÉP

. . . . . .

Bốn vị đại cấm chú kinh ngạc chẳng khác gì Mạc Phàm, cảm giác ấy vừa xuất phát từ sự rùng mình, vừa đến từ việc được mở mang tầm mắt. Dĩ nhiên, bọn họ cũng chưa từng được chiêm ngưỡng một cấm chú triệu hoán chân chính. Hơn nửa đời người theo đuổi ma pháp chí cường, bọn họ dường như đã mặc định rằng trong thế giới đương đại này, không một ai có thể chạm đến cảnh giới triệu hoán này.

Trong những ghi chép từ quá khứ dằng dặc của các hiệp hội ma pháp, trong biên niên sử của tổng cục cùng các công ước chế tài ma pháp, tất cả đều ghi rõ rằng không có bất kỳ mật tịch, thư văn hay sách giáo khoa nào đề cập đến cấm chú triệu hoán, thậm chí là cấm chú thứ nguyên nói chung.

Nguyên nhân là vì cấm chú thứ nguyên được đánh giá là loại phức tạp nhất, vượt xa bạch ma pháp, hắc ám ma pháp hay nguyên tố ma pháp. Nó không chỉ đòi hỏi tinh thần lực và ma năng cực cao để chống đỡ áp lực từ Tinh Vũ, mà còn yêu cầu vô số pháp môn hỗ trợ pháp sư thi triển, đặc biệt cần đến thiên phú cảm ngộ để thấu hiểu được nguyên lý.

Nếu không nắm rõ lý tưởng của một hệ cấm chú, cho dù tinh thần lực có cao đến đâu, pháp sư vẫn mãi mãi không cách nào thi triển ra cấm chú chân chính. Bọn họ vĩnh viễn chỉ đóng vai người thợ, có Tinh Vũ bỉ ngạn làm gạch để xây nhà, nhưng xây như thế nào thì lại là chuyện khác.

Trong mắt Nhật Ánh, những kẻ này thực chất chỉ nên được gọi là ngụy cấm chú. Trong giới cấm chú, tuyệt đại đa số đều là ngụy cấm chú, phải cần ít nhất ba tên ngụy cấm chú mới có thể liều mạng với một đầu Á Đế Vương.

Tựa như cấm chú hỗn độn, nếu Lạc Âu phu nhân không được Thánh Thành ban tặng pháp môn về dòng thời gian, nàng sẽ vĩnh viễn không biết rằng cấm chú hỗn độn lại có thể tác động đến cả thời gian.

Tất cả đều cần pháp môn, tất cả đều cần học hỏi, đều cần những người đi trước cảm ngộ và vạch ra một con đường. Rồi trên con đường đó, người sau mới có thể tùy ý sáng tạo và thiết kế.

“Vù vù vù ~~~~~~~~~~~”

Bốn vị cấm chú, kẻ thì kích hoạt khải ma cụ, người thì dùng các loại pháp môn bay lên không trung, không hề che giấu ý định tránh xa khỏi chiến trường đáng sợ này.

Vị cấm chú song hệ lôi và băng vừa bay lên vừa liếc Mạc Phàm một cái, thấp giọng nói: “Nhìn kìa, linh hồn hắn đang suy yếu, đây là cơ hội của ngươi”.

“Kẻ như Nhật Ánh là quái vật trong loài người, không thể địch lại. Ngươi cũng là quái vật, nhưng chỉ là tiểu quái vật, tương lai may ra có cơ hội cùng hắn đối đầu, nhưng không phải bây giờ. Ngươi mới đột phá cấm chú, cứ cố gắng hết sức là được rồi.” Cừu Quốc Hưng bay theo sau, buông một câu bâng quơ.

Khi bọn họ bay lên, đủ loại hào quang từ sí dực tỏa ra bốn phía, mỗi người dùng một phương thức đằng không khác nhau để bay vút lên bầu trời, quả thực là những dáng vẻ chói lòa khiến Mạc Phàm cũng phải âm thầm kinh thán!

Mấy lão già đê tiện.

Chạy thì chạy, còn bày đặt giả nhân giả nghĩa quay lại chỉ giáo, lão tử không có mắt hay sao.

Mạc Phàm thừa hiểu, bốn gã cấm chú này đến giờ vẫn hiên ngang không rời khỏi chiến trường là có chủ đích. Bọn họ ra vẻ tốt bụng nhắc nhở mình vấn đề hồn lực của Nhật Ánh, chủ yếu là mong muốn Mạc Phàm có thể tiêu diệt Nhật Ánh lão sư, hoặc ít nhất sẽ cùng Nhật Ánh lão sư lưỡng bại câu thương, đó chính là cơ hội tốt nhất cho bốn tên đại cấm chú này, xác suất rất cao là bọn họ đã chuẩn bị sẵn thủ đoạn để giải quyết kẻ sống sót cuối cùng.

Bất quá...

Các ngươi đánh giá sai ta rồi.

Chỉ cần ta còn một hơi thở, chỉ cần mở miệng một tiếng, các ngươi đều không có khả năng bị vây khốn trong giải đấu này.

Các ngươi còn ở đây, đơn giản vì ta cần khán giả xem biểu diễn trực tiếp mà thôi.

“Ầm ầm!!!”

Thần ân trạch từ Triệu Hoán Vị Diện tuôn ra những gợn sóng khổng lồ, hoàn tất việc giao phó lực lượng hồn linh, khiến cho đất đai, cây cỏ, sông ngòi đều được thấm đẫm linh tính. Thế là toàn bộ khu vực lân cận và cả Phục Pháp Phụng Sơn đều bùng phát yêu khí và thánh khí kinh người!

Khí tức đáng sợ, đáng sợ như cảnh tượng tận thế của một thảm họa hắc sắc.

Giữa bầu trời tản ra khí tức kinh hoàng ấy, Nhật Ánh một mình lơ lửng giữa thế gian đang biến chuyển sụp đổ. Hắn cao cao tại thượng đứng trên đỉnh trời mây, với vẻ mặt điềm đạm nhìn xuống toàn trường nô lệ.

Vì đã tiêu hao quá nhiều ma năng, Nhật Ánh căn bản không muốn tốn thêm nước bọt, hắn nhanh chóng vươn đôi bàn tay, hướng lòng bàn tay về phía vùng lòng chảo trên đỉnh Phụng Sơn rồi ép xuống.

“Tê tê tê tê tê tê tê ~~~~~~~~~~~~~~~~”

“Ù ù ù ù ù ù ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Một luồng năng lượng mênh mông rót vào lòng đất, ngay sau đó, vùng đất bát ngát bắt đầu trở nên lỏng lẻo. Ngay cả ngọn Phục Pháp Phụng Sơn sừng sững chọc trời, nền tảng của khối đại địa này cũng xuất hiện chấn động kịch liệt, tựa như một trận siêu động đất đang diễn ra.

Càng đáng sợ hơn, vùng lòng chảo và chiến trường đồng thiếc bốn phương tám hướng không biết vì sao lại trở nên mềm nhũn, hóa lỏng, dường như không còn bất kỳ lực chống đỡ nào. Hàng ngàn hàng vạn dây leo quái dị, trong đó có cả Phạm Quỳ, điên cuồng lao về phía Mạc Phàm như một trận mưa tên màu lục, phàm là thứ gì trên mặt đất có thể gây thương tổn, đều không ngần ngại vùng lên tấn công hắn.

Mà gò đất trên đỉnh nơi Mạc Phàm đang ngồi cũng bắt đầu nghiêng lệch, rồi từ từ lặn xuống dưới đường chân trời, chẳng khác nào đang bị kéo vào vực sâu lòng đất một cách chậm rãi.

“Gào gào gào rú u u u ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Thiên đỉnh nghiêng đổ, Thương Văn U Lang giờ phút này không do dự liền mở ra thần trang, hóa thành Băng Thần Minh Lang uy nghi thánh khiết, bày ra tư thế không sợ trời không sợ đất.

Khi gò đất cao bị linh thể từ tám phương bốn hướng công kích tới, xe lăn của Mạc Phàm nghiêng ngả, mặt hắn thất sắc. Hắn cùng Băng Thần Minh Lang, Viêm Cơ Quốc Mẫu, Tử Linh Hỏa Long lập tức mở ra không gian chi nhãn, chạy đến một nơi an toàn hơn.

Trong khoảnh khắc Mạc Phàm vừa biến mất, hắn quay đầu nhìn lại.

Toàn bộ đỉnh Phụng Sơn lập tức sụp đổ từng chút một, vùng đất mềm rộng lớn xung quanh càng giống như một cái miệng khổng lồ, đang nuốt chửng cả chiến trường, ngấu nghiến nhai ngấu nghiến.

“Lão sư, ngài chơi hơi lớn rồi đấy.” Mạc Phàm đổ mồ hôi hột.

Hắn lại mở ra ngân chi đồng tử để thuấn di.

“Thoắt~”

Bảy cánh tay khổng lồ bằng đất đá, to như những ngọn đồi đột ngột nhô lên từ mặt đất, hoàn toàn che khuất tầm mắt. Chúng vỗ, đấm, chưởng, cào về phía Mạc Phàm và đám thú sủng.

Mạc Phàm mặt mũi tái nhợt.

“Ân, chỗ này cũng không ổn.”

“Thoắt~”

“A, đuổi nhanh vậy!”

“Thoắt~”

“Thoắt~”

Nhìn trong phạm vi Phụng Sơn, thậm chí ở những nơi sạt lở rất xa bên ngoài, kim ngân hào quang liên tiếp chớp nháy thay đổi vị trí, Mạc Phàm kịch liệt thuấn di đến mức dường như không có nửa điểm cơ hội để thở.

Vân Long, Thánh Thổ, Nham Vương, Thần Lâm, Cự Mộc Tướng, Nông Tiên, Lân Uyên, có vị nào không được kiến tạo từ trăm vạn khởi nguyên du hồn, có vị nào không to lớn, khủng bố đồ sộ như một thực thể của thế gian.

Không cần bàn đến trình độ cảnh giới thực thể, vì cảnh giới lúc này căn bản không còn quan trọng nữa. Chỉ biết một điều, thân hình của Vân Long kia còn khổng lồ hơn cả Thanh Long ở Ma Đô, gần như chiếm trọn cả bầu trời. Mỗi một cú quật đuôi, mỗi một cú vồ từ trên mây quét xuống, đều tạo thành một vùng không gian hỗn loạn, ma sát không gian bùng cháy, gây ra một trận đại họa diệt sát mấy chục dặm bình nguyên.

. . . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!