Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 691: CHƯƠNG 691: NHÂN SINH

...

Đảo Thần Tích Phượng Hoàng.

Sử ký ngày thứ mười ba, bình minh.

Phục bút hạ màn.

Bầu trời trong xanh vang vọng khúc đồng dao, Ly Loan yểu điệu lượn bay, ánh quang minh chiếu rọi đệ nhất hào kiệt cổ kim, bảng phong thần tựa mây bồng bềnh trăm trượng.

Đỉnh Phù Vân, Phụng Sơn luận pháp.

Thánh Nguyên Pháp Vương, Mạc Hoàng Chủ.

“Mạc Hoàng Chủ, chúc mừng ngài. Bên ngoài có hàng chục vạn người đã theo dõi trận đấu của ngài, bọn họ vô cùng ngưỡng mộ. Ngài có thể phát biểu vài lời được không?” Thủ tọa Thiên Triều Welbeck tiến vào không gian Thánh Nguyên, đứng bên cạnh Mạc Phàm nói.

Welbeck không gọi Mạc Phàm là bệ hạ, mà gọi là Mạc Hoàng Chủ. Điều này vừa thể hiện sự tôn trọng đối với vị hoàng đế đương nhiệm của quốc gia láng giềng Linh Vĩ, cũng là khí tiết cần có của Thiên Quốc.

Dù sao đi nữa, từ khi lập quốc đến nay, Thiên Quốc và Linh Vĩ Quốc luôn bằng mặt không bằng lòng, giữa hai bên luôn có mâu thuẫn ngầm. Không ai biết người lập ra Linh Vĩ Quốc là ai, nhưng việc họ bây giờ đã có hoàng đế, vậy thì cũng nên giải quyết triệt để chuyện cũ.

Ừm, một phần cũng bởi vì vị hoàng đế của Linh Vĩ Quốc này quá thần uy, thực lực phi thường khủng khiếp, không ai muốn đứng ở phía đối địch với hắn.

“Hầy, có cần thiết phải thế không, ta không giỏi khích lệ người khác đâu.” Mạc Phàm tỏ ra hơi lúng túng, hắn hoàn toàn chưa chuẩn bị cho tình huống này.

“Ngài chỉ cần nói một chút là được. Đại khái là cổ vũ tinh thần bọn họ, có không ít học viên trẻ tuổi vô cùng ngưỡng mộ ngài.” Welbeck chậm rãi nói.

Trên quảng trường lớn, vô số thế lực các cấp từ những quốc gia trong Hải Lâu Sahara đã đến ủng hộ, ngoài ra còn có các học viện lớn nhất khu vực như học phủ Hắc Báo của Wakanda, học phủ Tri Linh của Maya, học phủ Hải Ngư của Atlantic, và đặc biệt là sự hiện diện của học viện Nostha cùng học viện Seiddark ở Thiên Quốc. Đây đều là những nơi đào tạo ra hạt giống tương lai cho toàn bộ không gian Hải Lâu Sahara này.

Mà Mạc Phàm, tỏa sáng như mặt trời ban trưa sau giải đấu, dĩ nhiên đã thu hút sự chú ý của toàn bộ lứa tuổi đó, đồng thời cũng trở thành hình mẫu trong mắt bọn họ.

Mạc Phàm còn đang lúng túng suy nghĩ, đột nhiên thấy Cung chủ Henry, Điện chủ Hạ Băng, và Giáo chủ Veldora Tempest cũng xuất hiện ở phía sau, đứng gần Đại Thánh Tể Welbeck.

Hắn nhìn qua ba người này một chút, trong lòng cũng nhẹ nhõm đi phần nào.

Dẫu sao đây cũng là ba mục tiêu then chốt mà hắn phải bảo vệ bằng được ở kiếp này.

Chỉ cần ba người họ còn sống, thần hồn của Vĩnh Yên Vương sẽ không bao giờ có cách nào quay trở lại.

“Được, ta sẽ cố hết sức.”

Mạc Phàm ngưng tụ huyền âm, hướng ánh mắt về phía hàng loạt camera diều hâu rồi cất lời: “Hmm, các vị, ta là Pháp Thần đệ nhất thế giới.”

“???” Welbeck sầu não ngay từ câu đầu tiên, khóe miệng bất giác giật giật.

Haiz, câu này thật sự không cần phải nói ra.

Không cần phải khoe khoang một cách hoa mỹ như vậy...

“Trận chiến tranh bá này có lẽ là không cần thiết, nhưng sau khi trải qua, ta lại cảm thấy thu được nhiều hơn mất. Bầu không khí của giải đấu rất tốt, tinh thần học hỏi vô cùng cao. Ta đã gặp được một người trẻ tuổi có nhiệt huyết và bản lĩnh giống như mình của mấy năm về trước, đó là một siêu giai pháp sư người Mỹ. Hắn là siêu giai, nhưng tinh thần chiến đấu không hề thua kém bất kỳ cấm chú pháp sư lão làng nào.”

Dưới một quán ăn trong thị trấn, quân nhân Steve vừa ăn hamburger vừa nhìn vào màn hình TV, trong lòng xúc động vô cùng mãnh liệt.

Lời này của Mạc Phàm, dĩ nhiên là đang ám chỉ hắn.

Mặt khác, không khí toàn trường rất tốt, nhuệ khí của lớp trẻ sau câu nói kia chắc chắn sẽ dâng trào lên.

Mạc Phàm nói tiếp: “Ta còn gặp được một vị tồn tại tựa như thiên nhân. Hắn chưa từng quen biết ta trước đây, nhưng lại không ngại chỉ điểm cho ta, giúp ta mở mang kiến thức mà hầu hết những người khác đều khư khư giữ cho riêng mình. Hắn đã rời đi rồi, ta và hắn không có thắng thua trên chiến trận, nhưng ta có thể không do dự mà cúi đầu nhận thua một tiếng. Hắn rời đi, là để giành lấy một chốn an thân cho nhân loại các ngươi sau này, hắn rời đi, là để đối đầu với quần thể Hải Yêu... Trong mắt ta, hắn so với tất cả chúng ta đều là viên ngọc sáng nhất, là tấm gương của nhân loại.”

Đây là đang nhắc đến quân bài của Đông Dương, lão sư Nhật Ánh.

Không ai là không biết về vị này. Sự thật là bên cạnh Mạc Phàm, Nhật Ánh chính là người khiến tất cả mọi người phải thổn thức nhiều nhất.

Trên thực tế, đại đa số người ở Hải Lâu Sahara rất hiếm khi ra ngoài lịch luyện, họ chưa từng đối đầu với hải yêu, nhưng chắc chắn đã từng nghe qua hải yêu rất mạnh, mạnh vượt xa nhân loại, và biết rằng chúng chiếm hơn ba phần tư thế giới này.

Mạc Phàm nói rằng người này vì cuộc chiến với hải yêu mà rời khỏi giải đấu, càng khắc sâu vào lòng hàng vạn người có mặt một sự cảm phục phi thường.

Nhân loại như vậy, chính xác là tấm gương, chính xác là cần phải noi theo.

Trên quảng trường, đã có rất nhiều học đệ, học muội đứng lên vỗ tay, tinh thần dâng trào gần chạm đến đỉnh điểm.

Vẻ mặt Welbeck cũng rất ngạc nhiên, việc này thật sự đã vượt quá mong đợi của hắn.

“Ngươi làm tốt hơn ta tưởng.”

“À, ngươi thật sự định để ta nói hết lời sao? Những lời phía sau đây có chút khiến người ta không còn động lực đâu.” Mạc Phàm ngưng lại một chút, thấp giọng hỏi.

“Không sao, ngươi cũng là nhân loại mà, nhà vô địch giải đấu Thánh Nguyên cũng đâu phải là một vị Đế Vương nào đó, càng không phải Hắc Ám Vương nào đó lén lút tham gia thi đấu. Ừm, ngươi cũng không phải Thiên Phụ đầu thai, mà là một nhân loại kiệt xuất chân chính. Có gì mà mất mặt hay không mất mặt chứ, ta ngược lại còn hy vọng mấy tên trẻ tuổi trong quang minh điện của ta có thêm vài kỳ nhân như vậy, để mài giũa bớt cái nhuệ khí của lớp trẻ đi.” Điện chủ Hạ Băng rất khẳng định mà nói.

Nghe hắn nói vậy, Mạc Phàm dở khóc dở cười.

Ngươi nói như vậy, ta lại càng cảm thấy nhuệ khí của thế hệ trẻ Thiên Quốc các ngươi... tiêu rồi.

“Khụ, khụ, các bạn trẻ, những lời này ta dành cho các ngươi.” Mạc Phàm ngừng suy nghĩ, quyết định nói thẳng: “Các ngươi hãy nhìn lại bản thân mình đi, da dẻ hồng hào trắng trẻo, không một vết sẹo, chẳng nhiễm chút bụi trần, cái gì cũng không biết, chẳng cần phải cảm ngộ điều gì. Các ngươi đơn thuần học thuộc lòng lý thuyết ma pháp, sinh ra trong tổ ấm, lớn lên trong tổ ấm, chết đi thì trở về với vòng tay quang minh của tổ ấm. Các ngươi ngưỡng mộ người khác thì có ích gì?”

Lời tuyên bố dõng dạc vang lên, nụ cười trên mặt các học viên của Thiên Quốc trong quảng trường đều trở nên gượng gạo.

Chỉ nghe Mạc Phàm nói tiếp: “Ta dùng chính thời gian và kinh nghiệm lịch luyện của mình để cam đoan với các ngươi. Thế giới bên ngoài không hề an ổn như các ngươi tưởng tượng đâu. Nếu các ngươi vẫn cứ khăng khăng trốn trong cái bọc của Thiên Quốc, trốn trong cái vỏ Hải Lâu Sahara này, thì cả đời các ngươi cũng không thể chống lại nổi một con yêu ma cường đại. Yêu ma có vô số thủ đoạn, trí tuệ cực cao, chúng có thể đóng giả bất kỳ ai trong số các ngươi, biến các ngươi thành con rối, dùng mưu kế để hủy diệt người thân của các ngươi. Một ngày nào đó, khi yêu ma xâm chiếm được Hải Lâu Sahara, các ngươi sẽ tiêu đời.”

Mạc Phàm không nói thì thôi, một khi đã nói thì không cho người ta cơ hội ngẩng đầu: “Giống như ta đã từng, lúc bằng tuổi các ngươi, ta đã phải khổ chiến với mấy vạn vong linh, xương cốt chất chồng, hết lần này đến lần khác suýt phải bỏ mạng. Hết vong linh lại đến sơn yêu, điểu yêu, ma yêu, nhân yêu, ta phải chiến đấu với các thế lực lớn nhất ở thế giới bên ngoài, bước qua cuộc tranh tài của các học phủ thế giới, nơi có những người còn thực lực hơn các ngươi nhiều. Ta ăn thịt hải yêu, suýt chết ở quan ải có chục vạn thây ma, đã từng thấy những kẻ nhân loại cao tầng hãm hại lẫn nhau, đã từng phải bước chân xuống Hắc Ám Vị Diện để tìm một con đường sống, đã từng gây sóng gió ở Thánh Thành, Parthenon rồi thoát thân. Các ngươi làm được không?”

“Năng lực cao nhất của pháp sư nhân loại là cấm chú. Ừm, theo như ta biết, cấm chú mà nhân loại thực sự hướng tới, cấm chú mà Thiên Phụ đã vạch ra, hoàn toàn khác xa với thứ cấm chú mờ nhạt mà các ngươi biết. Ta từng có mặt ở một cuộc chiến... nơi mà các cấm chú pháp sư chẳng khác gì phế vật... không, phải nói là rác rưởi.” Giọng điệu của Mạc Phàm đã lên rất cao.

Sắc mặt Welbeck, Hạ Băng, Henry và Veldora Tempest đều tái nhợt đi.

“Mạc Hoàng Chủ, dừng lại, dừng lại được rồi!”

“Thế này không còn là mài giũa nhuệ khí lớp trẻ nữa rồi...” Hạ Băng suýt nữa thì thổ huyết.

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Hàng ức vạn vong linh, hải yêu đáng sợ, yêu ma... Tại sao lại đem những thứ này ra dọa đám trẻ chứ?

Chuyện của Hắc Ám Vị Diện, bọn ta còn không dám quản, ngươi nói cho chúng nghe chẳng khác nào chà đạp tinh thần...

Cấm chú không khác gì rác rưởi. Khụ khụ, lời lẽ như vậy...

Cái gì mà lòng người gian trá, nhân loại hãm hại lẫn nhau, ngươi đang vả thẳng vào mặt bọn trẻ à!!!

Khích lệ tinh thần, nâng cao nhuệ khí, vốn là để cho người ta có động lực vô song để vươn lên, tin tưởng vào một tương lai không xa có thể chiến thắng mọi trở ngại.

Tình cảnh trước mắt lại bị Mạc Phàm vẽ ra một bức tranh đen tối hoang tàn. Những lời này đã triệt để dội một gáo nước lạnh vào những hạt giống tương lai, có thể khiến cho bọn họ sau này dù gặp bão cát sa mạc, mùa đông băng giá, hay mưa rào xối xả, cũng nhất quyết không dám ló đầu ra thế giới bên ngoài.

Đã biết nỗ lực tu luyện đến đỉnh cao cấm chú vẫn bị người ta coi là rác rưởi, thì còn ai muốn nỗ lực nữa!?

Đã biết thế giới bên ngoài hiểm ác như vậy, thì còn ai muốn ra ngoài chứ?!

Bước sai một bước là vạn kiếp bất phục, không có khả năng quay đầu.

“Lời của Mạc Hoàng Chủ... quá độc ác!” Henry cúi thấp đầu nói.

Ngoài quảng trường lớn, mấy vị cấm chú bị Mạc Phàm loại vốn đã chịu sỉ nhục đến cực điểm, thân thể trọng thương chưa lành, giờ lại nghe thêm mấy lời đổ dầu vào lửa này, suýt nữa thì tại chỗ thổ huyết mà chết.

“Các ngươi nhớ kỹ lời ta. Học tập phải đi đôi với tích lũy chinh chiến, hơn nữa không được nhìn bề ngoài mà phán xét người khác ngu ngốc. Làm gì cũng phải tỉnh táo, đừng dại dột đem cái mạng nhỏ của mình ra ngoài mà hiến. Mạng của các ngươi, không có ai thương hại đâu.”

“Dẫn chứng nhé: các ngươi có biết Đại Thiên Sứ Sariel của Thánh Thành chết thảm thế nào không? Cái cổ của hắn bị bẻ gãy, bị vặn xoắn như một con gà trụi lông, toàn thân bị nướng chín. Không lâu sau đó, các ngươi có biết Đại Thiên Sứ Raphael của Thánh Thành vì thiếu kinh nghiệm, không biết thứ gì trên đời nên đụng, thứ gì không nên đụng, cuối cùng thi thể bị nghiền cho thịt nát xương tan, đến huyết nhục cũng không còn.” Mạc Phàm phun ra những lời lẽ cực kỳ đáng sợ.

Mấy câu này như thể đẩy cả Thiên Quốc chìm vào vực sâu tăm tối.

Giống như lời nói kề dao vào cổ giết người vậy.

Người của Thiên Quốc làm sao có thể không biết sự lợi hại của các Đại Thiên Sứ Thánh Thành.

Trừ Thủ tọa Thiên Triều Welbeck ra, bất kỳ một vị Đại Thiên Sứ nào của Thánh Thành cũng đều có thể dễ dàng đánh bại tất cả các cao tầng của Thiên Quốc, chênh lệch tu vi không chỉ là một chút.

Lời Mạc Phàm phun ra, một lần nữa khẳng định thế gian này chỉ toàn ma quỷ, quá đáng sợ, quá u ám.

“Mạc Hoàng Chủ! Xin dừng lại, ngài đừng nói nữa!” Gương mặt Hạ Băng đã đỏ bừng lên.

Các cao tầng của Thiên Quốc đều muốn phát điên.

Ai đó mau bịt miệng hắn lại đi.

Các học viện danh tiếng lẫy lừng như Nostha, Seiddark, các thế lực cử người đến khảo sát học hỏi tại giải đấu Thánh Nguyên, đang ghi ghi chép chép bỗng dừng bút, ôm đầu khóc ròng.

Phía dưới, những mầm non nhân tài kia trông như bị sốt rét, có kẻ còn sùi bọt mép, không ít người trẻ tuổi non dạ bị dọa cho một trận, ngã lăn ra đất.

Cố gắng nỗ lực, còn cái gì mà cố gắng nỗ lực nữa...

Sát Lục Thiên Sứ Sariel là một trong những tín ngưỡng cao nhất của họ, thường chỉ có thể đọc trong kinh thánh biên niên, ngẩng đầu ngưỡng vọng, vĩnh viễn không dám mơ tưởng đến tư cách sánh kịp.

Vậy mà Sariel cũng không thoát khỏi hiểm nguy thế gian, chết thảm như một con gà bị vặt cổ, thử hỏi làm sao người ta có thể không hoài nghi nhân sinh đây?

Đạo tâm không vững, thế gian này quá khó sống, tuổi còn nhỏ đã phải chịu đả kích tinh thần thế này, thật sự chỉ muốn đổi kiếp đi làm yêu ma quái vật cho xong.

Làm yêu ma cũng tốt, kéo bầy kéo lũ, lấy thịt đè người, ít nhất sẽ không gặp ác mộng.

Cứ tiếp tục như vậy, đừng nói gì đến khích lệ tinh thần, lên dây cót nhuệ khí... cái mà tất cả mầm non của Thiên Quốc lúc này thực sự cần, chính là dũng khí để kiếp sau đầu thai làm người.

Để không cho các hạt giống kia bị tổn thương lòng tự trọng và chịu thêm đả kích nặng nề, dẫn đến định kiến sai lầm về thế giới tương lai, Welbeck lập tức phải đứng ra trao thưởng cho Mạc Phàm, đồng thời cho dừng toàn bộ quá trình thu sóng.

Phần thưởng của Mạc Phàm, ừm, chính hắn cũng không ngờ tới.

Không gian Thánh Nguyên, Đại Thiên Chủng Quang Minh Thái Dương.

Bên trong không gian Thánh Nguyên, càng bất ngờ hơn là có một con Ly Loan trấn giữ Phụng Sơn, chính là con Ly Loan mà Mạc Phàm từng chiến đấu ở kiếp trước!!!

Ly Loan của kiếp này, dĩ nhiên đã thuộc về Mạc Phàm.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!