Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 695: CHƯƠNG 695: THÂN PHẬN NGƯƠI KHÔNG THÍCH HỢP GIẾT TA

. . . . . .

"Vút! Vút!"

Ngay khi bàn tay Migi vừa kịp chạm đến then chốt, định kích hoạt cấm chế Mẫn Diệt Chi Quang để thiêu hủy thân xác của Vong Linh Đế Vương Khufu, hai tiếng xé gió dị thường đột ngột rít lên sau lưng hắn.

Migi theo bản năng rụt tay lại, lông tóc dựng đứng vì kinh hãi. Khả năng cảm tri cực kỳ nhạy bén giúp hắn khóa chặt vị trí phát ra âm thanh ngay tức khắc, vội vàng nghiêng người né tránh.

Vào khoảnh khắc đó, ánh mắt Migi chỉ kịp thoáng thấy một thanh Thương Dương Thái Kiếm rực cháy lướt qua mặt, nhanh như chớp, mang theo quang mang chói lòa.

Thương Dương Thái Kiếm đâm nát then chốt của pháp trận cấm chế, đồng thời cắm sâu vào hạch tâm của nguồn sức mạnh cổ xưa bên trong mật thất. Có thể thấy toàn bộ ánh sáng trong mật thất lúc này dao động mãnh liệt, sóng ánh sáng từ tám phương bốn hướng đều bị hút về phía mũi kiếm cắm sâu nơi trung tâm, tựa như một vầng thái dương treo ngay dưới chân Khufu.

Ánh sáng cuồn cuộn dội từ dưới chân Khufu lên tận trời cao. Khufu thoát chết trong gang tấc, nhưng lại tiếp tục rên rỉ thống khổ khi bị sóng ánh sáng xung kích lên thân thể hắc ám già cỗi của hắn; cả mật thất dường như cũng rung chuyển dữ dội dưới hào quang chói lòa ấy.

Quá kinh hãi, Migi lập tức quay đầu lại, giải phóng thần niệm đến cực hạn, khóa chặt bóng đen kia. Kẻ này vậy mà đã đứng ngay sau lưng mình từ lúc nào không hay.

“Xà xà xà ~~~~~~~~~~~”

Một luồng khí tức cửu u lạnh lẽo đến cùng cực bỗng nhiên lan tràn ra bốn phía, bao phủ toàn bộ ngục giam.

Hắc ám dần bị ánh sáng xua tan, sương mù giá lạnh cũng tản đi vài phần. Mạc Phàm từ từ bước ra từ trong bóng tối, gương mặt hắn ẩn hiện dưới ánh quang huy rực rỡ, thân hình ma mị mờ ảo như hòa vào bóng đêm sâu thẳm.

“Mạc... Mạc huynh đệ?!” Migi sững sờ, từ sững sờ chuyển sang bàng hoàng, vẻ mặt độc ác ban nãy đã biến mất không còn tăm hơi.

Nhìn thấy Mạc Phàm xuất hiện, tim hắn không khỏi đập lên một trận hoảng loạn. Sự hoảng loạn không chỉ đến từ nỗi sợ hãi Mạc Phàm, mà trên hết là cảm giác linh hồn mình như đang bị một đôi tà đồng khóa chặt, đó là sự mẫn cảm với cái chết đang cận kề.

“Đại thánh tể.” Mạc Phàm khách khí gật đầu.

Gương mặt hắn và giọng điệu lại hoàn toàn trái ngược. Giọng điệu hắn lúc này lạnh lẽo đến chói tai, tựa như có người vắt chanh thẳng vào cổ họng, khiến kẻ nghe phải rùng mình.

“Chúng ta lại không hẹn mà gặp rồi, càng không ngờ có thể gặp ngài ở một nơi trang nghiêm và trọng yếu thế này.”

Thái độ của Migi đối với Khufu ban nãy đã biến mất không còn một mảnh. Là thành viên cấp cao của Ngạn Thánh Giáo, Migi có năng lực dự cảm rất mạnh, đủ để ý thức được người trước mắt không xuất hiện với ý đồ tốt đẹp hay để thương lượng thỏa thuận gì cả. Hắn đã xuất hiện ở đây, chắc chắn chỉ mang theo sát tâm kinh thiên động địa.

Mặt khác, thực lực giữa hai người có một khoảng cách không hề nhỏ. Dù sao người ta cũng là Thánh Nguyên Pháp Vương, là mục tiêu thanh trừng hàng đầu của Ngạn Thánh Giáo, tuyệt không phải là một nhân vật nhỏ bé như Migi có thể chính diện đối đầu.

Trái tim Migi đập loạn xạ, nhưng tình huống càng nguy hiểm, kinh nghiệm lại càng mách bảo hắn phải cố gắng giữ vững tỉnh táo.

Trong thế giới tinh thần, hắn lẩm nhẩm niệm chú, không chút do dự hiến tế đôi mắt để sử dụng một loại tà thuật do Đọa Thánh Vương ban cho, Triệu hồi Yểm Báo Giác Quan.

Mà Mạc Phàm căn bản không thèm để ý Migi đang làm gì, chỉ hờ hững hỏi một câu:

“Nói một chút đi, thân phận của ngươi trong Ngạn Thánh Giáo là gì? Xét theo phạm vi hoạt động của ngươi, có lẽ Kuran Yurri cũng không biết ngươi, nhưng ngươi lại có thể dễ dàng biết được kế hoạch của nàng ta, điều này cho thấy cấp bậc của ngươi còn cao hơn cả nàng ta. Ngươi là Tuệ Tri Thần sao?”

Kiếp trước, dù là William hay Jasper cũng đều không nhắc gì về Migi, khiến Mạc Phàm tin rằng Migi nhất định là Đại Thánh Tể của Thiên Quốc, đại nghĩa diệt thân, bị Kuran Yurri của Ngạn Thánh Giáo gài bẫy. Nếu bây giờ suy tính lại, rất có khả năng thân phận của Migi còn cao hơn cả đám người William và Jasper.

Đại thánh tể Migi lại chăm chú quan sát nhất cử nhất động của Mạc Phàm. Migi biết rõ, nếu mình mở miệng phủ nhận không phải là Tuệ Tri Thần, tên ác ma này chắc chắn sẽ ra tay giết người không chút do dự. Nhưng dù hắn có thật sự là Tuệ Tri Thần đi nữa, Mạc Phàm cũng tuyệt đối không cho hắn con đường sống. Dưới tình huống trước sau gì cũng chết, Migi dứt khoát vận chú, âm thầm quan sát xem nên chạy trốn về hướng nào thì tốt hơn.

Một lúc sau, vẫn không có một âm thanh đáp lại.

Mạc Phàm khẽ nhếch mép cười một cách quỷ dị: “Hiểu rồi, quả nhiên ta đoán không sai.”

Hỏi là một chuyện, đặt ra giả thuyết về lai lịch đối phương là một chuyện khác, nhưng Mạc Phàm gần như chắc chắn đến chín mươi lăm phần trăm rằng Migi không thể nào là nhân vật huyền thoại Tuệ Tri Thần kia được.

Có thể hắn là nhân viên cấp cao của Ngạn Thánh Giáo, nhưng chắc chắn khó lòng gánh nổi ba chữ Tuệ Tri Thần nặng tựa ngàn cân này.

Lucifer là một kẻ tôn sùng sự cẩn trọng, có lẽ vì quá khứ của bản thân mà trong mắt Mạc Phàm, Lucifer thậm chí được xếp vào loại cẩn thận đến cực đoan. Nếu Tuệ Tri Thần là bộ não của Ngạn Thánh Giáo, là cánh tay đắc lực nhất của Lucifer, thì không có lý nào lại nhu nhược và hành động sơ hở đến vậy.

Theo như tiểu Kuran Yurri miêu tả, Tuệ Tri Thần trước nay vốn am hiểu đùa bỡn âm mưu quỷ kế, hẳn là một kẻ mà kiếp trước Mạc Phàm cũng không cách nào thoát khỏi quỷ kế của hắn, đến Vạn Yêu Thần Tọa cũng bị hắn tính kế.

Thế nhưng hiện tại, việc bước xuống hầm ngục này để giải quyết Khufu, tư duy tính toán chi ly từng bước của hắn lại không có đất dụng võ, nếu không muốn nói là có phần đi ngược lại với sự cẩn trọng. Chẳng lẽ Tuệ Tri Thần ngu ngốc đến mức không nghĩ rằng sau giải đấu, Mạc Phàm cũng sẽ lập tức tìm kiếm tung tích Khufu sao? Hay là hắn biết nhưng vẫn muốn làm để đặt cược? Hay là... ngay từ đầu hắn đã đặt cược bằng một món hàng khác để đổi lấy một giá trị khác?

Trên thực tế, Mạc Phàm nghiêng về giả thuyết thứ ba nhất. Tuệ Tri Thần đã biết Mạc Phàm chắc chắn sẽ xuất hiện ở đây. Nên xác suất rất cao là Tuệ Tri Thần đã cử người của Ngạn Thánh Giáo, hoặc là Jasper, hoặc là William, lẻn vào hầm ngục Thiên Quốc từ trước, cải trang thành một nhân vật thần bí nào đó, nói với bọn họ vài câu sáo rỗng, rằng đại nhân vật Tuệ Tri Thần chắc chắn sẽ đến đây để tru diệt Minh Thần Khufu.

Mục đích, Mạc Phàm hiện tại không rõ ràng lắm, nhưng nếu có thể lừa được Mạc Phàm rằng Migi chính là Tuệ Tri Thần, thì đó cũng được xem là một màn kim thiền thoát xác thành công.

“Mạc hoàng chủ, với thân phận của ngài, không thích hợp để giết ta.” Migi nuốt một ngụm nước bọt, mặc cho trái tim run lên bần bật, cuối cùng vẫn phun ra một câu này.

Nói rồi, hắn lập tức bỏ chạy.

“Húuuuuu!”

Một luồng sức mạnh Yểm Báo cổ xưa từ Hắc Ám Vị Diện xâm nhập vào cơ thể Migi. Đôi mắt hắn hoàn toàn hóa thành màu đen kịt, xuyên thấu qua bóng tối, khóa chặt vào lối thoát của hầm ngục ngay sau lưng Mạc Phàm.

. . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!