. . . . . .
Mạc Phàm xử lý hiện trường cực nhanh, từ lúc nghe thấy giọng nói của thánh pháp Thiên Quốc truyền xuống mật thất cho đến bây giờ chỉ mất chưa đầy năm phút, hắn vậy mà đã giải quyết và dọn dẹp mọi thứ sạch sẽ.
Thời gian cấp bách, Mạc Phàm cũng lười giải thích hay biện hộ cho mình, còn ra tay đập cho bọn chúng một trận lại càng không thể. Thay vào đó, trực tiếp đào tẩu, giả vờ như không biết gì mới là thượng sách.
Dựa vào dao động của ám mạch, Mạc Phàm ước tính có khoảng hơn 2000 thánh pháp từ các khu giới lân cận đang tụ tập, kèm theo vài vị thần quan và đại thánh tể. Điều này cho thấy Con Mắt Không Gian chắc chắn không thể giúp Mạc Phàm âm thầm thoát khỏi tầm mắt của bọn chúng.
Cuối cùng, Mạc Phàm quyết đoán sử dụng Nhật Nguyên Phù.
Về phần đám tù nhân gia thần kia, tuy có vài tên huyết tộc tương đối hữu dụng, nhưng bản thân chúng nghiệp chướng và ác khí nặng nề, Mạc Phàm hiển nhiên chẳng buồn bận tâm. Nếu có thể sống sót thì ráng mà trân trọng, bằng không thì cứ thuận theo thiên ý.
Nhật Nguyên Phù mất mười giây để khởi động, Mạc Phàm thao tác chưa quá thành thạo nên chậm thêm năm giây. Mười lăm giây trôi qua, mật thất lóe lên một luồng hào quang chói lòa, bao bọc lấy Mạc Phàm rồi dịch chuyển hắn đến Bá Tước Điện.
Tại đại sảnh Bá Tước Điện, Thánh Cung Laura dường như đã sớm biết thánh thượng trở về. Nàng đứng đối diện với hướng luồng sáng Hoàng Bảo Thạch chiếu xuống, hành lễ theo phong thái của một nữ quý tộc.
“Chủ thần, ngài đã về!”
“A, ngươi biết ta sẽ xuất hiện ở đây?” Mạc Phàm nhất thời kinh ngạc, hắn bước ra, hai đồng tử giãn rộng.
Đương nhiên Mạc Phàm cũng không biết rằng chính Laura cũng vô cùng bất ngờ. Khuôn mặt thanh tú của nàng nở một nụ cười, nhẹ nhàng nói: “Thủ tọa Welbeck bảo ta đợi ngài ở đại sảnh, ngài sẽ trở về ngay tại đây.”
“?????” Mạc Phàm thực sự ngây người.
Hắn có chút không hiểu, chẳng lẽ kiếp trước Welbeck còn ẩn giấu thực lực, từ khi nào đã thức tỉnh Hệ Tiên Tri rồi?
“Ngươi nói với hắn ta đi gặp Khufu à?” Mạc Phàm nghi ngờ hỏi.
Chỉ thấy Laura lắc đầu, chậm rãi đáp: “Không có, bản thân Welbeck vẫn luôn là người có năng lực quan sát nhạy bén nhất Thiên Quốc.”
“Chủ thần, Welbeck muốn diện kiến ngài, bây giờ ngài ấy đang ở trong Quang Minh Điện.”
Laura đã nói vậy, Mạc Phàm tự nhiên không hỏi thêm nữa. Huyết tộc cao cấp sẽ không bao giờ phản bội ác ma, đây là điều không thể nghi ngờ. Huống chi, Laura còn mang trong mình thần huyết của Mạc Phàm, không có chuyện nàng dám phản bội hắn.
“Dẫn ta tới!”
Ban đầu Mạc Phàm tỏ ra hơi lưỡng lự, nhưng sau đó vẫn dứt khoát cùng Laura đến tổng bộ Quang Minh Điện.
. . . . . .
Phía sau hoàng triều có một hòn đảo lơ lửng giữa trời, quanh năm vang vọng tiếng đồng dao thánh thót, phảng phất âm vang Phật pháp, hào quang rực rỡ bao trùm cả mây trời, tựa như một tòa cung điện Tây Thiên, trang nghiêm mà vô cùng cao thượng.
Mạc Phàm lần thứ hai đặt chân đến đây, thái độ vẫn rung động như lần đầu.
“Phải rồi Laura, lão Triệu đang ở đâu?” Vừa đi vào sân trước Quang Minh Điện, Mạc Phàm đột nhiên nhớ ra nơi này luôn có một vị Nữ Bồ Tát tọa trấn, kiếp trước nàng và Triệu Mãn Duyên đã từng đồng cam cộng khổ.
“Chúng ta làm khách ở đại sảnh Quang Minh Điện từ nãy đến giờ, Triệu Mãn Duyên không thích ngồi không chờ đợi nên đã ra ngoài dạo chơi. Hình như hắn đã tình cờ bắt chuyện với một vị Nữ Bồ Tát mặc cà sa màu nâu... sau đó, có vẻ họ đã tiến vào thư viện.” Laura không chắc chắn lắm.
“Thư viện? Từ khi nào con hàng đó lại có thói quen đọc sách thế?” Mạc Phàm bất giác nhếch mép.
Với tính cách tiêu dao của Triệu Mãn Duyên, một là hắn tìm thấy thứ gì đó then chốt giúp thu hoạch tài nguyên hay đề thăng thực lực, hai là... ài, nghĩ nhiều rồi, hy vọng không phải là khả năng thứ hai.
Tiến vào bên trong đại sảnh.
Trước sảnh, Thủ tọa Thiên Triều Welbeck và Mục Bạch đang ngồi trò chuyện.
Đám người Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên đi theo Thánh Cung Laura và Mạc Phàm, hiển nhiên cũng trở thành khách quý tại Quang Minh Điện, được các vị lãnh đạo cao tầng đón tiếp rất chu đáo.
“Mạc hoàng chủ.” Welbeck thấy Mạc Phàm tới, gật đầu chào hỏi rồi ra hiệu cho thị giả bên cạnh mời vào.
“Khụ khụ, Thủ tọa. Lúc nãy ta đang minh tu trong phòng, ý niệm đột nhiên xao lãng, có nghe thấy âm thanh cấp báo kẻ gian đột nhập hầm ngục của Thiên Quốc. Ngài có cần ta trợ giúp không?” Mạc Phàm đã chuẩn bị sẵn lời thoại trong đầu, vừa đến liền nói ngay.
Hắn vừa dứt lời, chẳng hiểu vì sao lại thấy vẻ mặt Mục Bạch hơi cứng lại, thậm chí có chút dở khóc dở cười đưa tay lên trán.
“Không phải Mạc hoàng chủ đã giúp chúng ta giết Khufu rồi sao?” Welbeck thản nhiên nói.
Chỉ một câu nói đã khiến vẻ mặt Mạc Phàm cứng đờ trong khoảnh khắc, không biết nên ứng phó với tình huống này thế nào.
Hắn lại liếc về phía Mục Bạch, cuối cùng cũng hiểu được biểu cảm vừa rồi của tên này; mà Mục Bạch dường như cũng nhìn lại Mạc Phàm, để lộ vẻ mặt đầy bất ngờ.
“Đừng lo, ta biết các ngươi đã nhắm vào Khufu ngay từ khi còn ở giải đấu Thánh Nguyên rồi. Ta cũng biết tin tức cảnh báo ầm ĩ dưới mật thất kia chẳng qua chỉ là báo động giả, do kẻ nào đó sắp đặt để đổ tội cho ngươi. Vì vậy, ta mới kiên quyết ngồi ở đây, để Thánh Cung Laura triệu tập ngươi trở về, bất chấp đám tù nhân có trốn thoát hay không. Đối với ta, chuyện đó không quá quan trọng. Bọn chúng chỉ là những con chốt thí, dù có thoát ra ngoài cũng không dám leo lên khỏi khu rừng sương muối đó.” Welbeck thẳng thắn thuật lại suy nghĩ trong lòng.
Ngay từ lúc Mạc Phàm đại diện cho Hoàng Đế Linh Vĩ Quốc tiến vào lãnh giới Thiên Quốc chỉ để tham gia một giải đấu Thánh Nguyên, kỳ thực Welbeck đã cảm thấy có gì đó không thích hợp. Phải biết hắn là một vị Tân Quân Chủ, mới đăng cơ sau mấy ngàn năm, trăm công ngàn việc phải lo, làm gì có tâm tư vọng động tham gia một giải đấu nguy hiểm đến tính mạng như vậy!?
Lật đi tính lại bao nhiêu lần, Welbeck hoài nghi phía sau có âm mưu, cho nên đã sớm cho người theo dõi nhất cử nhất động của Thánh Cung Laura, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch, biết được hai người này đã sớm khóa chặt căn mật thất giam giữ Minh Thần Khufu.
Khi Đại thánh tể Fred trở về thông báo Khufu còn sống, Welbeck liền giả định rằng sau khi kết thúc giải đấu, Mạc Phàm thế nào cũng sẽ đến đó một chuyến.
Mặt khác, Welbeck đã điều tra ra thân phận Mạc Phàm, lý niệm của hắn và Thánh Thành sau này đã đi đến thống nhất. Welbeck dần dần tin tưởng con người này, nhìn cái cách hắn giao ra phần thưởng hậu hĩnh cho người đứng đầu Thánh Nguyên, mục đích chính là để đặt cược vào ván bài này, bằng mọi giá kéo Mạc Phàm về phía mình.
Thiên Phụ sáng tạo ra không gian Thánh Nguyên, chắc chắn có ẩn giấu vô số căn nguyên cho thế hệ tương lai. Do đó, Thánh Nguyên Pháp Vương sẽ nắm giữ vận mệnh của Thiên Quốc, đây có thể coi là pháp tắc đã định sẵn.
. . . . . .