Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 100: CHƯƠNG 98: CUỘC CHIẾN VỚI TINH CHUỘT GIỮA PHỐ

“Phong Quỹ? Thiểm Bộ!”

Trương Tiểu Hầu nhanh chóng thu hút sự chú ý của con Cự Nhãn Tinh Chuột miệng đầy máu tươi. Dựa vào Phong Quỹ cấp 2, thân hình hắn linh hoạt xuyên qua đống xe cộ hỗn độn trên đường. Mỗi lần con Cự Nhãn Tinh Chuột kia muốn dùng móng vuốt xé rách lồng ngực hắn, đều chỉ vồ phải tàn ảnh khí lưu mà hắn để lại.

“Hầu Tử, cẩn thận! Còn một con nữa!”

Mạc Phàm đã leo lên nóc xe buýt. Hắn liếc mắt một cái liền thấy một thân ảnh lông lá đang ẩn nấp sau biển quảng cáo cách đó không xa.

Trương Tiểu Hầu đang phải nhanh chóng thay đổi vị trí, con chuột mập kia vẫn đang truy kích hắn gắt gao, làm gì có thời gian mà để tâm đến vị trí của con khác.

Mạc Phàm dựa vào sự lay động của Phấn Dẫn Yêu mà phát hiện ra con Cự Nhãn Tinh Chuột vô cùng giảo hoạt đang nấp ở đó.

Những con yêu ma này luôn sống trong hoàn cảnh thiếu thốn thức ăn, thủ đoạn của chúng so với con người sống an nhàn trong thành thị thì gian xảo hơn nhiều. Nếu những pháp sư chưa từng thực chiến săn yêu, chắc chắn sẽ bị chúng giết chết. Giống như Trương Lộ Oánh, nàng là một Phong hệ pháp sư, thế nhưng lại không biết phải luôn duy trì Phong Quỹ mọi lúc mọi nơi…

“Nhìn kìa, cổ nó đang dài ra!”

Chu Mẫn cũng thấy con Cự Nhãn Tinh Chuột sau biển quảng cáo, vội vàng nói với Mạc Phàm.

Mạc Phàm quay lại nhìn, trong lòng thầm kêu không ổn.

Năng lực của Cự Nhãn Tinh Chuột không chỉ có cắn xé và cào cấu, mà năng lực kinh khủng nhất chính là phóng ra một tia sáng đỏ từ con mắt khổng lồ. Tia sáng đó có uy lực vô cùng đáng sợ, đủ mạnh để xuyên thủng thân thể con người.

Vào lúc này, ánh mắt của con Cự Nhãn Tinh Chuột kia đang khóa chặt lấy Trương Tiểu Hầu.

“Quang Diệu - Thất Minh!”

Trong lúc Mạc Phàm đang lo lắng tột độ cho Tiểu Hầu, một giọng nói mang vài phần uy nghiêm của Tiết Mộc Sinh vang lên.

Một quả cầu ánh sáng trắng nóng rực bỗng nhiên xuất hiện ngay trước mặt con Cự Nhãn Tinh Chuột.

Ánh sáng này vô cùng mãnh liệt. Tấm biển quảng cáo sơn Dulux dường như muốn tan chảy dưới sức nóng của nó. Mọi người trên xe buýt vội vàng nhắm mắt lại, nhưng vẫn cảm nhận được sức nóng kinh người tỏa ra.

Quả cầu ánh sáng nổ tung ngay trước mắt con Cự Nhãn Tinh Chuột. Sức nóng khủng khiếp như một thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào con mắt to đùng giữa trán nó. Có thể thấy khóe mắt nó bị đốt cháy, vết bỏng nhanh chóng lan rộng ra cả hốc mắt!

Con Cự Nhãn Tinh Chuột đang định phóng ra tia sáng đỏ, dưới sức nóng của quả cầu ánh sáng, con mắt nó đã hoàn toàn bị đốt mù. Nó kêu lên “chít chít” thảm thiết rồi chạy loạn xạ.

Lúc này Trương Tiểu Hầu mới nhận ra sau biển quảng cáo còn một con Cự Nhãn Tinh Chuột nữa. Hắn nhanh chóng đổi hướng, bỏ lại con quái vật đang truy đuổi phía sau rồi chạy về phía mọi người.

“Tiết lão sư, cảm ơn thầy!” Trương Tiểu Hầu hổn hển nói.

Luồng sáng đó đã nhanh chóng làm mù con Cự Nhãn Tinh Chuột đang uy hiếp tính mạng Trương Tiểu Hầu. Chỉ còn lại một con, mọi người liền tập trung hoàn thành Tinh Quỹ. Con súc sinh này đừng hòng làm hại được ai!

Người ra tay đầu tiên chính là Mạc Phàm, hắn là người hoàn thành Tinh Quỹ nhanh nhất. Hỏa hệ ma pháp cấp 3 mạnh mẽ khiến con Cự Nhãn Tinh Chuột không tài nào né tránh. Một quả cầu lửa ngùn ngụt lửa giận nhắm thẳng vào con Cự Nhãn Tinh Chuột vừa giết chết Trương Lộ Oánh mà ầm ầm phát nổ!

“Bí bo! Bí bo! Bí bo!”

Tiếng nổ vang trời trong nháy mắt kích hoạt còi báo động của hàng loạt chiếc xe gần đó. Vô số cửa kính xe vỡ tan tành dưới đòn Hỏa Tư - Bạo Liệt của Mạc Phàm.

Con Cự Nhãn Tinh Chuột bị hất văng vào cửa sắt của một tiệm trà sữa. Bộ lông trên người nó cháy rụi, da thịt bong tróc, để lộ ra một mớ hỗn độn gồm xương, thịt và những mảnh kính vỡ!

Tiết Mộc Sinh vừa quay đầu lại, liền thấy ngọn lửa trong tay Mạc Phàm đánh chết con Cự Nhãn Tinh Chuột kia. Trong mắt ông ánh lên vẻ kinh ngạc và vui mừng.

Không hổ là Hỏa Tư cấp 3, uy lực mạnh đến nỗi đánh cho con yêu ma kia không gượng dậy nổi. Đội tiên phong có một học sinh mạnh mẽ như Mạc Phàm, thì cả đội sẽ không đến nỗi bị diệt vong.

“Con súc sinh này, tao phải lột da mày!”

Vương Tam Bàn và Trương Tiểu Hầu đều vô cùng tức giận.

Vừa rồi, con súc sinh kia đã cắn chết bạn học của họ. Phải biết rằng chỉ vài ngày nữa thôi là cô ấy có thể bước chân vào cuộc sống đại học ma pháp tươi đẹp. Vậy mà kết quả bây giờ lại bị một con vật xấu xí như vậy giết chết. Điều này khiến tất cả mọi người ở đây đều căm phẫn.

“Đừng qua đó, nó chưa chết đâu!” Mạc Phàm đột nhiên quát lớn.

Vương Tam Bàn vừa định xông qua báo thù cho Trương Lộ Oánh thì con Cự Nhãn Tinh Chuột tưởng chừng đã chết kia bất ngờ vùng dậy, hai cái răng cửa nhọn hoắt nhắm thẳng vào người cậu ta mà lao tới.

Sắc mặt Vương Tam Bàn trắng bệch, theo bản năng luống cuống chạy về phía mọi người.

Răng cửa sắc bén của con quái vật cắn phập vào vai Vương Tam Bàn, xé xuống một mảng thịt đầm đìa máu. Thấy vậy, mọi người không khỏi hít một hơi khí lạnh.

“Súc sinh, muốn chết!”

Hứa Chiêu Đình nổi giận, phóng thích Lôi Ấn. Từng tia sét như những chiếc roi điện uốn lượn quanh người hắn, quất tới tấp về phía con Cự Nhãn Tinh Chuột vô cùng giảo hoạt.

Uy lực của Lôi Ấn - Cuồng Sách tương đối mãnh liệt, nó quất cho con Cự Nhãn Tinh Chuột máu thịt be bét, không thể nhúc nhích nổi, chỉ có thể đứng tại chỗ gầm lên những tiếng thống khổ.

Vương Tam Bàn lảo đảo lăn về phía xe buýt, máu tươi từ trên vai róc rách chảy xuống, khuôn mặt mập mạp của cậu ta giờ đây trắng bệch như tờ giấy.

Hứa Chiêu Đình, Chu Mẫn, Trương Thụ Hoa, ba người liên tục tung ra ma pháp, oanh tạc con Cự Nhãn Tinh Chuột cho đến khi nó nhừ tử.

Lần này, con Cự Nhãn Tinh Chuột đã chết không thể chết hơn. Nhưng trên khuôn mặt mọi người không hề có chút vui vẻ nào.

Đây chính là yêu ma thực sự sao?

Chúng giết người chỉ trong nháy mắt. Chỉ cần sơ sẩy một chút, pháp sư cũng sẽ mất mạng!

“Cũng… cũng may là có người nhắc nhở, nếu không thì Vương Tam Bàn cũng toi đời giống Trương Lộ Oánh rồi.” Hứa Chiêu Đình không khỏi nói với Mạc Phàm.

Tiết Mộc Sinh cũng nặng nề gật đầu. Ngay cả bản thân ông cũng không ngờ được, đội của họ gồm những học sinh mạnh nhất, vậy mà lần đầu tiên chạm trán yêu ma đã một chết một trọng thương.

“Mạc Phàm, có vẻ như cậu rất am hiểu tập tính của yêu ma. Cậu làm chỉ huy đội này đi. Ta và Hạ Vũ sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ. Hạ Vũ… Mặc dù trong tình trạng này, ta nói những lời này có phần quá đáng, nhưng Trương Lộ Oánh bị giết thế nào, em cũng đã thấy rồi đấy. Bây giờ không phải là lúc ngồi đó khóc lóc, run sợ. Bất luận thế nào, nếu yêu ma tấn công bất cứ ai trong chúng ta, em phải phóng thích kỹ năng Thủy Hệ Phòng Ngự. Nếu không, chín người còn lại của chúng ta chưa chắc đã đến được kết giới an toàn… Mà hơn 4000 người phía sau chúng ta khi đó cũng sẽ mất phương hướng.”

Tiết Mộc Sinh đi tới trước mặt Hạ Vũ, người đã bị dọa đến thần chí hoảng hốt, ông nghiêm túc nói.

“Em xin lỗi, em xin lỗi, em… em xin lỗi, em… em không thể hoàn thành Tinh Quỹ…”

Lúc này, khuôn mặt Hạ Vũ đã đẫm nước mắt. Nàng rất sợ, sợ mình cũng sẽ có kết cục như Trương Lộ Oánh.

“Em hãy cố gắng hết sức. Chỉ cần em có thể phóng thích ra Thủy Ngự, nghĩa là một người trong chúng ta sẽ được cứu. Ta tin em sẽ làm được.” Tiết Mộc Sinh nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!