Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 102: CHƯƠNG 100: CHIẾN TƯỚNG, CỐT THÍCH TRANH LANG

“Tốt lắm. Chỉ còn 1 km nữa là chúng ta đến được khu an toàn rồi.”

Tiết Mộc Sinh thở phào nhẹ nhõm.

Ông để cho Mạc Phàm dẫn dắt đội ngũ này là một quyết định sáng suốt. Mạc Phàm so với một lão sư như ông thì có kinh nghiệm hơn rất nhiều. Hắn lợi dụng Phấn Dẫn Yêu để phán đoán, dùng chiến thuật giương đông kích tây để di chuyển, lại dùng phương thức tiêu diệt lẻ tẻ từng con một để có thể hạ gục gọn gàng đám yêu ma trong khu đô thị Minh Viên. Số lượng yêu ma trong khu đô thị Minh Viên nhiều hơn hẳn so với con đường chính mà họ vừa đi qua. Bọn họ có thể bình an vô sự đi qua được nơi này quả thật rất phi thường.

“Có lẽ bên ngoài khu vực kết giới an toàn sẽ có nhiều yêu ma hơn và cấp bậc của chúng cũng cao hơn. Mọi người nghỉ ngơi một chút đi.”

Mạc Phàm lên tiếng nhắc nhở.

Chỉ còn 1 km nữa là tới đích. Quãng đường còn lại này là một khu dân cư buôn bán bình thường, cư dân rất hỗn tạp, đường chính cũng không rõ ràng. Ở đây toàn là hẻm nhỏ, vô cùng rắc rối và phức tạp. Đây là nơi thích hợp để tránh né yêu ma, nhưng cũng là nơi dễ bị chúng đánh lén nhất.

Đội 9 người của họ hành động rất linh hoạt, không giống như đại bộ phận phía sau, muốn chuyển hướng cũng là một việc vô cùng khó khăn.

“Hình như ở đây có ma pháp sư khác đang chiến đấu. Chúng ta có cần hội hợp với bọn họ không?” Trương Tiểu Hầu đứng trên cao nói với mọi người.

“Bọn họ cũng chẳng quan tâm đến chúng ta đâu. Cứ tiếp tục tiến về phía trước.” Mạc Phàm nói.

Trương Tiểu Hầu đang định nhảy xuống, bỗng nhiên hắn thấy một con sói khổng lồ to bằng cả một tòa nhà đang chậm rãi duỗi hai chân ra. Trên đầu nó có những chiếc gai xương sắc nhọn, dữ tợn, trông vô cùng bắt mắt!

Trương Tiểu Hầu mở to hai mắt, hô hấp gần như ngưng lại.

Trời ạ! Tòa nhà kia cũng phải cao ba tầng trở lên, thế mà con sói còn cao hơn mấy phần. Hình thể thực sự của nó phải to lớn đến mức nào chứ? Đây còn là yêu ma bình thường nữa không vậy?

“Trương Tiểu Hầu, cậu đâu rồi? Làm cái gì thế? Nhanh xuống đây…”

Vương Tam Bàn gọi to.

Cả người Trương Tiểu Hầu liền căng cứng. Hắn từ từ núp sau góc tường, ánh mắt vô cùng hoảng sợ, vội lấy tay ra hiệu cho mọi người.

Vương Tam Bàn đang định gọi to thêm mấy câu nữa thì Mạc Phàm thấy Tiểu Hầu ra hiệu, liền nhanh tay lẹ mắt bịt kín miệng tên mập này lại.

Tiết Mộc Sinh dường như cũng ý thức được chuyện gì. Ông vội vàng bắt chéo hai tay rồi chỉ vào góc tường, ý bảo mọi người im lặng, nhanh chóng trốn vào đó.

Tám người nhanh chóng nấp vào góc tường, không ai dám thở mạnh, trên mặt ai nấy đều tràn đầy sự kinh hãi.

“Hù~~~~~~~”

Một luồng hơi thở từ cách đó không xa phun ra, nhất thời tạo thành một cơn gió hỗn loạn quanh quẩn trên mặt đất.

“Đùng!!!”

“Đùng!!!”

Tiếng bước chân nặng nề truyền đến. Mỗi một bước chân của nó đều khiến mấy ngôi nhà bên cạnh rung lên bần bật.

Trương Tiểu Hầu nấp ở góc một ngôi nhà, lúc này không khác gì một khúc gỗ dán chặt vào tường. Hắn ở trên cao thật, nhưng cũng chỉ cao ngang bằng với cái đầu to lớn của con sói kia. Thậm chí hắn còn có cảm giác con quái vật ba mắt kia đang ngửi ngửi về phía mình!

Mẹ kiếp! Nếu nó mà ngoạm một phát thì có lẽ cả gian phòng và mọi người đều chui tọt vào miệng nó mất.

May mà mùi thức ăn ôi thiu đã che lấp đi mùi của mọi người, nếu không thì với cái hình thể khổng lồ của con quái vật kia, chỉ cần nó tấn công một cái thì có lẽ cả đội hoặc là chết hoặc là trọng thương.

“Đùng!!!”

“Đùng!!”

“Đùng!”

Tiếng bước chân kinh thiên động địa từ từ xa dần. Mọi người rốt cuộc cũng thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm. Tim họ lúc này đập thình thịch như trống gõ, không tài nào dừng lại được.

Cũng không biết con quái vật kia đã đi xa thật chưa, trong lòng mọi người vẫn còn vô cùng sợ hãi, đứng im bất động, không dám nhúc nhích nửa phân.

“Ai… Ai có thể… Mẹ nó chứ, ai có thể nói cho tôi biết, con kia… con kia rốt cuộc là con gì không!” Vương Tam Bàn nhìn con quái vật đã đi xa, miệng run rẩy hỏi.

Trương Tiểu Hầu thì ngồi phịch xuống đất, hai chân run lên bần bật.

Thật đáng sợ. Trên thế gian này lại có sinh vật kinh khủng đến như vậy sao? Lũ Cự Nhãn Tinh Thử hay Độc Nhãn Ma Lang xảo quyệt kia mà so với nó thì đúng là một trời một vực. Với hình thể to lớn như vậy, làm sao những ma pháp sư nhỏ bé như họ có thể làm trầy được da của nó chứ!

“Nó… Nó là yêu ma cấp Chiến Tướng, tên là Tam Nhãn Ma Lang, hay còn được gọi là Cốt Thích Tranh Lang. Ba con mắt của nó có tầm nhìn bao quát 270 độ, thân thể cường tráng, cứng như sắt thép, gai xương sắc bén như dao cạo. Đối với chúng ta mà nói, con yêu ma này chính là một cơn ác mộng.” Tiết Mộc Sinh nhỏ giọng giải thích.

“Chúng ta không thể nào đối phó được với con quái vật như thế này.” Hứa Chiêu Đình mang theo vài phần tuyệt vọng nói.

“Ngay cả Trung cấp Ma Pháp Sư, nếu không phòng bị kịp thời cũng sẽ bị nó một kích mất mạng. Chúng ta phải thông báo tin tức này cho đoàn người phía sau biết. Ở đây có một con quái vật cấp Chiến Tướng, nếu không nó sẽ gây ra thương vong khổng lồ.” Tiết Mộc Sinh nói.

Mọi người cũng gật đầu.

Lúc này, Mạc Phàm liền nhìn lên đỉnh tòa cao ốc Ngân Mậu bị màn mưa che phủ.

Cốt Thích Tranh Lang cấp Chiến Tướng đã đáng sợ đến như vậy, thế thì con Dực Thương Lang cấp Thống Lĩnh đang ngự trên đỉnh tòa cao ốc kia sẽ như thế nào đây?

Rốt cuộc thì Ma Pháp Sư bọn họ phải mạnh đến cỡ nào mới có thể chống lại được nó?

Trước mặt những yêu ma cấp bậc như thế này, bọn họ chẳng khác gì thức ăn của chúng!

...

Tuy mưa to đã tạnh, nhưng sương mù vẫn bao trùm khắp thành phố.

Cách khu kết giới an toàn 1 km về phía nam, một nữ pháp sư trong bộ đồng phục trắng đã bị máu tươi nhuộm thành màu thâm đen đang chạy trốn vào một ngõ hẻm nhỏ, mồ hôi nàng chảy ròng ròng.

Ở phía sau, hai con yêu ma mặt người, toàn thân đen kịt đang hung ác truy đuổi. Chúng như muốn xé xác cô gái có vóc người xinh đẹp này thành từng mảnh.

“Phong Bàn – Long Quyển!”

Áp suất không khí đột nhiên giảm xuống, mọi thứ xung quanh bắt đầu xoay tròn!

Tốc độ xoay tròn càng lúc càng nhanh, chẳng mấy chốc một cơn cuồng phong khổng lồ phóng lên tận trời đã được hình thành. Cả cột đèn đường cũng bị bật gốc bay vút lên cao. Hai con yêu ma mặt người xấu xí đang truy đuổi cô gái kia đột nhiên phát ra những tiếng kêu la thảm thiết. Chúng bị cơn cuồng phong hất tung lên trời rồi ném mạnh xuống đất, không khác gì những cọng cỏ trong cơn lốc xoáy tốc độ cao.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Xe hơi nặng nề rơi xuống, mảnh vụn văng tung tóe khắp nơi. Hai con yêu ma kia từ trên cao rơi xuống biến thành một đống thịt nát bấy, dưới cơn mưa lại càng thêm đỏ lòm, chết vô cùng thê thảm.

Thấy cảnh tượng này, gương mặt Lâm Vũ Hân liền nở một nụ cười tiều tụy. Ánh mắt nàng mang vài phần cảm kích nhìn chăm chú về phía nam pháp sư vừa kịp thời chạy tới.

“Dương tiên sinh, cảm ơn ngài!” Lâm Vũ Hân kích động nói.

“Ta quả nhiên không nhìn lầm. Đó là bọn Hắc Súc Yêu, loại mà Hắc Ám Giáo Đình ưa dùng nhất.” Dương Tác Hà sắc mặt ngưng trọng nói.

“Đúng vậy, tai họa này là do bọn họ gây ra.” Lâm Vũ Hân quả quyết.

“Chúng ta cũng đoán được như vậy. Đáng tiếc do chúng ta không có chút đề phòng nào, nên mới dẫn tới tai họa cho Bắc Thành… Ai.” Dương Tác Hà sắc mặt buồn bã nói. Cảnh giới huyết sắc vang lên quá đột ngột, đã có không biết bao nhiêu người mất mạng.

“Ngay sau khi cảnh giới huyết sắc vang lên, Địa Thánh Tuyền nơi ta làm việc liền bị tấn công. Hình như mục tiêu của bọn chúng lần này là Địa Thánh Tuyền.” Lâm Vũ Hân nói.

“Chúng ta cũng đã biết rồi. Bọn họ cử ta tới đây chính là muốn đảm bảo an toàn cho Địa Thánh Tuyền. Thế Địa Thánh Tuyền đâu rồi? Ngươi đã giao cho bọn chúng chưa?” Dương Tác Hà hỏi.

Lâm Vũ Hân lắc đầu nói: “Bọn chúng bao vây ta, nhưng sau khi phát hiện trên người ta không có Địa Thánh Tuyền, liền thẹn quá hóa giận muốn giết ta. Ta đã nhân lúc đám Độc Nhãn Ma Lang hỗn loạn mà trốn thoát.”

“Ngươi rất thông minh. Thế Địa Thánh Tuyền thì sao?” Dương Tác Hà tiếp tục hỏi.

“Ta đã giao lại cho cậu học sinh đang tu luyện trong Địa Thánh Tuyền rồi. Ta nghĩ để trên người cậu ta còn an toàn hơn nhiều so với ta.” Lâm Vũ Hân nói.

“Ngươi nói là Mạc Phàm, cái thằng nhóc trời sinh song hệ đó à?” Dương Tác Hà kinh ngạc hỏi lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!