“Không sao chứ, Mục Bạch!”
Triệu Khôn Tam từ trong ngõ nhỏ nhảy ra, hưng phấn nói.
“Đáng sợ thật. E là cả đời này ta chẳng còn tin được ai nữa rồi.”
Mạc Phàm thở dài một hơi, liếc mắt nhìn Lục Trà Na... à nhầm, Mục Bạch.
Lần này may mà có hắn ra tay. Nếu không có món Trảm Ma Cụ đắt đỏ kia, không biết phải chết thêm bao nhiêu người mới hạ được tên Bạch Dương này.
“Những người khác không sao chứ?”
Tiết Mộc Sinh hỏi.
Mọi người trốn ở xung quanh liền lục tục chạy tới. Chỉ có Trương Tiểu Hầu là vẫn thất hồn lạc phách đứng bên hàng rào.
Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng máu của Hạ Vũ đã đổ. Nhìn vũng máu đỏ thẫm trên đất, lòng mọi người càng thêm nặng trĩu và đau thương.
“Hầu Tử, đi thôi.”
Mạc Phàm bước tới trước mặt Trương Tiểu Hầu, nhưng lại chẳng biết nói gì để an ủi cậu.
Thấy Mạc Phàm đến gần, cảm xúc của Trương Tiểu Hầu dường như sụp đổ hoàn toàn, cậu ngồi phịch xuống đất, bật khóc nức nở.
“Phàm ca, em muốn trở nên mạnh mẽ hơn...”
Trương Tiểu Hầu quệt mạnh nước mắt, gằn giọng hét lên như một lời tuyên thệ:
“Em nhất định, nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn!!!”
Nghe tiếng gào thét khắc cốt ghi tâm của Trương Tiểu Hầu, Mạc Phàm sững sờ.
Thằng em trai có vẻ ngốc nghếch này của mình…
Giờ phút này, nó khóc lóc chẳng khác gì một đứa trẻ. Nhưng chính sự tàn khốc và máu lửa này đã buộc nó phải trưởng thành!
Đúng vậy! Chỉ có trở nên mạnh mẽ hơn nữa mới có thể bảo vệ được những người thân bên cạnh mình.
......
Đi xuyên qua hàng liễu, màn sáng của kết giới an toàn hiện ra. Hình ảnh đó như một bức tường thành vững chãi, khắc sâu vào tâm trí mỗi người.
Tiểu đội giờ chỉ còn tám người, mệt mỏi lết từng bước. Nhưng cuối cùng, một nụ cười nhẹ nhõm cũng đã nở trên gương mặt họ, bởi vì biểu tượng của Hội Ma Pháp đã hiện ra rõ mồn một trước mắt.
Quãng đường 3 cây số này dường như còn dài hơn cả 17 năm cuộc đời của họ. Nhưng cuối cùng, họ cũng đã đến nơi.
“Đoàn người lớn có lẽ còn cách chúng ta khoảng nửa cây số. Hy vọng mọi người có thể bình an đến được đây.”
Tiết Mộc Sinh quay đầu nhìn lại.
Chu Mẫn, Hứa Chiêu Đình, Vương Tam Bàn, Trương Thụ Hoa đều gật đầu. Nhiệm vụ tiên phong của họ đã kết thúc. Sau khi đã phải trải qua lằn ranh sinh tử, họ thật tâm hy vọng đoàn người lớn có thể thuận lợi đến nơi an toàn. Không ai muốn phải chứng kiến cảnh máu chảy đầu rơi thêm một lần nào nữa.
“Ai là Mạc Phàm?”
Một người lính mang phù hiệu quân đội trên ngực bước tới, cất tiếng hỏi.
“Là tôi.”
Mạc Phàm ngẩng đầu đáp. Mồ hôi rịn đầy trên trán, cho thấy trận chiến vừa rồi đã vắt kiệt sức lực của hắn.
“Đi theo tôi! Thủ lĩnh muốn gặp cậu.”
Người lính nói.
Mạc Phàm gật đầu, đi theo người lính kia đến một ngọn tháp canh được dựng lên tạm thời bằng Thổ hệ ma pháp.
Nhìn từ xa, ngọn tháp này rất cao. Hắn phải đi men theo bậc thang quanh co một lúc lâu mới lên tới đỉnh tháp.
Trên đỉnh tháp là một đài quan sát trống trải, có thể nhìn bao quát khung cảnh từ xa. Gió trên này thổi lồng lộng, quất vào mặt rát buốt.
Nơi rìa đài cao không có lan can bảo vệ, một người đàn ông trong bộ quân phục màu xanh đang chắp tay sau lưng. Gió lồng lộng thổi tung mái tóc của y.
Hai bên trái phải của y là một hàng quân pháp sư trong quân phục áo choàng xanh. Gió thổi phần phật, khiến áo choàng của họ tung bay. Tất cả đều đứng sừng sững, bất động, toát ra một luồng khí thế uy nghiêm, hùng dũng. Đứng giữa họ, Trảm Không chính là vị thủ lĩnh mà họ hết mực kính sợ. Quả thật, dáng vẻ này của y khác một trời một vực với gã huấn luyện viên vô liêm sỉ mà Mạc Phàm từng biết.
Hơn mười quân pháp sư, bao gồm cả Trảm Không, đều đứng đó. Khí thế tỏa ra từ mỗi người đều vô cùng cường đại. E rằng cấp bậc thấp nhất trong số họ cũng là Trung cấp Pháp sư!
Tất cả đều hướng mắt về phía xa, ánh mắt sắc như dao cạo dán chặt vào đỉnh tòa cao ốc Ngân Mậu. Nơi đó chính là đầu sỏ gây ra tai họa lần này cho Bác Thành – Yêu Ma cấp Thống Lĩnh, Dực Thương Lang!
“Thủ lĩnh! Mạc Phàm đã tới!”
Người lính kia chào theo kiểu nhà binh rồi chậm rãi lui xuống.
Trảm Không không quay đầu lại, đôi mắt vẫn dán chặt vào nơi xa xăm.
“Cậu vẫn còn sống. Ta rất mừng.”
Giọng Trảm Không lúc này không còn chút cà lơ phất phơ thường ngày. Y nói hai từ “rất mừng”, nhưng trong giọng nói lại chẳng hề có lấy một tia vui vẻ.
Lúc này, Trảm Không không còn là vị huấn luyện viên trưởng mà Mạc Phàm từng quen. Có lẽ đây mới là con người thật của y. Uy nghiêm và lạnh lùng, cao ngạo!
“Ông có biết khi nhìn thấy ông, việc đầu tiên tôi muốn làm là gì không?”
Mạc Phàm hỏi ngược lại.
“Muốn túm cổ ta lên chửi một trận, đúng không? Chuyện Bạch Dương là người của Hắc Ám Giáo Đình quả thật khiến tất cả mọi người kinh hãi. May mà cậu đã nghi ngờ hắn từ trước, nếu không cái mạng nhỏ của cậu khó mà giữ được.”
Trảm Không nói.
Chuyện của nhóm Mạc Phàm, Trảm Không đã được thuộc hạ bẩm báo tường tận. Quả thật, việc này quá bất ngờ. Ngay cả quân đội của y còn không phát hiện Bạch Dương có vấn đề, vậy mà thằng nhóc Mạc Phàm này lại có thể nảy sinh nghi ngờ?
“Coi như ông cũng biết nhận sai. Trong lần thực tập trước, khi được huấn luyện viên Bạch Dương dẫn dắt, trước lúc vào sơn động, chúng tôi có đi ngang qua một hồ nước. Chúng tôi phát hiện nước hồ vơi đi đáng kể như bị con gì đó uống mất. Vì vậy, tôi đoán trong động có thể có nhiều hơn một con yêu ma. Sau đó, tôi đã hỏi huấn luyện viên Bạch Dương xem ông ta có triệu hồi thêm con thú nào khác không, nhưng ông ta nói là không.”
“Chỉ dựa vào một câu hỏi không đầu không đuôi như vậy mà cậu đã thấy hắn có vấn đề?”
Trảm Không cảm thấy hơi buồn cười.
“Việc U Lang Thú ban đầu không hề nổi điên cũng là một điểm đáng ngờ. Thật ra tôi cũng giống ông thôi, không tin huấn luyện viên Bạch Dương là gián điệp. Tôi cũng không chắc chắn, chỉ giữ một chút đề phòng trong lòng, ai ngờ hắn lại ra tay thật.”
Mạc Phàm nói.
Thật ra Mạc Phàm cũng chỉ hoài nghi vài phần mà thôi. Nếu hắn chắc chắn Bạch Dương có vấn đề từ trước, thì khi gặp lại, hắn đã bày binh bố trận để nghênh chiến rồi. Huống hồ, hắn còn không biết sẽ có Hắc Súc Yêu xuất hiện.
“Vậy còn Địa Thánh Tuyền thì sao?”
Nghe Mạc Phàm giải thích xong, Trảm Không cũng không muốn tiếp tục chủ đề này nữa mà chuyển sang vấn đề quan trọng nhất.
“Tôi khát nước nên tiện tay lấy uống thôi.”
Mạc Phàm thản nhiên đáp.
Trảm Không đang nhìn về phía xa suýt chút nữa thì trượt chân ngã lộn cổ. Hình tượng oai phong lẫm liệt vừa mới dựng lên ban nãy, giờ phút này tan thành mây khói.
Trảm Không quay phắt lại, trừng mắt nhìn Mạc Phàm.
Mẹ kiếp! Thằng nhóc này giỡn mặt hắn à? Cậu ta nghĩ Địa Thánh Tuyền là nước giải khát hay sao mà dám lấy ra uống? Đó là linh mạch của Bác Thành suốt mấy nghìn năm qua đấy! Dù đã phai nhạt đi nhiều so với thời xa xưa, nhưng nó vẫn là bảo vật mà tất cả pháp sư trong cả nước đều mơ ước có được để tu luyện. Vậy mà... vậy mà lại bị thằng nhãi này... dùng làm nước uống??
“Bây giờ không phải lúc để đùa.”
Vẻ mặt Trảm Không nghiêm túc trở lại, y nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm và nói.