Nhìn bộ dạng méo mó, vặn vẹo của Vũ Ngang, Mạc Phàm không khỏi thấy nực cười.
Mục Trác Vân đã hao hết tâm tư để bồi dưỡng hắn thành người kế nghiệp ở Bác Thành. Ai ngờ 10 năm trước, Hắc Ám Giáo Đình đã cài một con chó săn nằm vùng ngay bên cạnh. Xem ra, tai họa lần này đã được âm mưu từ rất lâu rồi!
Chọc giận Dực Thương Lang, tạo ra lối vào lòng đất thông tới Bác Thành, dùng nước Ô Thủy cuồng bạo để đánh tráo Địa Thánh Tuyền... Tất cả những chuyện này đều là âm mưu của Hắc Ám Giáo Đình.
Nhưng điều thú vị nhất chính là, Vũ Ngang – con cờ mà Hắc Ám Giáo Đình cài cắm để chiếm Địa Thánh Tuyền – lại bị Mạc Phàm nẫng tay trên. Kế hoạch được sắp đặt công phu bấy lâu nay phút chốc đổ bể, chẳng khác nào bị bóp nát từ trong trứng nước.
Chính vì vậy, cấp trên của Vũ Ngang đã nổi trận lôi đình, biến hắn thành cái bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ này. Hắc Ám Giáo Đình đã bày mưu tính kế trăm phương, nào ngờ thời khắc mấu chốt lại lật thuyền trong mương. Mọi chuyện cứ như đã được định sẵn vậy.
Haiz, đúng là số phận trêu ngươi!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Vũ Ngang và Mạc Phàm vẫn có một điểm chung. Cả hai đều cho rằng lão già Mục Trác Vân đúng là một tên khốn kiếp.
“Ngươi thì hiểu cái quái gì về cảm xúc của ta lúc này chứ?? Phá hỏng chuyện tốt của ta, hủy hoại khuôn mặt của ta, tất cả đều do ngươi! Hôm nay, ta nhất định sẽ bắt ngươi nếm trải nỗi thống khổ gấp mười, gấp trăm lần!!”
Vũ Ngang gầm lên giận dữ.
Mạc Phàm cười lạnh, nhìn chằm chằm vào Vũ Ngang và bầy Hắc Súc Yêu rồi nói:
“Tên bại tướng nhà ngươi, dù có thêm vài con Hắc Súc Yêu…”
Lời còn chưa dứt, mấy bóng đen dị dạng nữa lại từ sau lưng Vũ Ngang nhảy ra. Mạc Phàm thấy thế liền co giò bỏ chạy thẳng về phía thang máy! Ngu gì mà đứng lại đôi co với một thằng điên.
Vừa chạy, Mạc Phàm vừa ngưng tụ một quả cầu Hỏa Tư trong lòng bàn tay.
Không chút do dự, hắn ném thẳng quả cầu Hỏa Tư – Bạo Liệt về phía cổng chính trung tâm thương mại, cốt để tạo rào cản câu giờ.
Ầm!
Quả cầu Hỏa Tư rơi trúng cổng chính liền nổ tung dữ dội. Ngọn lửa bùng nổ có sức sát thương cực lớn với Hắc Súc Yêu, cộng thêm vô số mảnh kính vỡ bắn tung tóe, khiến bầy yêu thú khó lòng truy đuổi ngay lập tức.
Tiếng kính vỡ loảng xoảng hòa cùng tiếng nổ khiến cả một góc cổng chính trở nên huyên náo. Vũ Ngang giơ ma cụ hộ thuẫn ra ngăn cản những mảnh vỡ bay về phía mình. Sau đó, hắn liếc nhìn đám Hắc Súc Yêu đang lăn lộn trên đất để dập lửa.
Thấy vậy, ánh mắt hắn càng thêm hung tợn, thề phải xé xác Mạc Phàm.
Hắn giơ tay lên. Tức thì, từ dưới cầu thang lại có thêm vài bóng đen nữa nhảy ra. Những hắc ảnh này có tốc độ cực nhanh, dưới mệnh lệnh của Vũ Ngang, chúng nhanh chóng tập hợp lại thành một đội ngũ vây quanh hắn.
Tổng cộng có 10 con Hắc Súc Yêu! Có thể thấy, sát ý của hắn đối với Mạc Phàm đã lên đến đỉnh điểm!
Nên nhớ, đám Hắc Súc Yêu này được Tát Lãng đại nhân phái tới để bảo vệ lối vào của yêu ma. Vậy mà khi thấy Mạc Phàm, Vũ Ngang như mất trí, dốc toàn lực chỉ để giết cho bằng được kẻ thù!!
“Vũ Ngang, lập tức trở về ngay. Có một đội Ma Pháp Sư đang đến gần lối vào!”
Vũ Ngang đang tận hưởng bữa tiệc báo thù thì đột nhiên giọng nói của gã đàn ông mũi ưng truyền đến tai.
Vũ Ngang tức điên lên. Hắn còn đang muốn tận mắt chứng kiến cảnh đám Hắc Súc Yêu phanh thây Mạc Phàm, vậy mà lại phải bỏ dở.
“Vâng, tôi đến ngay.”
Vũ Ngang không dám cãi lệnh. Nếu để Tát Lãng đại nhân biết chuyện, hình phạt hắn phải nhận sẽ còn thảm khốc hơn việc mất nửa khuôn mặt rất nhiều. Cả đời này, người hắn sợ nhất chính là gã đàn ông đó.
Vũ Ngang hung hăng liếc về phía cửa thang máy nơi Mạc Phàm vừa chạy trốn. Thấy Mạc Phàm vẫn đang ì ạch leo lên cái thang máy đang đứng im, hắn nở một nụ cười tàn nhẫn.
“Hắc Súc Yêu là bậc thầy truy tung. Sau khi bắt được ngươi, chúng sẽ lột từng tấc da, rút từng khúc xương, moi sạch lục phủ ngũ tạng của ngươi ra ngoài. Cứ từ từ mà tận hưởng đi. Trốn à? Ngươi nghĩ mình thoát khỏi mười con Hắc Súc Yêu sao!! Ha ha ha ha….”
Vũ Ngang nhìn bóng lưng đang hoảng sợ bỏ chạy của Mạc Phàm mà cười lớn.
Tiếng cười xa dần. Rõ ràng Vũ Ngang tin chắc rằng Mạc Phàm không thể nào thoát khỏi sự hợp tác của 10 con Hắc Súc Yêu.
Thực tế, nếu so sánh sức chiến đấu, Hắc Súc Yêu vượt trội hơn Cự Nhãn Tinh Chuột và Độc Nhãn Ma Lang về phương diện đánh lén và truy đuổi. 10 con Hắc Súc Yêu hợp sức tấn công một mục tiêu còn đáng sợ hơn 10 con Độc Nhãn Ma Lang. Hơn nữa, Vũ Ngang đã hạ lệnh tử, đám Hắc Súc Yêu này chắc chắn sẽ truy sát Mạc Phàm đến cùng!
Mạc Phàm cũng không dám dây dưa lâu.
Hắn không sợ Vũ Ngang, dù hắn có thêm một con Hắc Súc Yêu, Mạc Phàm vẫn có thể miễn cưỡng đối phó. Nhưng 10 con Hắc Súc Yêu thì hoàn toàn là chuyện khác.
Thang máy đang nằm ở tầng cuối cùng, vì vậy, Mạc Phàm quyết đoán nhảy vào hầm thang máy, bám lấy dây cáp treo lơ lửng để leo xuống.
Thể chất của Mạc Phàm khá tốt, tốc độ leo xuống không hề chậm.
Thế nhưng, mới trèo xuống chưa được ba thước, phía dưới đã vang lên một tiếng thét chói tai khó nghe. Đó là tiếng của một con Hắc Súc Yêu cũng đã nhảy vào cái hầm tối om này…
Không gian hầm thang máy rất hẹp, con Hắc Súc Yêu kia không bám được vào dây cáp nên rơi thẳng xuống, đập vào nóc buồng thang máy một tiếng “RẦM”.
Ngay sau đó, con Hắc Súc Yêu thứ hai cũng nhảy vào.
Thấy con đầu tiên nhảy xuống không bám được dây cáp mà chết tươi, nó liền dùng móng vuốt bám chặt vào dây cáp, sau đó dùng hai chân trước cường tráng để thoăn thoắt leo xuống.
“Mẹ nó, cút xuống cho tao!”
Mạc Phàm tức giận chửi một câu.
Dứt lời, hai tay hắn siết chặt dây cáp. Từng luồng Lôi Điện từ ngón tay hắn tức thì chạy dọc theo dây cáp, giật thẳng vào con Hắc Súc Yêu.
Con Hắc Súc Yêu sắp đuổi kịp Mạc Phàm đột nhiên bị điện giật, toàn thân co rúm lại, buông cả tay và chân ra khỏi dây cáp…
“Kétttt~~~~!”
Con Hắc Súc Yêu thét lên một tiếng chói tai, thân thể rơi thẳng xuống, đúng lúc đè trúng con Hắc Súc Yêu khác đang định leo lên.
Mạc Phàm thở phào một hơi rồi nhanh chóng leo xuống tiếp.
Nhưng khi liếc qua cửa kính thang máy, Mạc Phàm phát hiện đám Hắc Súc Yêu này cũng có não. Nhận ra Mạc Phàm có thể dùng Lôi Điện để đánh rơi chúng, cả bầy liền có một hành động khiến hắn chỉ muốn chửi thề: Tụi nó đi thang bộ!
Trung tâm thương mại này có cả thang cuốn và thang máy. Bốn con ở lại canh cửa thang máy đề phòng hắn trèo lên, sáu con còn lại thì chạy như điên về phía thang cuốn, rõ ràng là định lên tầng hai, tầng ba để chặn đầu Mạc Phàm.
Buồng thang máy này có lẽ chúng không phá nổi, nhưng cửa thang máy ở mỗi tầng thì hoàn toàn có thể cạy ra. Nếu bị chặn cả trên lẫn dưới, cái mạng nhỏ này của Mạc Phàm khó mà giữ được.
Vì vậy, vừa leo xuống đến tầng hai, Mạc Phàm lập tức mở cửa thang máy, lao nhanh về phía lối thoát hiểm. Chỉ cần đến được đó, hắn sẽ có cách đối phó
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ