Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 116: CHƯƠNG 114: TINH TRẦN HÓA TINH VÂN

Lạnh. Rất lạnh. Cảm giác như có vô số mũi kim đang không ngừng đâm vào da. Máu trong người dường như cũng muốn đông cứng lại, không thể nào tuần hoàn.

Bên trong tủ lạnh, hô hấp của Diệp Tâm Hạ ngày càng chậm chạp, lồng ngực phập phồng ngày một yếu ớt.

Cái lạnh như băng và sự mệt mỏi khiến nàng chỉ muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc.

"Nếu mình ngủ, mình sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa..."

Diệp Tâm Hạ cắn chặt môi, dùng cơn đau để giữ cho mình tỉnh táo.

Hai con Cự Nhãn Tinh Chuột kia dường như không có ý định rời đi. Âm thanh sột soạt của chúng vẫn vang lên gần đó.

Diệp Tâm Hạ không biết mình có thể kiên trì được bao lâu. Nàng thà chết cóng còn hơn trở thành thức ăn cho lũ Cự Nhãn Tinh Chuột.

Không khí càng lúc càng loãng. Diệp Tâm Hạ cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, đầu óc bắt đầu suy nghĩ miên man.

—————–

"Xoẹt! Xoẹt! Kéttttttt..."

"Rầm! Rầm!"

Những tiếng va đập dữ dội vang lên từ cánh cửa sắt dày cộm, thậm chí hắn còn nghe thấy tiếng móng vuốt sắc lẹm của lũ Hắc Súc Yêu cào xé không ngừng trên mặt sắt.

Lũ Hắc Súc Yêu này chỉ tuân theo mệnh lệnh. Chúng biết Mạc Phàm đang lẩn trốn bên trong, và chúng sẽ không bao giờ rời đi cho đến khi xé xác được hắn.

Móng vuốt sắc bén cào cấu trên tấm cửa sắt, cố gắng tạo ra một khe hở. Một khi có khe hở xuất hiện, việc phá hủy cánh cửa này sẽ trở nên dễ dàng. Sau khi xé ra được một lỗ hổng, đám Hắc Súc Yêu liền hưng phấn gào thét, giống như đám tù nhân lần đầu nhìn thấy ánh mặt trời. Chúng thay phiên nhau xé toạc cái lỗ đó ra.

Bên trong căn phòng, Mạc Phàm đang ngồi thiền với vài vết thương trên người. Nguy hiểm cận kề, nhưng hắn dường như không hề hay biết.

Hắn có thể nghe thấy tiếng cửa sắt bị xé toạc. Tiếng gào thét chói tai của đám Hắc Súc Yêu truyền qua khe hở ngày một lớn, ngày một rõ ràng.

Nhưng mà, sợ hãi thì có ích gì?

Sống hay chết, tất cả phụ thuộc vào việc hai Tinh Trần của hắn có thể đột phá hay không!

Tinh Trần màu tím, Tinh Trần màu đỏ, cả hai đều tỏa ra ánh sáng lúc mạnh lúc yếu.

Bên ngoài hai Tinh Trần này, một lớp màng sáng nhàn nhạt bao bọc lấy chúng. Mà những vết nứt trên Tinh Trần chính là nơi tập trung trọng yếu của lớp màng sáng mờ ảo này.

Lớp màng sáng này tựa như một lớp vỏ trứng, hay một cái kén đang chờ được phá vỡ. Nhìn qua, ma năng cuồn cuộn đánh sâu vào lớp vỏ trứng dường như không gây ra chút sứt mẻ nào, nhưng rõ ràng nó có dấu hiệu phồng lên.

"Vỡ ra cho ta!"

Mạc Phàm gầm lên trong lòng.

Tiểu Cá Chạch Trụy trước ngực tỏa sáng, dường như rót thêm một luồng sức mạnh giúp Mạc Phàm công phá Tinh Trần. Lực lượng từ bốn phương tám hướng đột nhiên ngưng tụ về một điểm!

Tựa như vạn dòng sông nhỏ đổ về Trường Giang, con sông vốn tĩnh lặng bỗng nổi sóng cuồn cuộn, hung hãn vỗ vào đê chắn!

Cuối cùng, bên ngoài cái kén cũng xuất hiện vết rách. Vết rách như mạng nhện dần dần lan ra xung quanh, tiếng nứt vỡ ngày càng lớn hơn.

Sắp thành công rồi, sắp thành công rồi!

Nội tâm Mạc Phàm bắt đầu kích động. Vào lúc hắn công phá cảnh giới, Mạc Phàm có thể cảm nhận được một lực lượng khổng lồ phản phệ lại tinh thần mình, khiến đầu hắn đau như búa bổ.

Nếu là bình thường, Mạc Phàm chắc chắn không thể kiên trì nổi. Lực phản phệ thỉnh thoảng ập đến khiến tinh thần hắn đau đớn như có một thanh kiếm đâm xuyên qua não bộ. Nó giống như đại dương cuồng bạo, không ngừng va chạm vào tinh thần hắn. Cái loại đau đớn tinh thần này, trong quá trình tu luyện Mạc Phàm chưa bao giờ nếm trải. Nó mệt mỏi vượt xa cảm giác tinh thần cạn kiệt... mạnh hơn gấp trăm, gấp nghìn lần, giống như một cơn ác mộng đang hành hạ và tàn phá tinh thần hắn...

Trong quá trình này, nếu tinh thần hắn chỉ cần hơi thả lỏng, có ý định buông bỏ, thì tất cả công sức từ trước đến giờ sẽ tan thành mây khói trong nháy mắt. Mọi thứ sẽ phải bắt đầu lại từ đầu!

Mạc Phàm cảm giác đầu óc như muốn nổ tung, gân xanh nổi đầy mặt, nhưng hắn không dám buông lỏng tinh thần.

Thực tế, loại đau đớn thống khổ này cũng không thua gì bị lũ Hắc Súc Yêu xé thành mảnh nhỏ. Nếu là người có ý chí kém cỏi thì đã buông bỏ ngay từ đầu, nhưng Mạc Phàm lại sống chết cắn răng kiên trì.

Hắn nhìn lên màn hình, thấy Tâm Hạ vẫn đang co ro bên bờ vực tử vong liền nhắm chặt hai mắt. Nếu Tâm Hạ bị lũ Cự Nhãn Tinh Chuột xé xác, hắn thà chịu đựng nỗi đau đớn này gấp trăm, gấp nghìn lần còn hơn phải chứng kiến cảnh tượng đó.

Nỗi thống khổ tinh thần ngày càng lớn hơn. Lúc này, cơn đau đã tăng lên gấp 5 lần so với ban đầu!

Mạc Phàm cắn chặt răng kiên trì!

Gấp mười lần!

Mạc Phàm cắn mạnh vào đầu lưỡi. Hắn sợ rằng cơ thể mình sẽ không chịu nổi cơn đau mà cắn đứt cả đầu lưỡi.

Thế giới tinh thần sóng nổi cuồn cuộn, bất ổn.

Tinh Trần Lôi hệ màu tím và Tinh Trần Hỏa hệ màu đỏ dường như sắp tan biến. Sau khi vỡ tung, ánh sáng của chúng liền ảm đạm đi.

Ánh sáng ngày càng yếu ớt, không bằng một hạt sao, như sắp biến mất trong màn đêm tăm tối.

Đột nhiên, Mạc Phàm mở bừng hai mắt!

Hai con ngươi của hắn trông vô cùng khác biệt, khác xa đôi mắt người thường. Đôi con ngươi ấy như ẩn chứa cả một tiểu vũ trụ, sâu trong đó là Tinh Trần Lôi hệ và Tinh Trần Hỏa hệ mờ mịt.

Con ngươi hắn mở to, cả gương mặt Mạc Phàm run rẩy.

Hai đại Tinh Trần đang tĩnh mịch đột nhiên bùng lên ánh sáng rực rỡ, nhanh chóng tràn ngập khắp vũ trụ tinh thần của Mạc Phàm.

Ánh sáng màu tím óng ánh, lộng lẫy mà xinh đẹp, một vẻ đẹp hoàn mỹ khiến người khác phải rung động.

Ngọn lửa màu đỏ nóng rực như muốn thiêu cháy tất cả bóng tối, lập lòe mà mênh mông.

Chúng rất nhanh, chúng bao bọc lấy nhau, chúng như đang kiến tạo một vũ trụ thu nhỏ của riêng mình... một Tinh Vân.

Nhưng lần kiến tạo này không phải là một vụ nổ, mà là vô số Tinh Trần nhỏ li ti như đom đóm. Chúng tạo ra một khung cảnh tựa như bầu trời đầy sao, chứa vô số hạt sao lấp lánh, hòa quyện vào nhau.

"Tinh Trần hóa Tinh Vân!"

Mạc Phàm cảm nhận được tất cả những điều này, khiến máu trong người hắn như muốn sôi trào.

Tinh Trần trong vũ trụ tinh thần chỉ là một hạt bụi nhỏ. Chúng có tồn tại nhưng vô cùng nhỏ bé, và năng lượng chúng cung cấp cho Pháp Sư cũng khá hạn chế.

Nhưng Tinh Vân thì khác. Trong vũ trụ tinh thần, nó chiếm một khoảng không gian rất lớn, ánh sáng dày đặc vô cùng rực rỡ. Chúng có thể được nhìn thấy rõ ràng trong vũ trụ mênh mông, tô điểm cho thế giới tinh thần thêm đẹp đẽ!

Một bên là hạt bụi, một bên là tinh vân. Sự khác biệt quả là một trời một vực. Nếu mỗi một hạt sao nhỏ bé đều ẩn chứa ma năng, thì một đám mây chi chít những hạt sao như vậy sẽ chứa đựng một nguồn năng lượng khổng lồ đến mức nào? Nó có thể phóng thích ra ma pháp cường đại ra sao!

Trong Tinh Vân, Pháp Sư vẫn phóng thích ma pháp cơ bản thuộc về các hạt sao.

Nhưng uy lực của ma pháp này đã khác một trời một vực so với Sơ cấp.

Trong Tinh Vân này, có tổng cộng 49 hạt sao.

Những hạt sao nhỏ bé này, giống như lúc Mạc Phàm mới thức tỉnh, nhanh chóng chuyển động trong Tinh Vân, khiến người ta nhìn mà hoa cả mắt.

"Cảm giác này là..."

Mạc Phàm nhìn hai tay mình mà không dám tin vào mắt.

Trong tay trái hắn, một ngọn lửa bùng cháy rừng rực, như muốn tuôn trào từ trong cơ thể ra ngoài. Cảm giác ma năng như dùng mãi không cạn!

Trong tay phải hắn, ánh sáng màu tím chằng chịt bao trùm cả bàn tay. Chúng như đang tranh sủng với ngọn lửa, kiêu ngạo và khao khát thể hiện sức mạnh của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!