Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 129: CHƯƠNG 127: NGƯ ÔNG VÀ HOÀNG TƯỚC

”Ta có một ý thế này. Ngươi nên đầu quân cho một thế lực nào đó có tiềm lực tài chính. Khi đó, họ sẽ cung cấp tài nguyên cho ngươi phát triển. Đương nhiên, sau này ngươi phải nghe theo sự sắp đặt của họ, dù sao họ cũng đã đầu tư không ít tài nguyên vào ngươi mà…”

Lão sư Đường Nguyệt đưa ra một sáng kiến.

”Lão sư Đường Nguyệt, ta thấy cô cũng là người có bối cảnh, hay là cô bao nuôi ta đi? Sau này... dù là núi đao biển lửa, ta cũng không từ chối.”

Mạc Phàm nói.

”Còn dám giở trò mồm mép!”

Mặt Đường Nguyệt đỏ bừng, nàng phóng ánh mắt sắc như dao găm về phía tên học trò vô sỉ này. Đừng tưởng nàng không hiểu hắn đang chơi chữ!

Mạc Phàm không dám lầy lội nữa. Dù gì thì cái ‘đùi’ của lão sư cũng phải ôm cho thật chặt. Hắn vội thu lại vẻ đùa giỡn, chứ lỡ bị nàng dìm cho nổi lềnh phềnh giữa sông thì khổ.

Chờ nhóm pháp sư thợ săn đi khuất, hai người mới lặng lẽ bám theo. Cả hai cũng không dám theo quá sát, dù sao bây giờ là ban ngày, kỹ năng Ám Ảnh hệ của lão sư Đường Nguyệt không thể phát huy hết tác dụng, rất dễ bị lộ.

Hai thầy trò đi theo dấu chân của đoàn người, chẳng mấy chốc đã tìm thấy thượng nguồn con sông.

Thực ra, thượng nguồn con sông đã bị người ta chặn lại thành một đập chứa nước nhỏ. Mà cái đập chứa nước này, lúc này đã cạn trơ đáy, biến thành một vũng bùn, bên trong còn có vài bộ xương cá phơi khô.

”Sao ở đây lại đông người thế này? Quả nhiên loại tin tức này rất khó giấu giếm.”

Đường Nguyệt và Mạc Phàm nấp trong bóng tối, phát hiện ra ở khu vực đập chứa nước đã có hai phe đang đối đầu nhau.

Một phe chính là đám thợ săn mà hai người đã gặp lúc trước: Phan Hùng, gã mặt sẹo, và gã Phong hệ đội mũ cao bồi. Ngoài ba người này ra, còn có bảy đồng đội nữa. Cả nhóm thợ săn đang đứng gần con đập, vẻ mặt như đang lâm vào đại địch.

Phe còn lại trông có vẻ rất kiên cường, chỉ có tổng cộng bốn người. Mỗi người đều toát ra khí chất thanh cao, đối mặt với đội thợ săn mười người kia mà không hề tỏ ra sợ hãi.

”Phan Hùng! Nếu không muốn sau này phải đi ăn xin ở thành Hàng Châu thì khôn hồn mang người của ngươi cút khỏi đây ngay. Đông Phương Thế Gia chúng ta đã nhắm trúng Hỏa Hệ Linh Chủng này. Gia tộc chúng ta trước nay chưa từng có thói quen chia canh cho kẻ khác!”

Một nam tử mặc bộ trang phục cổ trang đắt tiền, có lẽ là thủ lĩnh, lên tiếng.

Gã nam tử này ăn mặc rất chỉn chu, đến tóc tai cũng được chải chuốt bóng loáng. Nếu đi trên phố, chắc chắn hắn sẽ thu hút ánh mắt của rất nhiều cô gái.

Đông Phương Thế Gia?

Mạc Phàm thầm nghĩ trong lòng. Trước đây khi xem phim tiểu thuyết trên TV, hắn thường xuyên thấy những nhân vật phụ kiểu này. Bọn họ thường rất ngang ngược, tàn bạo. Không ngờ ở đây chúng lại tụ tập thành một gia tộc để ra oai, mở miệng ra là “Đông Phương Thế Gia”, cứ như mình là hoàng tộc vậy!

”Thì ra là người của Đông Phương Thế Gia. Cái đám mắt cao hơn đầu kia mà cũng chú ý tới Hỏa Hệ Linh Chủng này sao? Cũng phải! Đông Phương Thế Gia vốn nổi tiếng về Hỏa hệ, mà cơ duyên này lại xuất hiện ở Hàng Châu, địa phận của bọn họ, thì không có lý nào để người khác nhanh chân chiếm trước được.”

Đường Nguyệt tự nhủ.

Bản thân Đường Nguyệt chủ tu Hỏa hệ, nên khá am hiểu về các thế gia Hỏa hệ trong nước.

”Hình như họ sắp đánh nhau. Mà gã đội mũ chúng ta theo dõi đâu rồi?”

Mạc Phàm nhìn hai phe đang giương cung bạt kiếm, khó hiểu hỏi.

”Chắc chắn là hắn đang trốn ở đâu đó, định để cho trai cò tranh nhau, để mình làm ngư ông đắc lợi.”

Đường Nguyệt nói.

“Vậy chúng ta làm gì bây giờ?”

”Chúng ta sẽ làm hoàng tước nấp phía sau. Lần này, bất luận thế nào cũng phải bắt được Tưởng Lô!”

Trong đôi mắt lão sư Đường Nguyệt lóe lên vẻ quyết đoán.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, nhóm Đông Phương Thế Gia và nhóm thợ săn của Phan Hùng đã lao vào nhau…

Bốn người của Đông Phương Thế Gia đều là Hỏa hệ. Khi họ ra tay, trên bàn tay mỗi người liền xuất hiện một ngọn lửa nóng rực.

Mạc Phàm thấy họ xuất thủ mà gần như không cần bất kỳ động tác thừa nào. Sơ cấp ma pháp Hỏa hệ - Hỏa Tư được họ sử dụng thành thục đến mức gần như là bản năng…

Mẹ kiếp! Bốn người này đều là Trung cấp Ma pháp sư. Đông Phương Thế Gia quả nhiên không tầm thường, phái người đi tranh đoạt Linh Chủng Hỏa hệ mà toàn là Trung cấp Ma pháp sư. Đám này mà thả ở Bác Thành thì ai cũng là nhân vật tầm cỡ!

Bên kia, nhóm mười thợ săn cũng không phải dạng vừa. Phan Hùng, gã mặt sẹo, và gã Phong hệ đội mũ cao bồi cũng đều là Trung cấp Ma pháp sư. Bảy người còn lại cũng là tinh anh trong số Sơ cấp Ma pháp sư. Ma pháp Sơ cấp bậc ba, bọn họ chỉ cần 3 giây là có thể thi triển xong!

Đây chẳng khác nào một đội thợ săn tinh nhuệ, không chừng họ còn đủ khả năng săn giết yêu ma cấp Chiến tướng!

”Chúng ta lùi ra xa một chút! Coi chừng bị liên lụy.”

Đường Nguyệt kéo Mạc Phàm nhẹ nhàng lùi vào một lùm cây rậm rạp gần đó.

Nàng thi triển Ám Ảnh hệ, cơ thể bắt đầu trở nên mơ hồ, dần dần hòa mình vào bóng tối xung quanh, rồi biến mất…

Một lúc sau, khi Mạc Phàm nhìn rõ lại cảnh vật, hắn kinh ngạc phát hiện mình đã cách vị trí cũ khoảng 30 mét và đang đứng sau một giàn cây mây rủ xuống. Hắn nhìn lão sư Đường Nguyệt bên cạnh với ánh mắt đầy kinh ngạc, không thể tin nổi.

”Đây gọi là Độn Ảnh, một kỹ năng Sơ cấp của Ám Ảnh hệ. Sau này khi ngươi thức tỉnh Ám Ảnh hệ, ngươi cũng sẽ dùng được thôi.”

Lão sư Đường Nguyệt khẽ mỉm cười. Nụ cười tươi như hoa, tràn đầy tự tin khiến Mạc Phàm nhìn mà ngây ngẩn, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

Đường Nguyệt là một người phụ nữ vừa xinh đẹp, vừa mạnh mẽ lại vừa thần bí. Sức hút này khiến cho bất kỳ gã đàn ông nào tiếp xúc cũng phải say mê điên đảo.

Ở bên kia, Đông Phương Thế Gia và đội thợ săn đang giao chiến kịch liệt. Hỏa Tư - Bạo Liệt của họ bắn ra tới tấp, chấn động cả một góc rừng. Ngọn lửa nóng rực thiêu đốt thảm thực vật khô héo xung quanh, biến nơi đây thành một biển lửa.

Mạc Phàm nhìn kỹ lại thì phát hiện đám Trung cấp Ma pháp sư này đánh nhau từ nãy đến giờ vẫn chưa ai thi triển kỹ năng Trung cấp.

Cũng phải thôi, ai cũng là Trung cấp Ma pháp sư. Muốn thi triển kỹ năng Trung cấp thì đều phải khống chế 49 hạt sao để phác họa thành một Tinh Đồ hoàn chỉnh. Trong khoảng thời gian hoàn thành Tinh Đồ đó, đối phương đã đủ sức dùng vô số kỹ năng Sơ cấp oanh tạc cho không kịp ngáp rồi.

Tuy uy lực của ma pháp Sơ cấp không mạnh bằng ma pháp Trung cấp, nhưng tốc độ thi triển lại nhanh hơn rất nhiều!

”Các ngươi yểm trợ ta, để ta cho chúng nếm thử Liệt Quyền!”

Gã nam tử mặc trang phục cổ trang ra lệnh.

Rõ ràng bốn người này thường xuyên chiến đấu cùng nhau. Ngay khi gã vừa dứt lời, ba người còn lại lập tức đứng thành đội hình tam giác để bảo vệ hắn.

Vô số hạt sao nhanh chóng kết nối, gắn bó thành Tinh Quỹ.

Những Tinh Quỹ xinh đẹp lần lượt thành hình, rồi nhanh chóng biến thành một Tinh Đồ hoàn chỉnh dưới chân gã nam tử!

Tinh Đồ vừa xuất hiện, cả người gã liền bị ngọn lửa đỏ thẫm bao bọc, trông không khác gì Phục Hận Diễm Hồn. Dòng khí xung quanh ngọn lửa cuồn cuộn bốc lên, không khí nóng hổi lan tỏa khiến nhiệt độ nơi đây không khác gì một lò thiêu.

”Liệt Quyền – Oanh Thiên!”

Thấy gã nam tử mặc trang phục cổ trang đã hoàn thành kỹ năng Hỏa hệ Trung cấp, ba người phía trước nhanh chóng tách ra hai bên.

Một tiếng hét lớn vang lên, gã nam tử dồn toàn bộ ngọn lửa đang bao bọc quanh cơ thể vào cánh tay phải của mình. Điệu bộ này, tư thế này, khí thế này... Mạc Phàm cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!