Sau khi đến thành phố Phi Điểu, Mạc Phàm dẫn Du Sư Sư đến chỗ Mục Ninh Tuyết. Mục Ninh Tuyết cũng thuê tạm một căn nhà có sân nhỏ ở ngoại ô, đây cũng là nơi tập hợp của các thành viên Phàm Tuyết Sơn.
Mạc Phàm liếc nhìn một lượt, nhận ra các thành viên của Phàm Tuyết Sơn đa phần đều là những người cốt cán của Mục gia trước kia. Trải qua bao biến cố, họ vẫn quyết định ở lại cùng Mục Trác Vân và Mục Ninh Tuyết, quả là những người trung thành đáng tin cậy.
Còn những người lạ tìm đến vì danh vọng thì không có bao nhiêu. Muốn thành lập một môn tộc mà không có lãnh địa riêng, không có tài nguyên, cũng chẳng có ưu đãi gì để thu hút các pháp sư khác thì quả thật rất khó khăn, nhưng mọi thứ đều có thể phát triển từ từ.
"Nghe nói ở ngoại ô phía tây thành phố Phi Điểu, một cặp vợ chồng đi chụp ảnh đã bị Liệp Xỉ Sài Yêu ăn thịt, chỉ còn lại vài mảnh xương vụn. Sao lại có nhiều người không biết sợ chết thế nhỉ? Bao nhiêu nơi không đi, cứ thích mò đến mấy chỗ nguy hiểm tiềm tàng này làm gì cơ chứ?" Mục Lâm Sinh vừa xem báo cáo vừa thở dài.
Mục Lâm Sinh được xem là anh họ của Mục Ninh Tuyết, trước kia không có quan hệ thân thiết với Mục gia nên cũng không nhận được ân huệ gì. Nhưng chính những lúc khó khăn mới thấy được lòng người, vì vậy sau khi thành lập môn tộc, Mục Trác Vân đã gọi Mục Lâm Sinh đến giúp đỡ quản lý.
Mục Lâm Sinh là người thông minh, biết nhìn xa trông rộng. Sau khi đến thành phố Phi Điểu, anh ta lập tức thu thập tất cả thông tin về nơi đây. Mặc dù mối đe dọa từ hải yêu ở cảng biển đã được giải quyết, nhưng vùng Nam Lĩnh vẫn là lãnh địa của yêu ma. Mấy năm gần đây, Liệp Xỉ Sài Yêu thường xuyên mò xuống ngoại ô bắt người, khiến người dân vô cùng hoang mang.
Giới chức thành phố Phi Điểu chủ yếu tập trung vào an toàn hàng hải, có phần xem nhẹ khu vực lục địa và miền núi. Đáng tiếc, thành phố Phi Điểu không phải là thành phố cấp một, nên rất khó điều động đủ pháp sư để giải quyết triệt để vấn đề này.
"Sao cậu lại quan tâm chuyện này?" Liễu Như không hiểu, bèn hỏi.
"Đương nhiên là phải quan tâm rồi. Một môn tộc đến đây, nói thẳng ra là kinh doanh, muốn có khách hàng thì phải dựa vào cái gì? Chẳng phải là danh tiếng sao? Chúng ta đã có chút tiếng tăm trong nước, nhưng đó đều là hư danh. Hơn nữa, chúng ta lại đang đối đầu với thế gia vọng tộc như Mục thị. Việc này không những không mang lại lợi ích kinh doanh mà còn ảnh hưởng xấu đến chúng ta... Tôi không có ý nói không nên đối đầu với họ, ý tôi là trước tiên chúng ta phải tạo dựng được tên tuổi của mình ở đây, bằng cách làm một việc gì đó quan trọng để gây chú ý. Không phải người nơi khác, mà chính là người dân thành phố Phi Điểu. Như vậy chúng ta mới có thể bén rễ và phát triển ở đây được," Mục Lâm Sinh giải thích.
"Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Liệp Xỉ Sài Yêu?" Liễu Như vẫn thắc mắc.
"Liên quan lớn là đằng khác! Hiện tại, người dân thành phố Phi Điểu đang hoang mang vì sự hoành hành của Liệp Xỉ Sài Yêu. Chúng bắt người ăn thịt mà không ai dám hó hé, không phải vì đối phó với chúng quá khó, mà là vì không có thế lực nào chịu đứng ra. Nếu lúc này chúng ta ra tay xử lý đám Liệp Xỉ Sài Yêu, chẳng phải vừa tạo được danh tiếng ở thành phố Phi Điểu, vừa được tiếng tốt hay sao? Rồi người này sẽ truyền tai người kia, danh tiếng của chúng ta sẽ lan rộng," Mục Lâm Sinh nói.
"Nói dài dòng thế làm gì? Tóm lại là đi diệt đám Liệp Xỉ Sài Yêu đó, chẳng phải nhanh hơn sao?" Liễu Như vỗ trán.
"Cô nói thì nhẹ nhàng quá. Liệp Xỉ Sài Yêu ẩn náu trong núi sâu là cả một tộc đàn, xung quanh còn có các quần cư yêu ma khác. Cô tưởng các thế lực khác không muốn làm chuyện này để tăng danh tiếng hay sao? Chính vì quá khó nên họ mới không muốn dính vào. Cử một đội pháp sư đến đó, khéo khi còn mất mạng vài người."
"Chẳng phải chỉ là một đám chó rừng thôi sao? Ngày mai tôi sẽ xông thẳng vào sào huyệt của chúng, xem chúng còn dám bén mảng đến ngoại ô thành phố gây loạn nữa không," Liễu Như nói một cách thản nhiên.
Ngay lúc mọi người đang thảo luận thì Mạc Phàm tới.
Liễu Như thấy Mạc Phàm thì chậm rãi bước đến, kể cho anh nghe về quyết định tiêu diệt Liệp Xỉ Sài Yêu.
"Liệp Xỉ Sài Yêu à?" Mạc Phàm ngớ người, mình vừa từ khu đó về. Nếu biết sớm thì tiện tay diệt luôn cả ổ rồi.
"Tộc đàn này đã chiếm cứ ở ngoại ô phía tây thành phố Phi Điểu một thời gian dài, hại không ít người. Lẽ ra phải diệt trừ từ sớm. Hơn nữa, lãnh địa của chúng nằm ngay gần lãnh địa của chúng ta, chỉ cách một ngọn núi," Mục Trác Vân nói.
Mục Trác Vân cảm thấy nhất định phải giải quyết tộc đàn Liệp Xỉ Sài Yêu này, nhưng diệt cả một tộc đàn không phải là chuyện dễ. Ông vẫn nhớ như in cảnh Bác thành năm xưa máu chảy thành sông dưới nanh vuốt của tộc đàn Độc Nhãn Ma Lang.
"Vậy ngày mai chúng ta lên kế hoạch tiêu diệt chúng đi," Mục Ninh Tuyết nói.
"Việc này giao cho anh, Mục Lâm Sinh."
"Tôi giám sát," Liễu Như nói xong mới để ý Mạc Phàm vẫn đang ở bên cạnh, cảm thấy một cô gái hiền lành không nên nói năng như vậy, bèn ngượng ngùng gật đầu.
Lúc này, cô mới để ý đến cô gái xinh đẹp đứng cạnh Mạc Phàm. Nhưng khi nghiêm túc hít ngửi một hơi, sắc mặt cô lập tức thay đổi, buột miệng: "Là cô, cái thứ lén la lén lút."
Du Sư Sư sững sờ, rõ ràng mình đã ẩn mình trong bóng tối rất kỹ, vậy mà Liễu Như vẫn nhớ được mùi của mình. Không hổ danh là huyết tộc, khả năng truy dấu bằng khứu giác mạnh đến mức khiến người khác phải sợ hãi.
"Liệp Xỉ Sài Yêu là sinh vật quần cư, theo chế độ mẫu hệ, sinh sống trên núi. Đầu đàn là một con sài yêu cái. Nếu muốn hốt trọn một mẻ thì phải giết con đầu đàn trước, nếu không chúng sẽ tạm thời rút lui, chờ cơ hội trả thù con người một cách điên cuồng," Du Sư Sư không trả lời Liễu Như mà nói thẳng về Liệp Xỉ Sài Yêu.
"Trả thù?"
"Đúng vậy, bọn chúng có thù tất báo, nhưng cũng biết ỷ đông hiếp yếu, sợ mạnh. Nếu các người có thể tiêu diệt được chúng thì không sao, nhưng nếu chúng phát hiện thực lực của các người quá mạnh, chúng sẽ chạy trốn sâu vào trong núi. Các người cũng không thể lùng sục hết từ ngọn núi này sang ngọn núi khác để giết sạch chúng được, khéo khi phải ở lại trên núi vài năm. Chúng sẽ đợi các người rời đi, thậm chí là án binh bất động một thời gian, sau đó sẽ triển khai kế hoạch trả thù, điên cuồng tấn công khu vực an toàn hơn, càng hung hăng tập kích vùng ngoại ô. Các người lại không đông, không thể bảo vệ được cả vùng ngoại ô, huống chi là những kẻ tự tìm đường chết," Du Sư Sư giải thích.
"Có vẻ cô rất am hiểu về Liệp Xỉ Sài Yêu nhỉ?" Mạc Phàm nhìn Du Sư Sư, nói với vẻ thích thú.
"Đây là thiên phú của tôi," Du Sư Sư trả lời. Cô không chỉ có thể giao cảm với Thanh Nga mà còn có thể thấu hiểu bản tính của yêu ma. Lúc làm thí nghiệm trên núi cùng Mạc Phàm, Du Sư Sư đã nắm rõ bản chất của loài Liệp Xỉ Sài Yêu.
Mục Ninh Tuyết có ý định tiêu diệt Liệp Xỉ Sài Yêu là tốt, nhưng thực hiện lại rất khó. Chỉ cần con sài yêu thống lĩnh chưa chết thì sẽ vô cùng phiền phức.
"Cô gái này nói rất có lý, không thể tùy tiện động vào một tộc đàn," Mục Trác Vân cũng từng là một thành chủ, ông hiểu rõ muốn tiêu diệt một tộc đàn yêu ma không chỉ dựa vào thực lực mà còn phải cân nhắc rất nhiều yếu tố khác.
"Vậy cô có cách nào hay không?" Mạc Phàm hỏi.
"Anh đáp ứng yêu cầu của tôi, chuyện này tôi sẽ xử lý ổn thỏa cho anh," Du Sư Sư nói.
"Bỏ đi, tôi tự mình đi diệt chúng là được, có bao nhiêu giết bấy nhiêu, cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức," Mạc Phàm nói.
"Vậy thì anh nghĩ quá đơn giản rồi. Hướng tây bắc Nam Lĩnh là lãnh địa của Ngân Sắc Khung Chủ. Nếu anh giết sạch Liệp Xỉ Sài Yêu, một đàn Bạch Ma Ưng sẽ đến chiếm lãnh thổ của chúng. Ở đó có một loại quả tên là Lam Kim Thảo Quả, sau khi ăn có thể làm móng vuốt trở nên sắc bén hơn, Bạch Ma Ưng rất thích loại quả này. Anh có thể giết sạch Liệp Xỉ Sài Yêu, nhưng sẽ thu hút Bạch Ma Ưng đến. Nếu anh tự tin diệt được cả đàn Bạch Ma Ưng thì tôi cũng chẳng còn gì để nói," Du Sư Sư nói.
"Mạc Phàm, cô ấy muốn anh giúp việc gì?" Mục Ninh Tuyết hỏi.
Những lời của Du Sư Sư rất hợp lý, trước đó mọi người chưa hề cân nhắc đến mức này. Nếu tiêu diệt một tộc đàn không cẩn thận, rất có thể sẽ rước về một tai họa lớn hơn.
"Tôi chỉ muốn tìm một nơi để ở, không bị những kẻ có ý đồ xấu tìm đến gây phiền phức," Du Sư Sư nói một cách mập mờ. Cô cũng đã nắm được đại khái tình hình ở đây, liền nói tiếp: "Nếu các người thu nhận tôi, tôi sẽ đảm bảo các tộc đàn yêu ma xung quanh đây không dám đặt chân đến lãnh địa của các người cũng như thành phố Phi Điểu nửa bước."
"Cô gái à, cô có bản lĩnh lớn như vậy sao?" Mục Trác Vân tỏ vẻ không tin.
Du Sư Sư gật đầu một cách nghiêm túc, sau đó nhìn Mục Ninh Tuyết, nói: "Tôi có thể nói chuyện riêng với cô được không?"
Mục Ninh Tuyết có chút nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
...
...
Không lâu sau, Mục Ninh Tuyết và Du Sư Sư quay trở lại. Vẻ mặt Du Sư Sư lộ rõ sự nhẹ nhõm và đắc ý.
"Tuyết Tuyết, không phải em đã đồng ý với cô ta rồi đấy chứ? Cô ta lừa người giỏi lắm đấy," Mạc Phàm nói.
"Ừm, em đồng ý rồi. Cô ấy đã kể hết hoàn cảnh của mình cho em nghe," Mục Ninh Tuyết đáp.
"…Vậy còn giữ cô ta lại làm gì? Cô ta không phải người tốt, lại còn có thù với anh, cô ta muốn giết anh đấy," Mạc Phàm nói.
"Không phải chính anh đã mang cô ấy đến đây sao?" Mục Ninh Tuyết hỏi ngược lại.
Mạc Phàm cứng họng, không biết trả lời thế nào.
Đúng thật, nếu không tin tưởng thì mình đã chẳng đưa Du Sư Sư tới đây.
Mình đồng cảm với Du Sư Sư, hay là bị sắc đẹp mê hoặc rồi?
"Thưa chủ nhân của tôi, tôi sẽ thay ngài giám sát tiểu yêu tinh này, ngài cứ yên tâm. Năng lực của cô ấy rất đặc biệt, đúng là người mà ngài cần để phát triển lãnh địa lúc này," âm thanh của Bola vang lên từ trong bóng tối.
Mạc Phàm nhìn quanh quất cũng không thấy Bola đâu, thật đau đầu. Khả năng ẩn nấp của Bola quá đỉnh, rất thích hợp làm một thủ vệ hắc ám.
Thôi thì cũng được, có Bola ở đây, Du Sư Sư mà muốn giở trò quỷ thì kết cục sẽ còn thảm hơn lần trước.
Có Bola giám sát, Mạc Phàm cũng yên tâm hơn rất nhiều.