Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 133: CHƯƠNG 131: CƠN THỊNH NỘ CỦA ĐƯỜNG NGUYỆT

Triều Hách quay mặt lại, thấy Đường Nguyệt xuất hiện ngay sau lưng mình nhưng hắn lại không hề tỏ ra kinh ngạc, ngược lại còn nở một nụ cười vô cùng quỷ dị.

“Ta nghĩ, ta phải thêm hai tội danh nữa. Tội đầu tiên chính là giết Thẩm Phán viên.”

Hắn nhìn Đường Nguyệt, ánh mắt trần trụi như muốn lột sạch bộ váy áo xinh đẹp trên người nàng.

“Với loại súc sinh như ngươi, không có gì để nói cả.”

Đường Nguyệt chẳng thèm để tâm đến hắn. Một Hỏa Hệ Tinh Đồ rực sáng liền hiện ra dưới chân nàng.

“Đường Nguyệt tiểu thư, cô nghĩ chỉ với bộ dạng này của ta mà bắt được ta sao? Cô ngây thơ quá rồi đấy! Ha ha ha…”

Triều Hách cười lớn, tiếng cười càng lúc càng quái dị.

Bỗng nhiên, sắc mặt Đường Nguyệt trầm xuống. Nàng định ra tay thì phát hiện một luồng khí vẩn đục từ bên cạnh nhanh chóng kéo tới. Chúng lơ lửng trên bầu trời, nhanh chóng tụ lại thành một đám mây đen kịt.

Đám mây u ám kia dày đặc đến mức không một tia nắng nào có thể xuyên qua, thậm chí còn nuốt chửng cả ánh sáng tỏa ra từ Linh Chủng Hỏa Hệ.

Trong nháy mắt, cả khu vực chìm vào bóng tối.

Thân thể Triều Hách hoàn toàn dung nhập vào vùng tối tăm đó. Hay đúng hơn, hắn đã hoàn toàn hòa làm một với bóng tối, không thể nhìn thấy được nữa.

Cơ thể Triều Hách đã có thể cử động. Hắn lắc lư cái đầu rồi nở một nụ cười tà mị.

“Thật ra ta đã sớm biết cô đang truy lùng ta. Cô giả vờ làm lữ khách qua đường nghỉ chân ở đây, đúng không? Ha ha… Để ta nói cho cô biết một chuyện nhé. Trong lúc cô ăn uống, ta đã lén hạ độc…”

Triều Hách chậm rãi nói, giọng điệu không chút sợ hãi, chẳng giống một tù nhân đang đối mặt với người chấp pháp chút nào.

Nghe vậy, sắc mặt Đường Nguyệt trở nên nặng nề. Nhưng nàng vốn đã lường trước việc hắn còn giữ lại hậu chiêu. Bởi vì Triều Hách là một kẻ vô cùng gian xảo, đã vượt ngục rất nhiều lần, đến mức Thẩm Phán cấp cao phải phát lệnh truy nã. Bắt được hắn đâu có dễ dàng như vậy.

Còn chuyện hắn nói đã hạ độc vào đồ ăn, Đường Nguyệt tuyệt đối không tin.

Nàng là một Thẩm Phán viên. Nếu đến cả thức ăn của mình bị hạ độc mà cũng không phát hiện ra thì đúng là quá ngu ngốc!

“Ta biết cô không tin. Nhưng bây giờ, cô có cảm thấy miệng lưỡi mình khô khốc không?” Triều Hách bình tĩnh hỏi.

Đường Nguyệt nghe vậy, bất giác liếm đôi môi hồng nhuận của mình. Quả thật nàng đã cảm thấy khô miệng từ trước, nhưng không để tâm lắm vì cho rằng đó là do thời tiết nóng nực.

“Để cho một Thẩm Phán viên ăn phải đồ có độc đúng là chuyện không thể. Cho nên, dù ta là một dược sư, ta cũng không hạ độc cô. Ngược lại, ta còn bỏ vào đồ ăn của cô một thứ rất có lợi cho cơ thể…”

Triều Hách híp mắt lại, chăm chú nhìn vẻ yêu kiều của Đường Nguyệt rồi nói tiếp:

“Nói một cách thanh cao, thứ đó rất có lợi cho phái nữ các cô, giúp bổ huyết ích âm. Còn nói một cách thông tục thì… A, cô có phản ứng rồi kìa.”

Trong lúc hắn nói, gương mặt Đường Nguyệt đột nhiên đỏ bừng lên.

Tốc độ tuần hoàn máu của nàng tăng nhanh, nhịp tim cũng đập mạnh hơn. Quan trọng nhất là da thịt nàng có cảm giác như có vô số con kiến đang bò khắp người, một cảm giác tê dại, ngứa ngáy khó mà chịu đựng nổi.

Hơi thở của nàng ngày càng gấp gáp, cảm giác nóng nực như người đã khát nước từ lâu. Cả người nàng mềm nhũn, không còn chút sức lực, nhưng lại cảm thấy cơ thể có thể trở nên cuồng nhiệt bất cứ lúc nào, hoàn toàn không thể khống chế…

“Vô sỉ, vô sỉ!!!”

Cuối cùng Đường Nguyệt cũng ý thức được mình bị hạ thứ thuốc gì. Cả cơ thể nàng run lên vì nhục nhã.

“Các người, những Thẩm Phán viên, muốn bắt ta để moi thông tin về nguồn gốc của Cuồng Bạo Chi Tuyền, đúng không? Vì thế nên mới phái một Thẩm Phán viên xinh đẹp như hoa như ngọc đến truy bắt ta? Chẳng lẽ các người không biết rằng ngoài là một ma pháp sư, ta còn là một nhà bào chế thuốc đại tài sao? Để đối phó với phụ nữ, ta có vô số cách. À! Vừa rồi ta có nói với cô rằng ta phải thêm hai tội danh nữa, đúng không? Một là giết Thẩm Phán viên, còn tội kia… là… Khà khà khà, chắc ta không cần phải nói nhiều. Chúng ta đều là người trưởng thành cả rồi, ta nghĩ cô hiểu mà.”

Trong suốt quá trình truy lùng tên tội phạm này, Đường Nguyệt đã vô cùng cẩn thận. Vậy mà nàng hoàn toàn không biết gã vô liêm sỉ trước mặt đã hạ độc mình bằng cách nào.

Huống hồ, Đường Nguyệt luôn rất cảnh giác với hắn. Nàng biết hắn là một nhà bào chế thuốc, nên đi đến đâu cũng cẩn thận đến đó, kể cả chuyện ăn uống…

Đáng tiếc, nàng chỉ đề phòng những thứ có hại mà không đề phòng những thứ được cho là có lợi cho cơ thể. Vì vậy, nàng đã trúng phải xuân dược của Triều Hách ngay từ đầu mà không hề hay biết. Chẳng trách khi nàng đưa Mạc Phàm trốn dưới bóng cây, nàng lại cảm thấy Mạc Phàm có một sức hút kỳ lạ. Thì ra lúc đó, nàng đã bị tên khốn khiếp vô sỉ này hạ độc.

Khốn kiếp! Tên chó má khốn kiếp này! Tại sao trên đời lại có kẻ hèn hạ, vô liêm sỉ đến thế chứ!!!

Sâu trong rừng cây, Mạc Phàm chứng kiến biến cố xảy ra mà kinh ngạc tột độ. Hắn cũng không còn là một đứa trẻ, đương nhiên hiểu rõ chuyện gì sắp xảy ra.

Giờ phút này, Mạc Phàm khó lòng bình tĩnh theo dõi tiếp được. Hắn đang phân vân không biết nên ra tay ngay lập tức hay đợi thêm một chút để tìm cơ hội tốt hơn.

Chắc chắn Mạc Phàm sẽ không ngồi yên nhìn tên kia giở trò bỉ ổi với Đường Nguyệt. Nhưng vấn đề là, hắn chưa chắc đã là đối thủ của tên biến thái kia.

“Súc sinh! Ta sẽ thiêu ngươi thành tro bụi!”

Trong lúc Mạc Phàm còn đang đấu tranh tư tưởng, hắn bỗng nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Đường Nguyệt.

Ngay tức khắc, một ngọn lửa cuồn cuộn lấy Đường Nguyệt làm trung tâm, nhanh chóng lan ra bốn phương tám hướng. Đứng giữa biển lửa, mái tóc dài của nàng tung bay, cả người tựa như một con Phượng Hoàng lửa cao quý đang trút xuống cơn thịnh nộ của mình.

“Tước Viêm!”

Đường Nguyệt đứng ngạo nghễ giữa biển lửa hừng hực. Sâu trong đôi mắt nàng ánh lên một ngọn lửa màu đỏ thẫm tuyệt đẹp. Trên khuôn mặt mỹ lệ hiện lên vẻ lạnh lùng chết chóc, giọng nói tràn ngập sự căm ghét tột cùng đối với tên ác nhân xấu xí kia!

“Liệt Quyền!”

Ngọn lửa bùng cao một trượng!

“Cửu Cung!”

Cuối cùng, một giọng nói nghiêm nghị vang lên khi Đường Nguyệt phóng thích kỹ năng Hỏa Hệ trung cấp. Đó là ma pháp tương đối quen thuộc với Mạc Phàm, nhưng hắn cảm nhận được ngọn lửa do nàng phóng ra khác biệt một trời một vực với mình!

Đầu tiên, Đường Nguyệt dùng một ngọn lửa màu đỏ thẫm làm mồi. Nàng gọi nó là “Tước Viêm”. Nó có màu đỏ thẫm, một màu đỏ đầy bá đạo, như thể sinh ra đã mang trong mình huyết thống cao quý!

Tiếp theo, nàng phóng ra Liệt Quyền, nhưng đó không phải là Liệt Quyền – Oanh Thiên, mà là Liệt Quyền đã đạt tới cảnh giới thứ ba!

Nếu so sánh Tước Viêm với một ngọn lửa bình thường, Mạc Phàm cảm thấy Tước Viêm kia bá đạo hơn gấp bội.

Mà Cửu Cung là khi Đường Nguyệt ngưng tụ toàn bộ sóng nhiệt xung quanh vào lòng bàn tay phải, sau đó hung hăng đấm xuống mặt đất. Đến lúc này, Mạc Phàm cuối cùng cũng hiểu thế nào mới thật sự là Liệt Quyền – Cửu Cung.

Hình ảnh rung động đó khiến Mạc Phàm hoàn toàn chết lặng

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!