"Nào, giờ thì lên núi thôi, tôi cần ngọn lửa của cậu để đốt đám cỏ dại," Du Sư Sư nói với Mạc Phàm.
"Cô đừng có đùa, tôi cũng không phải người hầu. Mấy chuyện đốt cỏ làm màu mỡ cho đất này không cần tìm tới tôi," Mạc Phàm cũng bó tay với cô gái này, cái gì cũng bắt hắn làm.
Đừng tưởng có Mục Ninh Tuyết làm chỗ dựa thì muốn làm gì thì làm. Mạc Phàm không muốn là không muốn.
"Không phải cậu muốn biết bí mật trên người tôi sao? Tôi đã hứa với cậu rồi còn gì?" Du Sư Sư nói.
"Mùi hương kia chỉ có thể tỏa ra từ người cô, không thể sản xuất đại trà thì còn ý nghĩa gì nữa. Cố gắng chăm sóc thật tốt đàn thanh nga của cô đi, mấy chuyện đốt rừng này đừng tìm tôi," Mạc Phàm nói.
Loại mùi hương kia của Du Sư Sư rất hữu hiệu, nhưng năng lực đó chỉ thuộc về bản thân cô, giống như một loại thiên phú vậy.
Thiên phú này không có cách nào mô phỏng lại, nếu mô phỏng được thì Hội Ma Pháp đã bắt hắn để nghiên cứu Thiên Sinh Song Hệ rồi. Như thế chẳng phải sức chiến đấu của các pháp sư đều tăng vọt sao?
Mạc Phàm không có ý đồ gì với Du Sư Sư, chỉ hy vọng cô có thể bảo vệ thật tốt Phàm Tuyết Sơn.
...
Du Sư Sư sợ lửa, nhưng trên núi Phi Nguyệt có rất nhiều cỏ dại mà lửa bình thường không đốt được. Loại cỏ dại này tranh giành phần lớn chất dinh dưỡng trong đất núi Phi Nguyệt. Nếu không loại bỏ chúng thì sẽ không trồng được cỏ kim lam.
Hỏa diễm đốt cỏ dại cũng có thể trả lại chất dinh dưỡng cho đất.
Du Sư Sư gọi một cuộc điện thoại, quả nhiên Mạc Phàm đã đến dù vẻ mặt đầy bất mãn. Du Sư Sư nhìn thấy lại nở nụ cười.
"Xem ra trên thế giới này cũng có người trị được cậu," Du Sư Sư nói.
"Cô không có việc gì thì đừng gọi điện cho Mục Ninh Tuyết, cô ấy bận nhiều việc lắm," Mạc Phàm khó chịu nói.
"Cậu giết nhiều thanh nga của tôi như vậy, để cậu làm chân sai vặt cho tôi, như thế thì tôi sẽ từ từ tha thứ cho cậu," Du Sư Sư nói.
"Cô quên điều gì đó rồi, tôi mới là người tha cho cô một mạng," Mạc Phàm đáp.
...
Lên trên núi, Mạc Phàm đã thấy những đám cỏ dại mà Du Sư Sư nói. Thực vật tự nhiên cũng chia thành nhiều cấp bậc, mà loại cỏ dại này có cấp bậc khá cao, lửa bình thường không có tác dụng gì với chúng.
"Tôi đốt từ chỗ này đến phía Bắc," Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm có khả năng khống chế hỏa diễm rất mạnh, có thể đốt cháy cỏ dại mà không làm ảnh hưởng đến những cây khác. Đây cũng là nguyên nhân Du Sư Sư tìm tới hắn, loại việc đốt rừng này cần phải có kỹ thuật, chứ chỉ có thực lực thôi là chưa đủ.
Du Sư Sư tìm một chỗ để nghỉ ngơi. Từ vị trí của cô có thể nhìn thấy Phàm Tuyết Sơn đã bắt đầu thành hình, tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một sơn trang độc đáo.
Con đường cũng đang được xây dựng, đây là một khoản đầu tư khá lớn, một công trình to lớn cần nhiều thời gian để hoàn thành.
Bến cảng ở thung lũng sông cũng mất nhiều thời gian.
Không biết vì sao, khi nhìn những công trình đang dần được xây dựng, Du Sư Sư lại cảm thấy bình yên và có phần mong chờ.
"Hô hô hô hô!"
Hỏa diễm cuộn lên ở phía Bắc, bùng cháy rực rỡ nhuộm đỏ cả một góc trời, chẳng mấy chốc đã bao phủ toàn bộ sườn núi.
Ánh lửa rực sáng nhưng không có chút bụi mù nào. Những ngọn lửa tựa giao long uốn lượn linh hoạt, lướt qua sườn núi bên cạnh quét sạch những đám cỏ dại, sóng nhiệt cũng từ nơi đó ập tới.
Nhìn thấy ánh lửa này, Du Sư Sư cũng cảm thấy căng thẳng, đàn thanh nga cũng co rúm lại.
Du Sư Sư cố gắng trấn an, nhỏ giọng dỗ dành chúng.
"Hô hô hô!"
Đúng lúc này, ở hướng khác cũng bốc lên một ngọn hỏa diễm màu vàng kim rực rỡ. Ngọn lửa này cháy ở phía Nam chỗ Du Sư Sư. Khi cô còn đang thất thần, hỏa diễm đã quét ra cả ngọn núi.
Du Sư Sư quay đầu lại, sững sờ.
Rõ ràng Mạc Phàm ở phía Bắc, sao phía Nam cũng có hỏa diễm?
Điều làm Du Sư Sư kinh hãi là nơi đó có những đàn thanh nga của cô.
Du Sư Sư biết thanh nga sợ hỏa diễm của Mạc Phàm nên đã đưa chúng đến một ngọn núi khác. Nhưng giờ ngọn núi đó đã bị ánh lửa vàng kim nuốt chửng, đây chính là ác mộng đối với cô.
...
Ở một bên khác, Mạc Phàm cũng nhìn thấy ánh lửa hoàng kim này.
Mới đầu hắn còn buồn bực, Du Sư Sư đã gọi người khác đến giúp thì còn muốn tốn thời gian của mình làm gì.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, Mạc Phàm cảm thấy không đúng.
Hắn nhanh chóng tới chỗ của Du Sư Sư, nhưng không thấy cô ở đó nữa mà chỉ thấy một đôi cánh đang bay về phía ánh lửa hoàng kim.
"Rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì?" Mạc Phàm cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, vội gọi Phi Xuyên Ngai Lang ra, phóng tới chỗ đó.
...
Uy lực của hỏa diễm màu vàng kim này rất mạnh. Những con thanh nga đang buồn ngủ vào ban ngày cũng đã ý thức được nguy hiểm nhưng không bay kịp. Cánh của chúng bị thiêu cháy, thân thể rơi xuống mặt đất, dù còn sống nhưng di chuyển vô cùng khó khăn.
Vô số thanh nga rơi xuống, từng lớp một chồng chất lên nhau. Mất đi đôi cánh, chúng bị ngọn lửa màu vàng kim nuốt sống.
Thanh nga ở ngọn núi này là do Du Sư Sư đưa đến từ Đồng Hương, số lượng không còn nhiều. Trước đó đã bị Mạc Phàm thiêu đốt mà hao tổn nghiêm trọng, nếu lần này bị thiêu nữa thì rất có thể sẽ bị diệt tộc hoàn toàn. Hỏa diễm màu vàng kim không chút thương xót, thanh nga không kêu được tiếng nào, chỉ cố gắng vùng vẫy để sống sót.
"Cuộc đời tao ghét nhất là sinh vật có cánh, côn trùng cũng vậy, một đám sinh vật buồn nôn!" Trên đỉnh núi, một người đàn ông mặc áo choàng màu vàng óng đứng giữa liệt hỏa, trên mặt hiện vẻ chán ghét đám thanh nga.
"Chúng ta chỉ cần dụ nga nữ kia ra, cũng không nên làm chuyện quá lớn trên mảnh đất tư nhân này," Kha Lệnh Hi nói.
Kha Lệnh Hi thuộc Hiệp hội Ma pháp Đông Hải, không lâu trước đó cũng biết nơi này đã được Mục Ninh Tuyết mua lại. Chính phủ cùng các hiệp hội ma pháp đã ra quy định, các pháp sư khác không được thi triển ma pháp cao giai trở lên có lực phá hoại mạnh bên trong lãnh thổ tư nhân.
Hành vi đốt trụi cả ngọn núi này đã vi phạm quy định.
"Ngay cả thế gia tao còn chẳng để vào mắt, một môn tộc quèn thì là cái thá gì. Tao tới đây để mọi việc thuận lợi. Bọn mày đừng có quên, làm không tốt khiến Tô Lộc tiên sinh nổi giận thì không phải đơn giản như đốt một ngọn núi đâu," Tằng Nghiễm Liệt nói.
Vừa nói, hắn vừa điên cuồng phóng hỏa, thậm chí còn lan sang các ngọn núi bên cạnh.
"Thật không biết chúng mày trở thành người của Hội Nghiên Cứu như thế nào. Hiệp hội Ma pháp Đông Hải lệ thuộc Hiệp hội Ma pháp Châu Á. Ở Trung Quốc này, ngoại trừ Tháp Pháp Sư Đông Phương Minh Châu thì cần gì phải nhìn sắc mặt của những nơi khác? Cản trở việc của Tô Lộc tiên sinh thì đốt một lãnh thổ tư nhân, diệt một nửa môn tộc thì có làm sao?" Tằng Nghiễm Liệt nói không chút khách khí.
"Các thuộc hạ cũng không nghĩ đến Tô Lộc tiên sinh sẽ để mắt tới việc này," Kha Lệnh Hi ăn nói khép nép.
Chuyện liên quan tới đồ đằng, Kha Lệnh Hi cũng chỉ vô tình phát hiện ra, lập tức báo cho Hiệp hội Ma pháp Đông Hải, không ngờ lại đến tai của nghị viên Tô Lộc.
Kha Lệnh Hi chỉ là một đàm phán viên hòa giải, làm sao có thể tiếp xúc với nhân vật cấp bậc đó, bản thân chưa từng nghĩ sẽ làm việc cho Tô Lộc. Khó trách Tằng Nghiễm Liệt không để chính phủ hay hiệp hội ma pháp vào mắt, hóa ra là có Tô Lộc tiên sinh chống lưng, như thế thì làm gì có ai ở Hiệp hội Ma pháp Đông Hải dám làm trái lời?
"Dừng tay... Dừng tay lại cho ta!" Một âm thanh khàn đặc từ không trung truyền tới.
Kha Lệnh Hi, Tằng Nghiễm Liệt cùng những người khác ngẩng đầu lên, thấy Du Sư Sư đang bay bằng đôi cánh bướm.
"Nga nữ... thật sự có nga nữ!" một người của Hội Nghiên Cứu chỉ tay vào Du Sư Sư.
"Là cô ta ư?" Tằng Nghiễm Liệt nở nụ cười, hỏi.
"Chính là cô ta, cô ta là nga nữ."
"Thấy chưa, cứ dùng cách đơn giản thô bạo là kiểu gì cũng ra thôi!" Nụ cười của Tằng Nghiễm Liệt trở nên càng xán lạn, đôi mắt híp lại tràn đầy sự tàn nhẫn.
Đối mặt với một kẻ tàn nhẫn như thế này, Kha Lệnh Hi cũng sợ hãi, không biết người này đã làm bao nhiêu chuyện như thế cho Tô Lộc rồi.
"Nga nữ nhỏ bé à, cô được tiên sinh của chúng tôi nhìn trúng thì giá trị của cô lớn vô cùng," Tằng Nghiễm Liệt nói.
Nói rồi, hắn còn không quên đạp lên thi thể của một con thanh nga dưới đất.
Du Sư Sư nhìn qua liệt hỏa hoàng kim, nhìn từng lớp thi thể thanh nga, tinh thần gần như sụp đổ.
Vất vả lắm mới tìm được một nơi ở yên ổn, cuối cùng cũng không bị ai làm phiền, có thể sinh sống bình thường. Lần này đâu có làm việc gì sai trái, tại sao lại phải gánh chịu kết cục này?
Nhìn những con thanh nga chết cháy trong lửa, nước mắt Du Sư Sư tuôn rơi trên gương mặt đang nổi đầy gân xanh.
Cô khóc đến xé lòng, để lộ cả răng nanh, ánh mắt lộ rõ căm hận, muốn ăn tươi nuốt sống những kẻ đã giết hại tộc nhân của mình.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿