Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1333: CHƯƠNG 1268: ĐỊA NGỤC MA KHUYỂN BỊ NGUYỀN RỦA

Ngọn lửa vàng kim rực cháy bên ngoài, dù được Mạc Phàm che chở, Du Sư Sư vẫn có thể cảm nhận được sức nóng bá đạo của liệt diễm này.

Thứ hỏa diễm màu vàng kim này mang đầy tính xâm lược, tựa như một con thú đói khát muốn nuốt chửng vạn vật, không ngừng vây lấy mọi sinh linh.

"Cậu không sao chứ?"

Thấy Mạc Phàm không hề có bất kỳ năng lực phòng ngự nào, cứ thế để cho ngọn lửa vàng kim hung tợn thiêu đốt cơ thể, Du Sư Sư kinh hãi hỏi.

"Tôi đưa cô ra ngoài trước, cứu được bao nhiêu Thanh Nga thì cứ cứu, còn đám người này cứ để tôi ứng phó." Mạc Phàm nói với Du Sư Sư.

"Bên ngoài toàn là lửa, làm sao tôi ra được?" Du Sư Sư hỏi.

"Đừng nhiều lời nữa, mau đi cứu đàn Thanh Nga của cô đi!" Mạc Phàm nói, trên người đã lóe lên ánh sáng màu bạc.

Một giây sau, Du Sư Sư đã xuất hiện ở một vị trí cách biển lửa hơn 300 mét.

Du Sư Sư kinh ngạc nhìn về phía Mạc Phàm, không ngờ hắn lại bảo vệ mình... nhưng nàng không hiểu, nếu đã có thể dịch chuyển tức thời ra ngoài, tại sao hắn không đi cùng, cớ sao lại ở lại chịu đựng ngọn lửa hung tàn này?

Vù vù vù!

Hỏa diễm không ngừng lan rộng, Du Sư Sư cũng không có nhiều thời gian để suy nghĩ, vội vàng bay về phía khu rừng, triệu tập những con Thanh Nga còn sống sót lại quanh mình.

May mà vẫn còn kịp, bầy đàn không bị tận diệt. Có những con Thanh Nga lớn đã bảo vệ cho những con non chạy thoát, điều này khiến Du Sư Sư vui mừng khôn xiết.

Nhìn về phía Mạc Phàm, trong lòng Du Sư Sư dấy lên một nỗi lo lắng, chỉ sợ hắn không chống đỡ nổi, dù sao thì thực lực của những người thuộc Hội Nghiên Cứu cũng rất mạnh.

...

"Lửa của mày có vẻ không mạnh lắm." Mạc Phàm đứng giữa liệt diễm vàng kim, không quên cười nhạo Tằng Nghiễm Liệt.

"Nhóc con, là mày tự tìm đường chết, đừng trách tao!" Tằng Nghiễm Liệt hơi nổi giận. Vốn không muốn giết người ở đây nên gã đã nương tay, không ngờ thằng nhãi này lại không biết trời cao đất rộng, còn dám buông lời châm chọc.

Với thực lực hiện tại của mình, Tằng Nghiễm Liệt đã quen nghe những lời nịnh nọt, cung kính, trong mắt không dung nổi một hạt cát.

"Kim Diễm Lĩnh Vực!" Tằng Nghiễm Liệt hét lớn một tiếng, thoáng chốc nguyên tố Hỏa trong vòng vài cây số đều tập trung về phía gã.

Khí thế của biển lửa trong núi rừng càng thêm hung mãnh, giống như chỉ cần Tằng Nghiễm Liệt thi triển bất kỳ kỹ năng nào, chúng cũng sẽ hóa thành một con mãnh thú lao tới Mạc Phàm.

Hỏa diễm vàng kim ngày càng thịnh vượng, khí thế cuồn cuộn, có thể so với thiên quân vạn mã đang vây chặt Mạc Phàm.

"Thế này mới ra dáng chứ." Mạc Phàm vẫn không quên cười nhạo.

Nói rồi, Mạc Phàm khẽ chạm vào khuỷu tay. Ngay lúc hỏa diễm vàng kim xung quanh định nuốt chửng hắn, một bàn tay vô hình đã che chở cho Mạc Phàm. Thứ năng lượng màu tím này không rõ ràng, thậm chí còn không thể nhìn thấy khi kim diễm liệt hỏa tấn công.

Đó chính là Lôi Mặc Chi Thủ, nó đã hấp thu những ngọn lửa ăn mòn trước khi chúng kịp chạm vào cơ thể Mạc Phàm.

Lửa càng mạnh, lôi điện tích trữ càng nhiều. Kháng Hỏa của Mạc Phàm vốn đã hơn người thường, mà kháng Lôi lại càng mạnh hơn.

"Bạo Quân Lĩnh Vực!" Mạc Phàm thi triển Lĩnh vực Lôi hệ.

Lôi đình nổ vang ầm ầm trên bầu trời, từng tia sét không mục tiêu giáng xuống ngọn núi.

Sấm sét lóe lên, tia sét điên cuồng giăng khắp nơi. Tằng Nghiễm Liệt hơi giật mình, sau đó lại bật cười.

"Ngu xuẩn! Dưới Kim Diễm Lĩnh Vực của tao, Lĩnh vực Lôi hệ của mày có tác dụng gì chứ? Chẳng lẽ muốn đối phó tao bằng mấy tia sét vớ vẩn này sao?" Tằng Nghiễm Liệt hét lên một cách tự phụ.

Đối phương cũng có Lĩnh vực là điều Tằng Nghiễm Liệt không ngờ tới, dù sao còn trẻ mà đã đạt tới Cao giai cũng đủ kinh người rồi. Tằng Nghiễm Liệt bật cười, nếu ngay từ đầu hắn gọi ra Lĩnh vực thì vẫn còn hi vọng chống đỡ. Bây giờ liệt hỏa đã làm chủ nơi này, bao trùm khắp núi rừng, nếu không dập tắt được hỏa diễm vàng kim của gã thì đừng hòng có tia sét nào đánh trúng đích.

Tuổi trẻ vẫn là tuổi trẻ, dù có Lĩnh vực cũng không biết cách chiếm ưu thế.

Vù vù vù!

Lửa điên cuồng như bầy hổ đói nhào tới, Mạc Phàm cũng chẳng né tránh, cứ để mặc cho nó thiêu đốt thân thể mình.

Lửa càng mạnh thì lôi điện tích trữ càng nhiều. Sau khi trải qua cuộc tranh tài giữa các học phủ, khả năng tiếp nhận lôi điện của hắn đã mạnh hơn rất nhiều, chút uy lực này còn chưa thấm vào đâu.

Lôi Mặc Chi Thủ vẫn đang chuyển hóa năng lượng. Tằng Nghiễm Liệt thấy đã lâu mà Mạc Phàm vẫn bình an vô sự, liền thẹn quá hóa giận, liên tục tung ra ma pháp Cao giai hòng giết chết hắn.

Kết quả, Mạc Phàm vẫn đứng sừng sững ở đó. Lôi điện rục rịch quanh thân hắn khiến Tằng Nghiễm Liệt cảm thấy hoảng hốt.

"Sao... sao hỏa diễm của mình vẫn chưa thiêu chết hắn?" Tằng Nghiễm Liệt sợ hãi nhìn Mạc Phàm trong biển lửa vàng kim, hoàn toàn như đang nhìn một con quái vật.

"Nhường mày nhiều hiệp như vậy, cũng đến lúc cho mày nếm thử sự lợi hại của tao rồi." Mạc Phàm nở một nụ cười tà dị. Cuồng điện bay lượn quanh thân, khiến hắn trông như một ma vương lôi điện đang ban lệnh. Khí thế của Bạo Quân Lĩnh Vực siết chặt lấy Tằng Nghiễm Liệt và Kha Lệnh Hi.

Lôi điện còn chưa giáng xuống nhưng tim họ đã đập loạn xạ. Những người của Hội Nghiên Cứu nhìn thấy một móng vuốt màu đen khổng lồ hiện ra trên trời, tỏa ra ánh sáng chói mắt đầy nguy hiểm, tựa như một con ác thú thượng cổ muốn nghiền nát cả ngọn núi bằng một trảo.

Thương Lôi Cự Trảo!

Năng lượng chuyển hóa giúp uy lực tăng lên gấp đôi, mà gấp 12 lần đã đủ để miểu sát Triết La, cho nên lần này Mạc Phàm lại thi triển Thương Lôi Cự Trảo.

Một móng vuốt sấm sét màu đen khổng lồ giáng xuống, khiến sắc mặt Tằng Nghiễm Liệt, Kha Lệnh Hi cùng những người khác đều xám như tro tàn. Bọn họ không dám tin một kỹ năng có uy lực kinh thiên động địa như vậy lại được thi triển từ một pháp sư trẻ tuổi mới hơn hai mươi.

Đây mà là ma pháp Cao giai sao? Sao có thể mạnh đến mức khiến người ta khó thở thế này!

Ầm ầm!

Thương Lôi Cự Trảo phóng xuống, Lĩnh vực của Tằng Nghiễm Liệt lập tức tan biến, lôi điện nhanh chóng xé toạc lớp phòng ngự trên người bọn họ.

Có thể nói, Tằng Nghiễm Liệt và Kha Lệnh Hi đã gọi ra tất cả ma cụ phòng ngự, một tấm khiên màu xanh nước biển, một bức tường phòng ngự của Quang hệ, ba thứ chồng lên nhau, cộng thêm một số áo giáp có thể hấp thu năng lượng để ngăn chặn đòn tấn công này.

Loại phòng ngự này đã được coi là cực mạnh, có thể chống đỡ được vài kỹ năng Cao giai, nhưng trước mặt Thương Lôi Cự Trảo có uy lực gấp 14 lần thì lại không chịu nổi một đòn. Bản thân lôi điện cũng đã mang tính xuyên thấu cực mạnh.

Một trảo sấm sét khủng bố giáng xuống khiến Tằng Nghiễm Liệt, Kha Lệnh Hi và những người khác mặt mũi xám ngoét như bụi đất. Từng người đều không chịu nổi, thậm chí một tên còn rơi vào hôn mê.

Tu vi của Tằng Nghiễm Liệt khá cao, xem như là người có sức phòng ngự mạnh nhất, nhưng vẫn bị đánh cho thịt nát da tan, máu me be bét.

Khuôn mặt gã rách ra vài đường, máu tươi chảy xuống, cơ thể lảo đảo.

"Chết tiệt! Chết tiệt!" Tằng Nghiễm Liệt tức giận, nghiến răng nghiến lợi nhìn Mạc Phàm.

Không biết pháp sư này từ đâu chui ra, lại có thể đánh mình ra bộ dạng này. Gã vốn tự kiêu về khả năng phòng ngự của mình, vậy mà trước mặt đối phương lại không chịu nổi một đòn.

Người trẻ tuổi kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, sao lại có cảnh giới thực lực khủng bố như vậy?

Còn nữa, tại sao lôi điện của hắn lại có uy lực mạnh đến thế? Cho dù là sở hữu Hồn Chủng Lôi hệ mạnh nhất, uy lực cũng chỉ mạnh hơn loại bình thường gấp 6 lần, phòng ngự của gã chắc chắn sẽ cản được, sẽ không thảm thương đến mức này.

Lôi điện tê liệt khiến Tằng Nghiễm Liệt không thể thi triển ma pháp, cơ thể thì đau đớn như bị xé nát.

"Hahaha, Tằng Nghiễm Liệt ơi là Tằng Nghiễm Liệt, hóa ra ông cũng có ngày hôm nay. Xem ra lão già kia đã đề cao ông quá rồi, ngay cả một pháp sư nhỏ bé cũng không làm gì được." Bỗng nhiên, ở một nơi không bị lửa đốt, một người đàn ông mặc áo sọc đỏ đen bước tới.

Người này đã ngồi ở một bên quan sát bằng ánh mắt lạnh lùng từ trước, nhưng vì chỗ đó bị bụi cây và đá che khuất nên cả Mạc Phàm và Du Sư Sư đều không phát hiện ra.

Người đàn ông mặc áo hoa văn đen đỏ, trên tay đeo những chiếc vòng sắt khổng lồ và một số vòng sắt màu đen. Trông gã rất kỳ quặc và nguy hiểm trong bộ trang phục của mình. Điều đáng sợ hơn là tay trái và tay phải gã đang cầm hai đầu một sợi dây xích có hoa văn màu đen.

Người đàn ông bước tới, từ trong bụi cây u ám, hai cặp mắt màu xanh lục cũng tiến lên. Dưới ánh lửa chiếu rọi, đầu kia của sợi xích hiện ra một con ma khuyển toàn thân phủ đầy hoa văn nguyền rủa bằng máu.

Kích thước của con ma khuyển này có thể so sánh với một tòa nhà ba tầng, so với sinh vật cấp Thống Lĩnh thì không phải là quái vật to lớn, nhưng luồng oán khí tuôn ra từ đáy địa ngục khiến người ta phải run rẩy sợ hãi.

Địa Ngục Ma Khuyển bị nguyền rủa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!