”Ta đứng ở đây. Ngon thì nhảy vào mà giết.”
Mạc Phàm cũng không dám liều lĩnh, hắn đứng cách Triêu Hách một khoảng khá xa.
”Ngươi có thể thử lại một lần nữa. Nhưng chỉ bằng cái tu vi vừa mới bước vào trung cấp của ngươi, cho dù có dùng hết ma năng để phóng ra Liệt Quyền thì cũng đừng hòng phá vỡ được Thủy Nhiêu Chi Thuẫn của ta. Ngươi nhìn lại ả đàn bà kia mà xem. Ả ta đã bị Tà Chi Chi Tịnh quấn lấy rồi. Chỉ một lúc nữa thôi, ả sẽ bị hút cạn sinh mệnh giống như bốn tên của Đông Phương Thế Gia kia!!”
Mặc dù Triêu Hách không bị thương nhưng lục phủ ngũ tạng đau nhức khiến hắn trở nên nguy hiểm như một con thú bị thương.
Mạc Phàm liền nhìn sang phía lão sư Đường Nguyệt.
Quả thật giờ phút này, trên người nàng xuất hiện một sợi tơ nhện màu đen như có như không, quấn chặt lấy cơ thể, cảm giác như muốn chui sâu vào da thịt nàng. Tình huống của nàng không khác gì bốn gã Đông Phương Thế Gia lúc trước…
Tên Triêu Hách này đã sớm giăng bẫy nguyền rủa lên người Đường Nguyệt. Cũng không biết hắn đã thi triển cái bẫy rập quỷ dị này thế nào mà khiến nàng trúng chiêu.
”Ngươi định dùng tính mạng của lão sư xinh đẹp để uy hiếp ta sao? Sai rồi! Ta là kẻ ham sống sợ chết, sẽ không hy sinh vô ích như vậy đâu. Cho dù ngươi có giết nàng, ta cũng không đời nào thúc thủ chịu trói. Hay là thế này đi… Ta sẽ không thử phá Thủy Nhiêu Chi Thuẫn của ngươi nữa, đổi lại ngươi cởi bỏ nguyền rủa, thả nàng ra. Hỏa hệ linh chủng là của ngươi, còn mấy món đồ của bốn người Đông Phương Thế Gia sẽ là của ta. Thấy thế nào?”
Mạc Phàm đứng từ xa nói vọng lại.
Triêu Hách nghe vậy liền sửng sốt.
Thật ra trong lòng hắn cũng đang có suy nghĩ tương tự.
Nói đúng hơn, Thủy Nhiêu Chi Thuẫn của hắn có chống đỡ được thêm bốn năm đòn Liệt Quyền hay không vẫn là một ẩn số. Cho dù lá chắn đỡ được hết thì có lẽ nội tạng của hắn cũng bị chấn cho nát bấy.
Mất đi một nữ Thẩm Phán Viên xinh đẹp mê người đúng là đáng tiếc, nhưng mục tiêu Hỏa Hệ linh chủng lại đạt được. Giao dịch này, Triêu Hách tuyệt đối không từ chối.
Có điều, loại giao dịch này lại do đối phương đề nghị trước, khiến hắn cảm thấy có gì đó kỳ quái. Thằng nhóc này xem ra cũng chẳng phải loại tốt lành gì, nếu không sao có thể nói trúng phóc suy nghĩ của hắn như vậy?
”Thứ ngươi muốn là những đồ vật còn sót lại của bốn người Đông Phương Thế Gia à…”
Triêu Hách cười khẩy một tiếng, rồi liếc nhìn gương mặt đã ửng hồng của Đường Nguyệt.
”Vậy là ngươi đã đồng ý. Hợp tác vui vẻ!”
”Khoan! Đừng vội. Ta là người khống chế nguyền rủa, có thể dễ dàng quyết định tính mạng của nàng. Vì vậy, ngươi phải chờ ta luyện hóa Hồng Viêm này xong. Sau khi ta luyện hóa xong, ngươi mới có thể mang nàng rời đi.” Triêu Hách nói.
”Nói như ngươi thì làm sao ta biết được sau khi luyện hóa xong, ngươi có trở mặt giết luôn nàng hay không?” Mạc Phàm hỏi lại.
”Nguyền rủa muốn quấn lấy mệnh hồn cần một khoảng thời gian, điều này ngươi và nàng có thể xác nhận. Và tất nhiên, nếu ngươi dám dùng Liệt Quyền để oanh kích Thủy Nhiêu Chi Thuẫn của ta, ta đảm bảo sẽ cho nàng đi đời nhà ma trước khi ngươi phá được nó. Nhưng yên tâm đi, giao dịch này rất có lợi cho ta nên ta sẽ giữ chữ tín.”
Quả thật, nguyền rủa muốn đoạt mạng cần có thời gian. Lúc này, Triêu Hách chỉ muốn cầm Hồng Viêm rời đi. Chứ đợi đến lúc thằng nhóc này không còn bận tâm đến tính mạng của nữ lão sư xinh đẹp kia nữa, có lẽ nó sẽ liều mạng tung ra vài đòn Liệt Quyền. Tới lúc đó, khả năng hắn chết tại chỗ là rất cao.
Huống hồ nếu trì hoãn thêm, sẽ có nhiều người khác chạy tới đây, phiền toái sẽ càng lớn hơn. Nhất là khi gặp phải Quang hệ Ma pháp sư và Tâm linh hệ Ma pháp sư, bẫy rập nguyền rủa của hắn sẽ hoàn toàn vô dụng.
”Một tên giết người biến thái mà cũng nói chuyện giữ chữ tín. Ngươi nói câu này khiến một thanh niên theo chủ nghĩa ma pháp như ta cũng phải thấy xấu hổ đấy.”
Mạc Phàm quay sang phía Đường Nguyệt, xác nhận rằng nguyền rủa cần thêm một khoảng thời gian nữa mới có thể đoạt mạng nàng. Nhìn thái độ của Triêu Hách lúc này, hắn có thể khẳng định chắc chắn ngoài Thủy Nhiêu Chi Thuẫn ra, gã không còn lá bài tẩy nào khác!
“Ngươi nói cái gì?”
”Không! Ta có nói gì đâu. Chẳng qua là… ai nói với ngươi rằng ta chỉ có mỗi Hỏa Hệ?”
Giữa rừng cây, giọng nói của Mạc Phàm bỗng nhiên trở nên uy nghiêm lạnh lùng.
Cùng lúc đó, những tinh quỹ hoa mỹ màu tím của Lôi điện xuất hiện dưới chân Mạc Phàm. Chúng khát khao phá vỡ mọi xiềng xích, khát vọng trở thành sức mạnh được triệu hồi trong lòng bàn tay hắn, để tất cả sinh vật hèn mọn trước mắt phải run lên sợ hãi!
Tốc độ kiến tạo Tinh Đồ Lôi Hệ tuy không nhanh, nhưng trong lúc Mạc Phàm và Triêu Hách còn đang “hữu nghị hợp tác”, hắn đã tranh thủ đủ thời gian để triệu hồi trọn vẹn sức mạnh Lôi hệ!
Triêu Hách có thể thông qua ý niệm cảm ứng để biết Mạc Phàm chỉ là một Ma pháp sư vừa bước chân vào trung cấp, thậm chí còn chưa thức tỉnh lần thứ hai. Nhưng hắn không tài nào ngờ được, trong lần thức tỉnh đầu tiên, Mạc Phàm đã là trời sinh song hệ!
Khi luồng sức mạnh Lôi Đình hung bạo cuồn cuộn nổi lên giữa rừng cây, khuôn mặt Triêu Hách liền hiện rõ vẻ kinh hoàng.
Thủy Nhiêu Chi Thuẫn ngăn cản Hỏa hệ ma pháp trung cấp quả thực vô cùng hiệu quả. Nhưng đối mặt với Lôi hệ… Nước chỉ là vật dẫn hoàn hảo!
Lúc này, Tinh Đồ Lôi Hệ đã thành hình, Triêu Hách muốn chạy cũng không còn kịp nữa. Hắn thậm chí còn không kịp kích hoạt nguyền rủa siết chặt mệnh hồn của Đường Nguyệt vì thời gian quá ngắn!
Nếu là hệ khác, Triêu Hách còn có thể chống trả. Nhưng đối phương lại là Lôi hệ… với tình trạng thân thể hiện giờ và lá bài tẩy Thủy Nhiêu Chi Thuẫn… Nội tâm hắn lúc này không từ nào có thể diễn tả nổi… Giống hệt tâm trạng của Mạc Phàm lúc trước: Ngày gì mà đen như chó mực! Thế quái nào lại gặp phải trời sinh song hệ!!
…
Lôi, một trong những nguyên tố đứng đầu.
Kỹ năng sơ cấp đã có thể một mình cân ba. Đến trung cấp, Lôi hệ vẫn cực kỳ mạnh mẽ và bá đạo như cũ!!
Nếu lúc này Triêu Hách còn Nham Quân Ma Khải, hắn cũng chẳng việc gì phải sợ Mạc Phàm. Nhưng giờ đây, hắn cảm giác được đây có lẽ là ngày tàn của mình.
”Phích Lịch – Oanh Đính!”
Mạc Phàm lạnh lùng hô vang, một ngón tay chỉ thẳng lên trời!
Trên bầu trời, một tia sét màu tím đột ngột xuất hiện không hề báo trước, xé toạc không gian. Tia sét khổng lồ nổ một tiếng “Đoàng” vang dội, rồi dũng mãnh giáng thẳng xuống chỗ Triêu Hách.
Tia sét đến cực nhanh, đúng như câu “sấm sét giữa trời quang”!
Sau khi Oanh Đính đánh xuống, mặt đất nơi Triêu Hách đứng vốn đã là một cái hố, nay lại lún sâu xuống, nát bấy!
Mà tên Triêu Hách kia bị tia sét đánh trúng, cả thân thể hắn liền biến dạng…
Một tiếng nổ giòn tan vang lên. Triêu Hách đang còn sống sờ sờ liền bị sức mạnh Lôi hệ cuồng bạo đánh cho bạo thể mà chết. Huyết vũ tung tóe, một cảnh tượng kinh hoàng.
Tia sét này giáng xuống quá nhanh. Triêu Hách bị bạo thể mà chết không phải do Mạc Phàm ra tay độc ác, mà là do Lôi hệ khiến thân thể tan rã với tốc độ kinh người. Nhìn qua không khác gì vô số viên huyết châu vỡ tan, khiến cho tên giết người biến thái kia không còn toàn thây.
…
Bất luận là kỹ năng trung cấp Phong hệ Phong Bàn – Long Quyển hay Hỏa hệ Liệt Quyền – Oanh Thiên, tất cả đều có quá trình tích tụ khí thế hung mãnh. Một loại thì hút sạch không khí cuồn cuộn, một loại thì sóng nhiệt dâng trào. Thế nhưng, kỹ năng Lôi hệ trung cấp lại hoàn toàn khác, nó không hề có điềm báo trước…
Ngón tay vừa giơ, sấm sét liền giáng!
Đơn giản mà thô bạo!!
Thủy Nhiêu Chi Thuẫn kia hoàn toàn chỉ là vật trang trí!!!
Còn Triêu Hách thì chết quá đột ngột. Hắn còn chưa kịp sợ hãi, chưa kịp cảm nhận thống khổ thì thân thể đã hóa thành mưa máu. Có lẽ linh hồn hắn còn chưa kịp phản ứng, vẫn ngơ ngác đứng tại chỗ. Giờ đây, hắn không thể thưởng thức được vị nữ Thẩm Phán viên xinh đẹp kia nữa, cũng không còn cơ hội nâng cấp ngọn lửa của mình lên linh cấp, và càng không thể mơ tưởng làm điều xằng bậy. Hắn chỉ có thể oán hận ông trời, tại sao lại sinh ra cái thằng nhóc trời sinh song hệ kia mà thôi