Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1352: CHƯƠNG 1287: CẤM CHẾ CỦA TIỂU NÊ THU

"Nhìn thấy mặt lần cuối không?" Mạc Phàm hỏi.

Triệu Mãn Duyên gật đầu.

"Là Triệu Hữu Càn, đúng không? Cậu muốn báo thù không? Tớ sẽ giúp cậu," Mạc Phàm hỏi.

"Tạm thời chưa muốn," Triệu Mãn Duyên nói.

Triệu Hữu Càn là một tên điên. Nếu biết mình còn sống, hắn chắc chắn sẽ gây bất lợi cho mẹ.

Huống chi thực lực của mình còn quá yếu, Triệu Hữu Càn tuy không biết ma pháp nhưng xung quanh hắn có rất nhiều cao thủ, chỉ riêng một mình Bối Khải mặt sẹo thôi cũng đủ khiến mình không ứng phó nổi rồi.

Triệu Mãn Duyên cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều, hắn biết rõ nếu cứ mù quáng đuổi theo chấp niệm báo thù thì chính là phụ lòng cha. Cha hắn cố gắng giữ lại mạng sống cho hắn, chẳng phải là muốn hắn tiếp tục sống hay sao?

Nhiều người cho rằng chết một cách vĩ đại, phấn đấu quên mình mới là anh hùng. Nhưng thực ra, chết chỉ là một cách giải thoát. Không dám sống để đối mặt với đả kích nặng nề và gánh vác sự kỳ vọng của người đã khuất, đó mới là hành động của kẻ hèn nhát.

Triệu Mãn Duyên sẽ không làm chuyện ngu ngốc, càng không phụ lòng người cha nơi chín suối. Mình sẽ sống, sống dai hơn bất kỳ ai, sống một cách đáng tự hào nhất.

"Làm sao cậu biết được?" Triệu Mãn Duyên hơi kinh ngạc, không ngờ Mạc Phàm lại có thể biết mình bị Triệu Hữu Càn hãm hại, lại còn biết rõ như vậy.

"Đoán thôi. Lúc trước tớ ở Hàng Châu, giống như việc Đồ đằng Huyền Xà nhận ra Bá Hạ đã đến vùng ven biển nước ta. Nên tớ đoán là cậu đã về nước, sau đó đến bệnh viện nơi cha cậu đang điều trị, nhưng kết quả lại chẳng tìm thấy gì," Mạc Phàm nói.

Sau khi được Mục Ninh Tuyết nhắc lại, Mạc Phàm mới nhớ ra hôm đó Triệu Mãn Duyên từng muốn nói gì đó về anh trai mình.

Triệu Mãn Duyên và Triệu Hữu Càn là anh em ruột, Mạc Phàm cũng không nghĩ tới chuyện kia, sau đó nhờ Linh Linh điều tra tình hình của Triệu thị thì mới đoán ra được.

Nói thật, khi suy đoán trở thành sự thật, Mạc Phàm cũng thấy đau lòng. Người chung một nhà mà còn làm ra chuyện như vậy, niềm tin xây dựng bao năm cũng sụp đổ trong phút chốc.

"Yên tâm, tớ không sao. Cha tớ sớm muộn gì cũng phải ra đi thôi. Triệu Hữu Càn muốn giết tớ, nhưng tớ không chết, vậy là chẳng có gì thay đổi cả," Triệu Mãn Duyên nói.

"Nếu chưa muốn báo thù, vậy cậu có dự định gì tiếp theo không?" Mạc Phàm hỏi.

"Tớ cũng vừa mới nghĩ đến... mà hình như chúng ta đã lỡ mất kế hoạch lúc trước thì phải," Triệu Mãn Duyên nói.

"Đúng rồi, rõ ràng là không làm ăn đàng hoàng gì cả. Cái lý tưởng cao đẹp là đè bẹp mọi loli, chinh phục hết thảy mỹ nữ trưởng thành, cưa đổ toàn bộ gái Nhật, thống trị phụ nữ toàn thế giới của chúng ta ấy, cuối cùng lại thành ra nghiêm túc đi học, còn giành hạng nhất, trở thành người tốt mang vinh quang về cho đất nước," Mạc Phàm cảm khái một câu, không biết đã xảy ra sai sót ở khâu nào mà cả hai lại bước vào con đường chính quy của cuộc chiến học phủ.

"Hay là đi du ngoạn khắp thế giới một hai năm để giải sầu, sau đó muốn làm gì thì tính tiếp," Triệu Mãn Duyên nói.

"À, nếu muốn du ngoạn thế giới thì đi theo tớ đi. Tớ vừa hay tìm được một nơi, chắc chắn cậu sẽ thích. Vẫn là du ngoạn trong nước thôi," Mạc Phàm nói.

"Được, đi đâu trước tiên?" Triệu Mãn Duyên thấy Mạc Phàm đã có kế hoạch, trong mắt cũng ánh lên tia sáng.

Trên thực tế, Triệu Mãn Duyên rất muốn nâng cao thực lực, hắn tin rằng việc du ngoạn khắp nơi mà Mạc Phàm nói đến chắc chắn không thể thiếu việc tu luyện. Du lịch khắp nơi để tu luyện còn hiệu quả hơn là vùi đầu khổ tu, vì thế khi nghe Mạc Phàm đề nghị, Triệu Mãn Duyên đồng ý ngay lập tức.

"Đi Yên Đài, mà chuyện này cũng liên quan đến cậu đấy," Mạc Phàm nói.

"Tớ ư?" Triệu Mãn Duyên khó hiểu.

"Đưa cậu đến vùng ven biển là Đồ đằng Bá Hạ mà, đúng không?" Mạc Phàm nói.

"He he, cậu thì biết thế, chứ lúc tớ nhìn thấy nó còn chẳng có cách nào xác định được. Mãi đến lúc nó lao ra ở Venice, tớ đã tưởng mình chết chắc rồi, ai ngờ nó lại đưa tớ đến một nơi nào đó... lúc ấy tớ bị thương rất nặng, phải mất mấy tháng mới hồi phục, tiện thể tu luyện ở cái nơi khỉ ho cò gáy đó luôn," Triệu Mãn Duyên nói.

"Không ngờ cậu lại nhặt được bảo bối lớn như vậy," Mạc Phàm nói.

"Bá Hạ không thích tiếp xúc với con người, giờ nó về Thái Bình Dương rồi. Thực lực của tớ cũng quá yếu nên nó chẳng thèm để mắt tới. Tớ phải tốn bao công sức nó mới chịu mang tớ về nước đấy," Triệu Mãn Duyên nói.

"Vẫn là một lão rùa ngạo kiều. Không biết khi nó đứng chung một chỗ với Đồ đằng Huyền Xà thì có gây ra chấn động gì không nhỉ," Mạc Phàm nói.

"Bá Hạ không ưa gì Đồ đằng Huyền Xà. Tuy là anh em nhưng cả đời chúng nó chẳng thèm qua lại với nhau."

Mạc Phàm cũng thấy đau đầu, chẳng trách từ trước đến nay nó không hề nhắc với mình về ông anh rùa của nó.

"Cái vụ du lịch vòng quanh thế giới mà cậu nói rốt cuộc là gì thế?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Tìm Đồ đằng thú."

Triệu Mãn Duyên há hốc miệng.

Trời ạ, đây là một chuyện cực lớn đó, không hổ danh là Mạc Phàm, đúng là ăn no rửng mỡ, toàn đi làm mấy chuyện không ai thèm ngó tới.

Giá như Triệu Mãn Duyên chưa từng tiếp xúc với Đồ đằng Bá Hạ, hắn sẽ mắng Mạc Phàm là đồ thần kinh ngay lập tức. Đồ đằng thú thuộc loại đồ cổ quý hiếm nhất trong thời đại này, không biết đã bị chôn sâu dưới lòng đất mấy ngàn mét, mà có tìm được thì cũng chỉ còn lại một ít xương vụn.

Nhưng hiện tại, Triệu Mãn Duyên tin rằng trên thế giới này vẫn còn tồn tại một ít đồ đằng cổ xưa. Quả thật có một số đã bị diệt vong, nhưng một số khác lại giống như Bá Hạ, ngăn cách với con người, ẩn mình trong thế giới yêu ma.

"Việc này cũng có ý nghĩa đấy. Mà cậu biết không, Mõ Cụ của tớ có một tầng cấm chế, muốn giải phóng sức mạnh lớn hơn thì phải dựa vào sức mạnh tương tự như của Bá Hạ. Nhưng Bá Hạ lại không nghe lời tớ, cũng là do tớ chưa mở được lớp cấm chế của Mõ Cụ," Triệu Mãn Duyên nói.

"Vậy thì tốt quá rồi. Chờ cậu mở được cấm chế của Mõ Cụ, lúc đó cậu cũng là một trong những người mạnh nhất trong nước rồi. Bảo Bá Hạ giúp cậu đối phó với Triệu Hữu Càn, đến lúc đó Triệu Hữu Càn có cho vàng cũng chẳng dám làm gì cậu," Mạc Phàm nói.

Triệu Mãn Duyên gật đầu, hắn cần phải có sức mạnh. Để chống lại Triệu Hữu Càn, có lẽ chỉ có sức mạnh của đồ đằng mới làm được.

Có mục tiêu, có phương hướng, đôi mắt của Triệu Mãn Duyên cũng không còn đờ đẫn như trước. Vừa nghĩ tới thực lực khủng bố không gì sánh kịp của Bá Hạ, Triệu Mãn Duyên lại có chút mong chờ đến ngày thu phục được lão rùa ngạo kiều này.

...

Triệu Mãn Duyên đến trường học rồi ở lại đó. Trước đây hắn có bí mật mua một căn hộ để tiện "hú hí" với bạn gái, người nhà không hề biết nên Triệu Hữu Càn không thể tìm ra được.

Căn hộ của Triệu Mãn Duyên ở gần căn hộ ven hồ của Mạc Phàm. Mạc Phàm cũng đã nhờ Triệu Mãn Duyên in ra dấu ấn Đồ đằng của Bá Hạ, để ghép thành dấu ấn Đồ đằng Huyền Vũ hoàn chỉnh.

Tuy rằng dấu ấn Đồ đằng Huyền Vũ chưa dùng tới, nhưng ai có thể đảm bảo đây không phải là một manh mối quan trọng. Nếu không có Đồ đằng Huyền Xà và Đồ đằng Bá Hạ, Mạc Phàm còn không biết rằng những đồ đằng thú lại có liên quan với nhau.

Triệu Mãn Duyên trở lại căn hộ của mình, bắt đầu sắp xếp những thông tin mà hắn biết về đồ đằng. Còn Mạc Phàm thì lười biếng nằm trên ghế ở sân thượng.

Hôm nay căn hộ chỉ có một mình Mạc Phàm, không biết Ngải Đồ Đồ và Mục Nô Kiều đã đi đâu.

Suy nghĩ hồi lâu, Mạc Phàm móc mặt dây chuyền Tiểu Nê Thu trước ngực ra.

Tìm kiếm đồ đằng xác thực là một việc kích thích, thu hoạch sẽ lớn hơn những lần trước rất nhiều, nhưng những thứ này không phải là nguyên nhân chính khiến Mạc Phàm quyết tâm tìm kiếm đồ đằng.

Tiểu Nê Thu, mặt dây chuyền đặc biệt này đã bầu bạn với Mạc Phàm từ rất lâu, Mạc Phàm coi nó như một sinh mệnh khác của mình.

Nam Giác, người chuyên nghiên cứu văn tự cổ, từng nói rằng thứ Mạc Phàm đang nắm giữ còn mạnh hơn cả Mõ Cụ.

Mõ Cụ đã được chứng minh là vật tượng trưng của Bá Hạ, một trong hai hậu duệ của Đồ đằng Huyền Vũ. Vậy còn Tiểu Nê Thu thì sao?

Sự tồn tại của Tiểu Nê Thu vẫn luôn là một bí ẩn. Mạc Phàm tin rằng nó cũng từng là vật đại diện cho một Đồ đằng thú nào đó.

Chỉ khi tìm ra đồ đằng kia, bí mật của Tiểu Nê Thu mới có thể được khám phá hoàn toàn.

"Tiểu Nê Thu, ngươi cũng có cấm chế đúng không? Mỗi lần được ăn ngon, ngươi lại mở ra một tầng cấm chế, giúp ta tu luyện mạnh hơn... Năng lượng đồ đằng cổ xưa hiếm có như vậy, chắc hẳn ngươi cũng thích lắm," Mạc Phàm lẩm bẩm một mình với mặt dây chuyền.

Tốc độ tu luyện hiện tại của Mạc Phàm hơi chậm, ít nhất là chậm hơn so với Mục Ninh Tuyết.

Mục Ninh Tuyết tu luyện rất chăm chỉ, lại không ngừng cung cấp năng lượng cho những mảnh vỡ của Băng Tinh Sát Cung, sự hỗ trợ về mặt tu luyện mà cô nhận được quả thực rất khủng bố.

Mạc Phàm tu luyện sáu hệ, thiêu đốt tài nguyên một cách điên cuồng, tu luyện điên cuồng cũng còn lâu mới đủ. Nếu lên đến Siêu Giai, hắn còn phải nuôi tận tám hệ.

Vì lẽ đó, việc giúp Tiểu Nê Thu tăng cấp là điều vô cùng quan trọng.

Cô Đường Nguyệt cũng từng nói với hắn rằng Tiểu Nê Thu là một "vật chứa" có thể trưởng thành. Mạc Phàm vẫn luôn nghĩ rằng Tiểu Nê Thu chỉ cần ăn đồ ngon là sẽ từ từ lớn lên.

Nhưng thực tế, hơn một nửa sức mạnh của Tiểu Nê Thu đã bị phong ấn, và điều này có liên quan rất lớn đến đồ đằng. Cứ mỗi lần có được tài nguyên đặc biệt phù hợp, nó sẽ giải phóng một lớp xiềng xích phong ấn, giúp tăng tốc độ tu luyện cho Mạc Phàm.

Những điều này dường như đang chỉ rõ con đường mà Mạc Phàm phải đi.

Đúng là như vậy, sau khi được đại nghị trưởng Thiệu Trịnh nói về chuyện đồ đằng, hắn đã đồng ý mà không chút do dự.

E rằng chẳng có công cụ tìm kiếm nào tốt hơn Tiểu Nê Thu. Có sẵn cả núi vàng để đào, cần gì phải bay loạn khắp nơi như con ruồi không đầu chứ?

Hơn nữa, Mạc Phàm cũng rất muốn biết bí mật của Tiểu Nê Thu.

Bá Hạ đã mạnh đến thế, vậy Đồ đằng thú mà Tiểu Nê Thu tượng trưng rốt cuộc là thứ gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!