Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1383: CHƯƠNG 1318: NGƯỜI BẢO VỆ ĐỒ ĐẰNG NGUYỆT NGA HOÀNG

Vù vù vù...

Gió gào thét từ phía sau, âm thanh chẳng hề dịu êm chút nào. Mạc Phàm ngoảnh đầu nhìn lại.

Điều kỳ lạ là, Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ rõ ràng cao lớn vạm vỡ đến thế, nhưng khi vừa rời khỏi khu vực đó, Mạc Phàm lại chẳng còn trông thấy bóng dáng của nó đâu nữa.

"Sao thế?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Trong gió có mùi máu tanh," Mạc Phàm đáp. Làm thợ săn lâu năm khiến hắn cực kỳ nhạy cảm với mùi này. Thực tế, gió thổi từ nơi rất xa tới nên mùi đã nhạt đi nhiều.

"Chắc là chúng ta chưa đi xa lắm đâu," Triệu Mãn Duyên nói.

"Không phải, đây là mùi máu tươi," Mạc Phàm khẳng định.

Mọi người quay đầu lại nhưng không nhìn thấy gì. Triệu Mãn Duyên cảm thấy Mạc Phàm không nói dối, lập tức gọi ra đôi cánh màu vàng, bay vút lên cao.

...

Vút! Vút!

Gió rít mạnh bên tai, Triệu Mãn Duyên bay lên độ cao một ngàn mét, nhìn về hướng Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ. Nhưng vẫn không thấy thứ gì, chỉ có bầu trời trong xanh cùng thảo nguyên xanh mướt, tuyệt không thấy bóng dáng của Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ.

Triệu Mãn Duyên đang lấy làm lạ thì thấy vô số luồng khí đang xé gió lao qua khu vực trống trải, bay thẳng về phía này.

"Tốc độ nhanh quá!" Triệu Mãn Duyên kinh hãi.

Mới giây trước còn ở tít đằng xa mà giờ đã ở ngay gần đây. Người kia dường như cũng nhận ra Triệu Mãn Duyên, liền vẽ một đường vòng cung tuyệt đẹp trên nền trời xanh biếc, bay thẳng về phía gã.

Cổ áo phần phật, luồng khí mạnh mẽ đập thẳng vào mặt. Sau khi nhận ra người đó là ai, Triệu Mãn Duyên lập tức lộ vẻ mặt kinh ngạc tột độ.

"Tiểu Duyên?"

"Cữu bà?" Cằm Triệu Mãn Duyên như muốn rớt xuống đất. Trong ấn tượng của gã, cữu bà lúc nào cũng mang dáng vẻ bệnh tật, yếu ớt, tưởng như gió thổi cũng ngã. Nhưng lúc này, cữu bà đang bay lượn trên trời, mái tóc bạc phơ tung bay trong gió, thân hình tuy có vẻ còng lưng nhưng ánh mắt lại sắc bén, toát ra một luồng áp lực chỉ có ở cường giả chân chính.

"Thần Dĩnh đâu?" Nham Thị hỏi.

"Em ấy ở dưới. Cữu bà, bà... bà là pháp sư?" Triệu Mãn Duyên vẫn không thể tin nổi.

"Đã không phải là pháp sư được vài năm rồi."

...

Triệu Mãn Duyên cùng Nham Thị đáp xuống đất. Sau khi thấy khí phách của bà ngoại thay đổi hoàn toàn, Thần Dĩnh cũng kinh ngạc không kém gì Triệu Mãn Duyên.

Hai người họ từ trước đến nay chưa từng biết bà của mình là một pháp sư, hơn nữa tu vi còn cao đến mức khó mà lường được.

"Bà ngoại, đã xảy ra chuyện gì sao?" Thần Dĩnh hỏi.

"Những người khác đâu, không đi cùng các cháu sao? Những người từ quân đội với các thợ săn?" Nham Thị hỏi.

Thấy Thần Dĩnh bình an vô sự, vẻ căng thẳng trên mặt Nham Thị vơi đi quá nửa. Nhưng bà nhanh chóng nhận ra đoàn người rời đi không còn lại bao nhiêu, đôi mày bất giác chau lại.

"Đồng Thượng muốn chiếm Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ làm của riêng, hẳn là đã cho người thăm dò tầng cây thế giới, sau đó triệu tập các cao thủ tới đây quét sạch," Mạc Phàm nói.

Tuy có chút nghi hoặc về bà lão này, nhưng Mạc Phàm mơ hồ cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Đây là một loại trực giác giống hệt như giữa hắn và Linh Linh.

Thực ra, Mạc Phàm và Linh Linh chẳng có khả năng đặc biệt gì, nhưng nhiều khi có những việc không thể giải thích bằng logic thông thường. Điều này có nghĩa là có nhiều việc còn chưa biết, càng không biết thì càng có khả năng là nguy hiểm. Linh Linh cùng Mạc Phàm là những thợ săn dày dặn kinh nghiệm, tìm lợi tránh hại đã trở thành bản năng của họ.

"Ngu xuẩn!" Nham Thị nghe được kế hoạch của Đồng Thượng, nhất thời giận dữ quát lên.

"Vừa nãy cháu ngửi được mùi máu tanh," Mạc Phàm nói.

"Chết tiệt, sao ta lại không nghĩ ra sớm hơn, rằng cái thứ ma quỷ đội lốt thần thánh kia đang dẫn dụ mọi người đến đây chứ!" Nham Thị cực kỳ ảo não.

"Bà ngoại, có chuyện gì xảy ra sao?" Thần Dĩnh hỏi.

Mạc Phàm nhìn Nham Thị, cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thứ ma quỷ đoạt mệnh đó rốt cuộc là gì? Là Sơn Nhân, hay là một sinh vật nào đó ở tầng cao của Cây Thế Giới?

"30 năm trước, bà cùng những người khác đã phát hiện ra sự tồn tại của Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ, lúc đó bộ lạc Bạch Ma Ưng đang tiến đến ngoại vi núi Côn Du. Bộ lạc của chúng dựa vào Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ để sinh sống. Sau khi xảy ra chiến tranh trong bộ lạc, máu tươi nhuộm đỏ cả mảnh thung lũng này. Máu trở thành chất dinh dưỡng, những đồng cỏ này cũng nhờ đó mà mọc lên xanh tốt như hiện tại. Lúc đó, quân đội đóng quân ở Bột Hải lo lắng ngọn lửa chiến tranh sẽ lan đến Yên Đài. Vì vậy, các hiệp hội ma pháp vùng duyên hải đã bố trí một bức tường cảnh giới, ngăn chặn các bộ lạc ở Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ cùng Bạch Ma Ưng quấy nhiễu thành phố."

"Lại là Bạch Ma Ưng," Mạc Phàm hít một hơi khí lạnh.

"30 năm trước, Bạch Ma Ưng là một bộ lạc cực lớn, những người như chúng ta đều hiểu rất rõ. Khi đó, nếu để Bạch Ma Ưng chiếm được Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ, thì đến hiện tại, tức 30 năm sau, chúng sẽ trở thành Đế quốc Bạch Ma Ưng. Khi ấy, các thành phố gần các ngọn núi phía bắc của dãy Tần Lĩnh cùng sông Hoài sẽ không thể tồn tại," Nham Thị nói.

Mạc Phàm há hốc miệng, không ngờ 30 năm trước bộ lạc Bạch Ma Ưng lại hùng mạnh đến như vậy.

"Ngay lúc đó, các lãnh đạo cảm thấy không thể phòng thủ bị động, môi hở răng lạnh được. Vì thế, họ đã tập trung tất cả lực lượng để trợ giúp các sinh vật ở Thiên Quan Tử Đoạn Thụ tiêu diệt bộ lạc Bạch Ma Ưng đang bành trướng," Nham Thị nói tiếp.

"Chẳng trách Thất Thải Vân Tước lại giúp con người truy sát Sơn Nhân, hóa ra từ 30 năm trước đã cùng nhau chiến đấu," Thần Dĩnh nói.

Nham Thị cũng không phản bác lại điều này.

"Vùng trời này tồn tại trật tự hỗn loạn, không cách nào bay thẳng tới Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ được. Mấy đứa mang bà đi tới đó, vừa đi đường bà vừa kể chi tiết cho mà nghe," Nham Thị nói.

"Vâng," Mạc Phàm gật đầu.

Cái gọi là trật tự hỗn loạn cũng khá giống với một mê cung, e rằng đây cũng là nguyên nhân khiến người ta không thể nhìn thấy Thiên Quan Thần Thụ từ xa dù nó vô cùng to lớn.

Không có cách nào đến được vùng thảo nguyên dưới gốc Tử Đoạn Thụ bằng cách bay trên không, chỉ còn cách xuyên qua những đồng cỏ dày đặc mới tới được. Cho dù 30 năm trước Nham Thị đã tới đây tham gia vào cuộc chiến bộ lạc, bà vẫn rất khó tìm được đường đến Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ.

"Làm sao mấy đứa tìm được dấu ấn đồ đằng kia?" Bỗng nhiên, Nham Thị hỏi một câu.

"Chúng cháu tìm tới Nguyệt Nga Hoàng, còn có một chiếc lông vũ, cho nên đã suy ra được vật tượng trưng của đồ đằng thú đó," Mạc Phàm nói.

"Nguyệt Nga Hoàng... nó... nó còn sống sao?" Nham Thị sững sờ, ánh mắt khó tin nhìn Mạc Phàm.

Mạc Phàm không hiểu vì sao Nham Thị lại kích động đến vậy, nét mặt bà hiện rõ vẻ ảo não và hối hận.

"Bà biết Nguyệt Nga Hoàng sao?" Mạc Phàm hỏi.

"Có thật là nó còn sống không?" Nham Thị hỏi lại.

"Hẳn là đã hóa thành một cái kén lớn trong rừng ngập nước," Mạc Phàm kể lại sự việc của Nguyệt Nga Hoàng một lần.

Nghe Mạc Phàm kể xong, Nham Thị đã lưng tròng nước mắt, vội dùng vạt áo lau đi.

"Là ta hại nó... là ta đã hại nó..." Nham Thị càng nói càng không thể khống chế được cảm xúc, bà lão uy nghiêm lúc trước và người đang nức nở lúc này cứ như hai người hoàn toàn khác biệt.

"Rốt cuộc là có chuyện gì?" Mạc Phàm càng lúc càng khó hiểu.

"Ta... ta..." Giọng của Nham Thị nghẹn ngào, một lúc sau mới nói ra được: "Ta... là người bảo vệ đồ đằng của Nguyệt Nga Hoàng."

Nói xong, bàn tay Nham Thị run rẩy, chậm rãi lấy ra sợi dây chuyền đuôi bướm cho Mạc Phàm xem.

Mạc Phàm nhìn sợi dây chuyền, rõ ràng mặt dây chuyền này giống y như đúc với dấu ấn đồ đằng, trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.

Nham Thị giống với Đường Nguyệt, đều là hậu duệ bảo vệ đồ đằng.

Nhưng tại sao Nham Thị lại rơi những giọt nước mắt hối hận, hận không thể tự tay chấm dứt nỗi đau khổ này?

"Nếu bà là người bảo vệ đồ đằng Nguyệt Nga Hoàng, vậy tại sao nó không ở bên cạnh bà?" Mạc Phàm không hiểu, bèn hỏi.

"Bởi vì... chính tay ta đã giết nó," Nham Thị đau đớn nói.

Những lời này nói ra như thể lấy đi vài phần sức sống của Nham Thị.

"Bà giết nó?" Mạc Phàm càng lúc càng không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Người bảo vệ đồ đằng lại giết đồ đằng?

Những người bảo vệ đồ đằng hiện nay đang ẩn mình, chắc chắn trong lòng một vài người, đồ đằng chính là thần linh. Lý tưởng của họ đã được truyền lại qua mấy ngàn năm, nhưng xã hội lại không chấp nhận. Thậm chí họ còn bị phỉ nhổ. Từ tình cảm của Đường Nguyệt dành cho đồ đằng Huyền Xà, Mạc Phàm có niềm tin rằng người bảo vệ đồ đằng sẽ không bao giờ làm hại đồ đằng, họ sẽ trả giá tất cả để bảo vệ nó.

Nếu như vậy thì tại sao Nham Thị lại muốn giết Nguyệt Nga Hoàng?

Lẽ nào Nguyệt Nga Hoàng hóa thành kén lớn trong rừng ngập nước không phải do tuổi thọ ngắn, mà là vì bị thương nặng, sắp chết?

Những lời mà Du Sư Sư đã nói đều là... giả ư?

Du Sư Sư không phải đang đợi Nguyệt Nga Hoàng thức tỉnh, mà là đang chăm sóc một Nguyệt Nga Hoàng đang hấp hối?

"Tại sao?" Mạc Phàm không hiểu, hoàn toàn không hiểu.

Nguyệt Nga Hoàng đã cứu Du Sư Sư bị vứt bỏ trong rừng sâu, điều đó cho thấy nó có bản tính nhân từ với con người, tại sao Nham Thị lại giết nó?

"Bởi vì khi đó, nó đã trợ giúp Bạch Ma Ưng," Nham Thị nói.

"Trợ giúp Bạch Ma Ưng?"

Trong lòng Mạc Phàm cuộn lên sóng lớn, vội hỏi: "Không phải lúc đó Bạch Ma Ưng đang tàn sát các sinh vật, muốn chiếm Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ làm của riêng, gây ra uy hiếp lớn với con người sao?"

Nham Thị gật đầu. Lúc này, bà dường như đã lấy lại được tinh thần, giống như việc Nguyệt Nga Hoàng còn sống đã cho bà một lý do, một lý do để không thể yếu đuối và ngu muội nữa.

"Kỳ lạ, tại sao đồ đằng Nguyệt Nga Hoàng lại giúp Bạch Ma Ưng? Làm thế chẳng khác nào muốn con người diệt vong," Mạc Phàm nói.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!