Hình như nó không có màu sắc thì phải!
Sau khi Mạc Phàm cẩn thận kiểm tra lại lần nữa, hắn phát hiện ra một điều: hệ này thật sự không có màu sắc?
Nó trong suốt!
Hắn có thể thấy nó, bởi vì hắn cảm nhận rõ ràng đường viền của một mảnh Tinh Trần trong không gian hỗn độn kia. Nhưng nó gần như trong suốt. Nói nó không màu cũng không đúng… bởi vì thỉnh thoảng nó lại phát ra ánh sáng trong veo lấp lánh tựa như ánh trăng!
Đây là hệ quái gì vậy?
Mạc Phàm hoàn toàn mù tịt!
...
“A! Anh tỉnh lại rồi à?”
Ngoài cửa, nữ thực tập sinh tên Tiểu Miên tự tiện mở cửa, thấy Mạc Phàm đã hoàn tất Thức tỉnh từ lâu. Thấy vậy, cô nàng bĩu đôi môi nhỏ nhắn, nói.
“Giỏi lắm! Xong rồi thì mau ra ngoài đi. Để tôi còn chuẩn bị phòng cho một vị Ma Pháp Sư do Thẩm Phán viên giới thiệu tới nữa. Anh cũng… A! Tại sao Thức tỉnh của anh lại không có màu sắc gì hết vậy…”
Vẻ mặt của cô thực tập sinh Tiểu Miên lập tức lộ rõ sự kinh ngạc khi nhìn vào Thức Tỉnh Thạch.
Bên kia, Quách Lập Ngữ nghe thấy tiếng hét kinh ngạc của đồ đệ thì cũng đứng dậy chạy sang phòng Thức tỉnh xem thử.
Khi thấy trên Thức Tỉnh Thạch không có bất kỳ màu sắc nào, chỉ thỉnh thoảng lóe lên một tia sáng trong veo tựa ánh trăng, khuôn mặt vốn đang đau đầu vì vấn đề hóc búa của Quách Lập Ngữ liền biến thành kinh ngạc tột độ.
Thằng nhóc này… thằng công tử bột này gặp vận may chó ngáp phải ruồi gì thế. Hắn đỏ đến mức Thức tỉnh ra được hệ Triệu Hoán!
Hầu hết mọi người trong lần Thức tỉnh đầu tiên đều ra hệ Nguyên Tố. Nếu có ai đó Thức tỉnh ra các hệ khác như Bạch Ma Pháp, Hắc Ma Pháp, hay Không Gian Ma Pháp thì chắc chắn là được Thượng Đế ưu ái rồi. Dù sao hệ Thức tỉnh đầu tiên cũng chính là hệ chủ tu. Mà đã là chủ tu thì thời gian tu luyện, thời gian kết nối Tinh Tử sẽ nhiều hơn, nên chắc chắn sẽ tinh thông hơn so với thứ tu hay phụ tu.
Vốn dĩ Quách Lập Ngữ nghĩ thằng nhóc này mà Thức tỉnh ra Lôi hệ thì 100% sẽ được họ hàng dùng kiệu tám người khiêng về. Ai ngờ nửa đường nó lại đổi sang Ám Ảnh hệ. Ám Ảnh hệ chưa thấy đâu mà lại lòi ra một hệ khác. Đó chính là hệ Triệu Hoán!
Nếu lập một bảng xác suất cho lần Thức tỉnh đầu tiên, tỷ lệ ra hệ Nguyên Tố là cao nhất, sau đó mới đến Hắc Ma Pháp và Bạch Ma Pháp, cuối cùng là Không Gian Ma Pháp với tỷ lệ thấp nhất.
Thế mà tên công tử này lần đầu tiên đã Thức tỉnh ra hệ Triệu Hoán. Với hệ này trong tay, chỉ cần hắn gật đầu đồng ý, chắc chắn các thế lực lớn sẽ cưng chiều hắn như bảo bối. Nếu quy ra tiền thì giá trị của nó cao đến mức khiến người khác phải đỏ mắt ghen tị.
“Đây là hệ Triệu Hoán… Hừ hừ, tiểu tử nhà ngươi đỏ thật đấy. Nhà ngươi đầu tư có 10 vạn mà phen này lời to rồi.”
Quách Lập Ngữ lên tiếng, nhưng lại thấy Mạc Phàm vẫn đang ngây người đứng đó, không có phản ứng gì.
Lúc này, Mạc Phàm đang há hốc mồm, nhìn Quách Lập Ngữ với vẻ mặt không thể tin nổi.
Hệ Triệu Hoán, thì ra là hệ Triệu Hoán!
Đến tận bây giờ, Mạc Phàm vẫn không thể nào quên được hình ảnh thuộc hạ của huấn luyện viên trưởng Trảm Không điều khiển bầy Thiên Ưng bay lượn theo ngài trên bầu trời Bắc Thành. Khung cảnh đó vô cùng tráng lệ và hùng vĩ. Mà bầy Thiên Ưng kia hình như được triệu hồi ra từ hệ Triệu Hoán!
Hắn vẫn luôn tưởng tượng một ngày nào đó, mình sẽ cưỡi một con mãnh thú cực ngầu, oai phong lẫm liệt bay lượn trên đường phố. Không ngờ giấc mơ này lại sắp thành hiện thực.
Hạnh phúc đến đột ngột quá! Nếu Đường Nguyệt mà ở đây lúc này… Mạc Phàm thề, dù có bị cô đánh chết, hắn cũng sẽ ôm chầm lấy nàng mà hôn tới tấp.
Còn nữa, nếu hắn đem tin mình đã Thức tỉnh Ám Ảnh hệ và Triệu Hoán hệ cho lão già khốn kiếp Mục Trác Vân biết, không biết lão bại hoại đó có chịu gói mỹ nhân Mục Ninh Tuyết lại rồi đưa cho hắn không nhỉ?
Chuyện này có khi dễ xảy ra lắm chứ!
Một chàng rể sở hữu bốn hệ, nhân tài đặc biệt thế này đào đâu ra?
…
“Được rồi! Được rồi! Thức tỉnh xong thì biến nhanh cho khuất mắt ta. Ta còn nhiều việc phải làm lắm.”
Quách Lập Ngữ thấy có nhiều người đến, liền phất tay áo đuổi khách.
“Vâng, vâng! Cảm ơn ngài nhiều!”
Lúc này, Mạc Phàm chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để ổn định lại cảm xúc của mình.
“Ngươi đã Thức tỉnh ra hệ đặc thù. Nếu không cố gắng thì cũng chỉ là đồ bỏ đi. Huống hồ tuổi tác của ngươi cũng đã lớn rồi, so với người khác thì ngươi đã chậm hơn không biết bao nhiêu lần. Cho nên, không cần phải hưng phấn đến vậy đâu.”
Quách Lập Ngữ nói.
Mạc Phàm nghe lão nói mà chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. Hắn không hiểu tại sao Quách Lập Ngữ lại bảo tuổi tác của hắn lớn?
Đường Nguyệt từng nói, ở tuổi của hắn mà đã bước chân vào Trung cấp Ma Pháp Sư thì tại đất Thượng Hải này cũng được xem là một nhân vật thuộc hàng “trâu bò” rồi. Chẳng lẽ tầm nhìn của lão Quách Lập Ngữ này còn cao hơn?
Cũng phải! Thế mới gọi là Ma Đô chứ! Vùng đất địa linh nhân kiệt, nên Trung cấp Ma Pháp Sư ở đây có lẽ cũng không phải chuyện gì to tát…
Mạc Phàm cũng không nói nhiều, lập tức rời đi.
Hắn vừa bước ra khỏi cửa thì vị tiểu thư mặc sườn xám lúc trước liền dẫn một gã mập mạp trông có vẻ ít tuổi nhưng mặt lại già dặn đi tới.
Mạc Phàm cũng không để ý đến gã, vừa đi vừa nhảy chân sáo, lòng vui như mở hội.
…
Quách Lập Ngữ vừa thấy gã mập tới, trên mặt liền nở nụ cười. Hắn vừa chào hỏi, vừa ra lệnh cho Tiểu Miên bên cạnh đi pha trà:
“A! Cậu có phải là Trung cấp Ma Pháp Sư do cô nương Đường Nguyệt giới thiệu tới… tên là Mạc Phàm phải không?”
Gã mập nghe vậy, mặt liền lộ vẻ ngơ ngác. Gã sờ sờ mũi nói:
“Tôi tên là Dương Đại Hải.”
Sư phụ Quách Lập Ngữ và cô thực tập sinh Tiểu Miên nghe vậy liền há hốc mồm nhìn nhau. Cả hai đờ người ra, không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc lúc này.
Một lúc lâu sau, cô thực tập sinh Tiểu Miên mới lấy lại bình tĩnh, lí nhí nói:
“Sư phụ, con… có phải con đã nhầm người rồi không?”
Quách Lập Ngữ gật đầu với vẻ mặt cứng đờ:
“Hình như là vậy…!”
“Người kia… Vậy là hắn tới để Thức tỉnh lần hai.”
Cô thực tập sinh Tiểu Miên nói.
“Quả nhiên người mà Thẩm Phán Hội đưa tới toàn là yêu nghiệt. Trẻ tuổi như vậy đã là Trung cấp Ma Pháp Sư… Thức tỉnh lần hai còn ra hệ Triệu Hoán. Quách Lập Ngữ ta triệt để bái phục!”
Quách Lập Ngữ thở dài, cảm thán một câu.
Vị tiểu thư mặc sườn xám kia cũng không hiểu hai thầy trò này đang nói gì. Thấy họ không dặn dò gì thêm, nàng liền quay trở lại đại sảnh.
Còn gã Dương Đại Hải ngồi trên ghế chờ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Có phải cậu là người được Dương gia nhờ ta giúp Thức tỉnh Lôi hệ đúng không?”
Quách Lập Ngữ liếc nhìn gã mập một cái rồi hỏi.
“Đúng vậy! Là tôi.”
Dương Đại Hải nhúc nhích khiến từng thớ thịt trên người rung lên, trả lời.
“Tiểu Miên, dẫn hắn vào phòng Thức tỉnh.”
“Sư phụ, không phải người bảo con đi pha trà sao?”
“Trà, trà cái gì mà trà! Đừng có lãng phí trà hảo hạng của ta.”
Quách Lập Ngữ mắng một câu rồi bỏ đi làm việc khác.
Gã Dương Đại Hải kia nghe vậy liền vỡ mộng.
Tại sao vị Thức Tỉnh Sư này lúc trước còn hiền hòa, chân thành mà bây giờ lại bực tức như thể nhà mình nợ ông ta 500 vạn vậy? Cha mình không đưa thêm tiền cho người ta à?
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽