Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1417: CHƯƠNG 1352: KHẾ ƯỚC DẠ SÁT

Thủ đoạn dùng lực lượng hắc ám xâm nhiễm để truy lùng mục tiêu của Ti Tượng quả thực vô cùng đáng sợ. Một khi mục tiêu bị xâm nhiễm, bất cứ ai, thiết bị hay thậm chí là dao động ma pháp nào mà kẻ đó tiếp xúc đều sẽ truyền thông tin về cho người thi triển. Gần như không có thứ gì sở hữu khả năng truy dấu mạnh mẽ hơn, và đây chính là thứ Mạc Phàm cần để tóm được Hồng Y Giáo chủ Lãnh Tước.

Còn về năng lực khống chế bóng ảnh, Mạc Phàm vẫn chưa thể quên được cảm giác bị đám ma ảnh hành cho thương tích đầy mình, lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ bị một con ảnh quỷ đâm lén sau lưng.

"Sao vậy?" Mạc Phàm thấy Phùng Châu Long cứ nhìn mình chằm chằm, khó hiểu hỏi.

"Tai cậu chỉ nghe những gì mình muốn nghe thôi à? Hồn phách của Ti Tượng là một vấn đề cực lớn, nó sẽ gây ra tổn thương chí mạng cho cậu đấy!" Phùng Châu Long lớn tiếng nói.

"Ông không cần lo, linh hồn của tôi rất mạnh mẽ. Hắn muốn làm tôi bị thương cũng khó lắm." Mạc Phàm thản nhiên đáp.

"Đừng xem nhẹ chuyện này, cậu muốn có được vật chất hắc ám thì phải liên kết với linh hồn. Giống như khế ước thú của cậu, nó sẽ trở nên thân mật với cậu. Nhưng khi tàn hồn của Ti Tượng tiếp cận linh hồn cậu, nó sẽ không chút kiêng dè mà tấn công tinh thần cậu. Hắn sẽ như hình với bóng, ám lấy cậu trong một thời gian dài." Phùng Châu Long nghiêm túc nói.

"Yên tâm đi, tôi trước giờ không bao giờ làm những việc mình không nắm chắc. Giờ ông cứ nói cho tôi biết làm sao để tiếp nhận vật chất hắc ám này, còn tàn hồn của Ti Tượng thì tôi tự giải quyết được. Người sống ta còn xử được, chẳng lẽ lại sợ một cái quỷ hồn của hắn sao?" Mạc Phàm nói đầy tự tin.

"Vậy thì tôi cũng không nói nhiều nữa. Vật chất hắc ám này tên là Dạ Sát, nó còn mạnh hơn cả Hồn Chủng nguyên tố, có thể giúp Ám Ảnh hệ và lực lượng hắc ám của cậu tăng lên đáng kể. Cậu muốn điều khiển được nó thì tu vi cũng phải tăng lên. Tu vi Ám Ảnh hệ của cậu không cao lắm, mới chỉ là cao giai cấp một mà thôi." Phùng Châu Long nói.

"Có được thứ này rồi thì sao tôi có thể lười biếng tu luyện được chứ." Mạc Phàm nói.

"Ừm, vậy cậu tiếp nhận Dạ Sát ở đây luôn đi, nơi này sẽ không có ai làm phiền cậu đâu." Phùng Châu Long nói.

Mạc Phàm gật đầu.

Không lâu sau, Phùng Châu Long lấy ra một cái bồn chứa, trông khá giống tụ hồn ma cụ. Vật chất hắc ám không giống năng lượng nguyên tố có thể bảo quản dễ dàng, mà phải dùng phương thức chứa đựng linh hồn để lưu giữ nó.

"Vật chất hắc ám sẽ tự tìm đến linh hồn của chủ nhân mới, vì thế không cần dẫn nó vào như năng lượng nguyên tố. Cậu chỉ cần chờ nó tự tìm đến, rồi chịu đựng. Nhớ kỹ lời tôi dặn, đây chính là quỷ hồn của Ti Tượng, nếu cậu để lộ linh hồn ra, hắn nhất định sẽ xé xác cậu." Phùng Châu Long dặn dò.

"Được rồi, tôi nhớ kỹ rồi." Mạc Phàm đáp.

Phùng Châu Long cũng không nói gì thêm, ông tin tưởng Mạc Phàm làm việc gì cũng có chừng mực. Kể từ sau chuyện cứu Lãnh Thanh, Phùng Châu Long đã có cái nhìn khác về Mạc Phàm, nếu không thì lúc lấy vật chất hắc ám ra cũng đã chẳng gọi Mạc Phàm tới.

"Sau khi tôi thả nó ra sẽ đi ra ngoài, cậu phải hết sức cẩn thận." Phùng Châu Long nói.

Phùng Châu Long làm vậy là để đảm bảo vật chất hắc ám không tìm nhầm đến mình.

Phùng Châu Long rời đi, khóa cửa lại, chỉ còn lại Mạc Phàm và một làn khói đen lơ lửng giữa bốn bức tường thép trắng lạnh lẽo.

Trong làn khói đen hiện lên một khuôn mặt dữ tợn, dĩ nhiên đó là Ti Tượng. Hồn phách này đã biến thành quỷ hồn, không biết có phải là kiệt tác của Phùng Châu Long hay không.

Từ khuôn mặt đó, Mạc Phàm có thể cảm nhận được sự oán hận ngút trời của Ti Tượng dành cho mình, cả không gian nhỏ hẹp bị bao trùm trong sát khí và quỷ oán đáng sợ.

Mạc Phàm nhắm mắt, tiến vào trạng thái minh tu, chờ đợi vật chất hắc ám Dạ Sát tiến vào linh hồn mình. Quả nhiên, thế giới tinh thần của hắn lập tức bị một màu đen kịt bao phủ, toàn bộ tinh hà đều bị che khuất.

"Chỉ bằng mày mà cũng đòi chiếm đoạt sức mạnh của tao ư? Ha ha ha, tao sẽ cho mày nếm thử mùi vị sống không bằng chết!" Âm thanh của Ti Tượng vang vọng trong đầu Mạc Phàm.

Mạc Phàm không hề dao động, từ từ tiếp nhận Dạ Sát. Quá trình này không phải là dung hợp với linh hồn, mà là hai bên cùng ký kết một bản khế ước.

Lực lượng hắc ám bắt nguồn từ quốc gia hắc ám. Quá trình cấu trúc hắc ám tinh tử cũng giống như đang ký tên vào một bản giao kèo với Hắc Ám Chi Chủ, lấy ma năng của bản thân làm vật hiến tế để nhận lấy sức mạnh hắc ám. Điều này không giống với năng lượng nguyên tố vốn tràn ngập trong trời đất.

Cả hai hệ Chú Rủa và Vong Linh cũng đều nhận được sức mạnh từ Hắc Ám Chi Chủ.

Trong quá khứ rất xa xưa, người ta phải dùng linh hồn, sinh mệnh làm vật hiến tế để đổi lấy sức mạnh. Vì thế, hắc ma pháp đã bị Hiệp Hội Ma Pháp liệt vào danh sách tà thuật trong một thời gian rất dài. Thậm chí ở một thời kỳ nào đó tại phương Tây, vô số nam vu và nữ phù thủy đã bị xử tử.

Mãi sau này, khi mọi người phát hiện ra không cần phải dùng sinh mệnh, linh hồn hay máu tươi để tế cho Hắc Ám Chi Chủ, mà có thể dùng hắc ma năng để thay thế, hắc ma pháp mới dần dần trở thành ma pháp chính thống, được Hiệp Hội Ma Pháp công nhận và đưa vào hệ thống giáo dục.

Khế ước hắc ám không phải là một bản giao kèo bán thân đáng sợ, nó đơn giản là: ta đưa cho ngươi hắc ma năng của ta, ngươi ban cho ta sức mạnh hắc ám. Đây là một hiệp nghị song phương cùng có lợi.

Đây là hắc ma pháp chính thống, cũng là cách mà phần lớn các pháp sư hắc ám ký khế ước với Hắc Ám Chi Chủ.

Còn về vật chất hắc ám Dạ Sát, nó cũng có yêu cầu riêng. Khi Mạc Phàm ký khế ước hắc ám với nó, mỗi lần thi triển một kỹ năng liên quan, hắn phải hiến tế cho nó một tàn phách cấp chiến tướng.

Nói cách khác, ngoài việc tiêu hao ma năng, hắn còn cần thêm một tàn phách cấp chiến tướng.

Mỗi khi thi triển một ma ảnh, ma năng tiêu hao tương đương với một ma pháp cao giai, đồng thời cần thêm một tàn phách cấp thống lĩnh làm vật hiến tế.

Không có tàn phách, sẽ không có năng lực. Ma năng là dành cho Hắc Ám Chi Chủ, còn thứ Dạ Sát muốn là tàn phách, nếu không nó cũng sẽ không có tác dụng.

Đây là lần đầu tiên Mạc Phàm ký khế ước với vật chất hắc ám cao cấp. Trước đây, hắn từng ngây thơ nghĩ rằng Ám Ảnh hệ cũng có Linh Chủng, Hồn Chủng các loại, kết quả là bị Triệu Mãn Duyên cười cho thối mặt. Từ đó về sau, Mạc Phàm cứ tu luyện Ám Ảnh hệ theo khuôn mẫu, nên đôi khi chiến đấu cũng không phát huy được hết khả năng.

Nhưng có được vật chất hắc ám cao cấp này thì mọi chuyện sẽ khác hẳn.

Tuy rằng có tiêu hao, nhưng thứ nó cần lại là tàn phách, phi vụ làm ăn này quá hời.

"Thành giao!" Mạc Phàm ký tên lên khế ước hắc ám.

Dạ Sát cũng rất sảng khoái, nhanh chóng dung nhập vào linh hồn của Mạc Phàm, ban cho hắn một luồng sức mạnh to lớn và bá đạo hơn, khiến lực lượng hắc ám của hắn trở nên quỷ dị hơn bao giờ hết. Mạc Phàm cũng có thêm hai năng lực mới, đó là Hắc Ám Xâm Nhiễm và Ảnh Sát Thuật.

"Đừng hòng! Đừng hòng! Một tên vô danh tiểu tốt như mày mà cũng đòi khống chế sức mạnh của Ti Tượng tao ư? Mày đừng có mơ!" Quỷ hồn Ti Tượng gào lên những âm thanh sắc lẻm.

Cảm giác này giống hệt một gã chồng cũ, tận mắt thấy người vợ xinh đẹp của mình vui vẻ đi theo một anh chàng khác vừa đẹp trai, cao to lại lắm tiền, nên dù có thành quỷ cũng không cam lòng.

Quỷ hồn Ti Tượng nhắm thẳng vào linh hồn Mạc Phàm. Trên thực tế, khi Dạ Sát dung nhập vào linh hồn cũng là lúc Ti Tượng có thể tấn công linh hồn của Mạc Phàm. Linh hồn của pháp sư tuy mạnh mẽ, vì tất cả ma pháp đều từ đó mà ra, nhưng nó cũng rất yếu ớt. Một khi bị tấn công vào lúc không phòng bị, cơn đau sẽ khiến người ta sống không bằng chết, vết thương cũng khó lòng chữa lành.

Đây là thời cơ tốt nhất để Ti Tượng báo thù, nhưng hắn cũng không thể làm bậy được. Song, Ti Tượng không thể chịu nổi khi thấy Mạc Phàm ung dung tự tại, huống hồ một trong những sức mạnh mà hắn kiêu ngạo nhất lại rơi vào tay kẻ đã giết mình. Đây là một sự sỉ nhục tột cùng, dù có làm quỷ cũng không thể chấp nhận.

"Ti Tượng, thật ra ta cũng có một loại năng lực, vốn chỉ dùng với những sinh vật mà ta giết chết. Nhưng loại dơ bẩn như ngươi, ta sợ làm ô nhiễm bảo bối của ta. Ta thường để cho những hồn phách rác rưởi như ngươi tự tan biến về với trời đất. Còn ngươi, muốn nhân lúc ta dung hợp với Dạ Sát để tung đòn chí mạng ư? Ngươi quá ngây thơ rồi." Mạc Phàm nói với quỷ hồn Ti Tượng đang hung hăng lao tới.

"Mày mới là đứa ngây thơ! Dù tao chỉ là quỷ hồn cũng đủ sức xé rách linh hồn mày, tạo thành một tổn thương vĩnh viễn! Ha ha ha, huống hồ Lãnh Thanh đã chết, còn linh hồn mày thì bị trọng thương, quá đáng giá rồi!" Ti Tượng cảm thấy Mạc Phàm chỉ đang mạnh miệng.

"Ai nói Lãnh Thanh đã chết... Ồ, ta quên mất, vợ ta là Thánh Nữ của Thần Miếu Parthenon, là ứng cử viên cho Thần Nữ đời tiếp theo. Em ấy có thể cải tử hoàn sinh, huống chi chỉ là một trái tim suy kiệt?" Mạc Phàm cực kỳ bình tĩnh nói.

"Thần Miếu Parthenon..." Ti Tượng lẩm bẩm, rồi chợt hiểu ra tại sao Lãnh Thanh rõ ràng đã chết mà vẫn có thể truyền tin về tổng bộ như một người còn sống.

Nếu đúng như vậy, Thần Miếu Parthenon thật sự có thể cứu sống Lãnh Thanh.

"Cô ta không thể sống! Cô ta tuyệt đối không thể sống sót!" Âm thanh của Ti Tượng trở nên chói tai.

"Mà ngươi đã đến gần linh hồn ta như vậy rồi, ta đâu có nói dối, ngươi có thể tự cảm nhận mà, chỉ là ngươi không muốn tin vào sự thật đó thôi." Mạc Phàm nói.

Khí thế hung hãn của quỷ hồn Ti Tượng giảm đi mấy phần. Đúng vậy, một người không thể nào nói dối trước linh hồn của mình được, trừ khi chính người đó cũng không biết mình đang nói dối.

"Vậy mà ngươi còn cảm thấy có thể làm tổn thương được ta sao, đồ ngu xuẩn?" Từ đầu đến cuối, Mạc Phàm không hề tỏ ra hoảng sợ.

Lúc này, quỷ hồn Ti Tượng đang cuộn trào oán hận mới nhận ra, khi nó đến gần linh hồn Mạc Phàm, có một sức mạnh nào đó đang kéo nó vào một chỗ khác. Vòng xoáy với phạm vi hơn ngàn mét mang theo một sức hút kinh hoàng, mà quỷ hồn Ti Tượng lúc này chỉ như một mảnh ván gỗ, không tài nào thoát ra được. Là một pháp sư Vong Linh hệ, Ti Tượng biết rõ thứ đó là gì.

"Tụ Hồn Ma Khí!" Quỷ hồn Ti Tượng sững sờ, nó có thể cảm nhận được Tụ Hồn Ma Khí này mạnh mẽ đến mức nào, vượt xa cả cái bồn chứa dùng để thu thập tinh phách, tàn phách của hắn. Thật khó tưởng tượng nó ở cấp bậc nào mà khiến một quỷ hồn như hắn cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.

"Mỗi khi thi triển một Ảnh Sát Thuật, người thi triển phải lấy một tàn phách cấp thống lĩnh làm vật hiến tế... Ừm, xem ra đã sớm có cái đầu tiên rồi." Mạc Phàm lẩm bẩm.

Dây chuyền Tiểu Nê Thu chính là bậc thầy thu hồn, một tàn hồn quỷ phách nhỏ nhoi mà cũng dám gào thét trước mặt nó sao?

Đây cũng là lý do tại sao dù Phùng Châu Long có dặn dò thế nào, Mạc Phàm cũng không hề để tâm. Có Tiểu Nê Thu ở đây, dù có cả vạn quỷ hồn của Ti Tượng cũng bị nó nuốt chửng trong nháy mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!