Cứ điểm thành Trấn Bắc.
Đây là một thành phố có lịch sử rất lâu đời, từng được gọi là Trấn Bắc Quan, hiện nay đã được xây dựng thành một khu cứ điểm phức hợp, bao gồm cả chợ ma pháp và nơi ở.
Khu chợ nằm hoàn toàn bên trong cứ điểm, được bao bọc bởi những bức tường thành kiên cố như tường đồng vách sắt. Phía trước và sau đều có tháp canh cao lớn, trông vô cùng đồ sộ, toát lên vẻ uy nghiêm và trang trọng.
Nhóm Mạc Phàm cảm thấy rất khó hiểu. Sau khi dẫn dắt người chăn cừu giả và Trình Anh rời đi, bọn họ đã đến cứ điểm thành Trấn Bắc này, rồi tiếp tục đi về phía bắc, hướng tới cao nguyên Hoàng Thổ.
Bọn chúng đi đến một nơi hoang vu hẻo lánh, Mạc Phàm cũng không tiếp tục truy đuổi. Dọc đường đi chỉ toàn là cát vàng mênh mông, hiếm khi thấy bóng dáng của thảm thực vật.
…
Trong thành cứ điểm, Linh Linh và Triệu Mãn Duyên đã đợi sẵn ở một nơi kín đáo. Mạc Phàm là cao thủ hệ Ám Ảnh nên vẫn có thể tiếp tục bám theo mà không bị phát hiện. Nếu cả hai người họ cùng đi thì rất dễ bị phát hiện. Hắc Giáo Đình luôn luôn cảnh giác, dù đã qua một thời gian dài nhưng chúng vẫn không hề lơ là.
Linh Linh vẫn đang điều tra về ngôi làng kia, cô bé đã tìm thấy một số tài liệu liên quan đến Ai Cập cổ đại.
"Thay vì mò mẫm thế này, sao em không hỏi người khác cho nhanh hơn?" Triệu Mãn Duyên thấy Linh Linh vẫn đang cắm cúi nghiên cứu liền nói.
"Hỏi ai bây giờ?" Linh Linh đẩy gọng kính.
"Tham mưu Fenner của Ai Cập đó. Anh có cách liên lạc với cô ấy, khà khà khà," Triệu Mãn Duyên cười gian xảo.
Trong trận quyết chiến tại giải Học Phủ Chi Tranh lần trước, sau khi giao đấu với đội Ai Cập, Triệu Mãn Duyên đã có ấn tượng sâu sắc với tham mưu Fenner. Mà tham mưu Fenner cũng rất hào phóng cho Triệu Mãn Duyên cách liên lạc, nói rằng có chuyện gì cũng có thể gọi cho cô.
Dạo này Mạc Phàm bận tối mắt tối mũi nên cũng quên bẵng mất người này.
Nói là làm, Triệu Mãn Duyên liền gọi một cuộc điện thoại quốc tế, kể lại tình hình để cô ấy phân tích giúp.
"Là tham mưu Fenner đúng không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Là tôi đây, sao cậu lại gọi? Tôi đã nói rồi, tôi không có hứng thú với đàn ông châu Á," giọng tham mưu Fenner lạnh lùng.
"..." Triệu Mãn Duyên cạn lời. Được rồi, hắn thừa nhận là mình có thả thính vị nữ tướng quân này. "Lần này có chuyện thật sự."
Sau đó, Triệu Mãn Duyên kể lại tình huống của người chăn cừu già cho tham mưu Fenner nghe.
Fenner ở đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, mãi đến khi Triệu Mãn Duyên lên tiếng hỏi, cô mới trả lời: "Về lý thuyết thì không thể nào."
"Đừng nói lý thuyết suông nữa, Mạc Phàm đã thâm nhập vào hang ổ của Hắc Giáo Đình để tìm hiểu rồi," Triệu Mãn Duyên nói.
"Chuyện là thế này, hải thị thận lâu ở Ai Cập chúng tôi có một truyền thuyết rất cổ xưa, nhưng trên thực tế, chúng tôi cũng không chắc đó có phải là sự thật hay không," Fenner nói.
"Truyền thuyết gì?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Minh Thần và Kose, câu chuyện này có phần tương tự như chiếc hộp Pandora của người Hy Lạp... để tôi kể sơ qua cho mọi người nghe," Fenner nói.
Câu chuyện về Minh Thần và Kose không được lưu truyền rộng rãi ở Ai Cập. Mọi người vẫn cho rằng hải thị thận lâu chỉ là một hiện tượng tự nhiên, là sự trừng phạt của trời cao dành cho Ai Cập.
Rất ít người biết về câu chuyện của Kose. Fenner với tư cách là tham mưu kiêm tướng quân cũng chỉ từng nghe qua những lời đồn đại xa xưa, mà những lời đồn đó thì rất khó để kiểm chứng.
"Kính Tam Giác Thứ Nguyên?" Triệu Mãn Duyên và Linh Linh đồng thời kinh ngạc nhìn nhau.
Bọn họ thật sự đã nghe thấy cái tên này trong những lời lẩm bẩm của ông lão, nhưng tiếc là ông nói quá mơ hồ.
"Nói đúng ra thì vật này không tồn tại, cũng có người nói nó được đặt trong kim tự tháp lớn... mà tôi cũng không chuyên nghiên cứu đồ cổ. Hai người đợi một chút, tôi đi hỏi thăm những chuyện liên quan đến Kính Tam Giác Thứ Nguyên," Fenner nói.
Fenner cũng kinh hãi khi nghe tin Trung Quốc xuất hiện hải thị thận lâu hình kim tự tháp, cô cảm thấy phải điều tra rõ ràng chuyện này.
"Được rồi, cô mau đi hỏi đi." Sau khi nghe Fenner kể lại truyền thuyết kia, Triệu Mãn Duyên cảm thấy lạnh hết cả người một cách khó hiểu.
Linh Linh cũng có cảm giác tương tự, bởi vì câu chuyện về Minh Thần và Kose có nhiều chi tiết trùng khớp với lời kể của ông lão. Điều này càng khiến họ tin vào lời ông lão thêm mấy phần.
…
Có lẽ Fenner phải mất một lúc mới tìm hiểu được câu chuyện xa xưa này. Triệu Mãn Duyên luôn cảm thấy chuyện này là thật, nên cứ ở lì trong phòng khiến hắn lo lắng, bất an.
"Hay là, chúng ta đi mua ít đạo cụ chống vong linh đi. Nơi này là một khu chợ ma pháp lớn, chắc là có đủ mọi thứ," Triệu Mãn Duyên đề nghị.
"Cũng được." Linh Linh gật đầu.
Ngồi chờ cũng không phải là cách, vẫn nên chuẩn bị trước thì hơn. Có lẽ lần này họ thật sự phải đối mặt với vong linh Ai Cập, càng lúc họ càng tin vào lời ông lão nói.
Chỉ mong Mạc Phàm có thể nắm được tin tức quan trọng nào đó, bọn họ luôn có linh cảm một chuyện kinh thiên động địa sắp xảy ra.
…
Đến chợ ma pháp, Triệu Mãn Duyên chủ yếu mua thuốc giải độc chống phân hủy. Vong linh thường mang theo độc tố ăn mòn, chỉ cần bị một vết xước nhỏ mà không xử lý kịp thời thì cũng đủ để cả cánh tay bị thối rữa.
Ngoài ra, hắn còn mua thêm một hai món ma khí, ma cụ hệ Băng, chúng cũng khá hữu ích khi đối phó với vong linh. Triệu Mãn Duyên không thiếu tiền, chuẩn bị trước vẫn tốt hơn.
"Nhắc mới nhớ, Trấn Bắc Quan này hình như là một phần của Vạn Lý Trường Thành thì phải?" Triệu Mãn Duyên chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt nhìn quanh thành phố cứ điểm.
Toàn bộ khu chợ ma pháp được bao bọc bởi những bức tường thành cao của cứ điểm. Nhìn về phía bắc, có thể thấy một đoạn Vạn Lý Trường Thành cổ kính. Thân tường đá cổ kính uốn lượn trên mặt đất vàng và những sườn dốc cheo leo, trải dài về phía đông và tây, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ trang nghiêm, tựa như một bức bình phong khổng lồ bảo vệ vùng đồng bằng trung tâm ở phía sau.
"Ngày xưa nó được dùng để phòng thủ yêu ma Bắc Cương," Linh Linh nói.
"Không phải yêu ma Bắc Cương có thân hình rất to lớn sao, Vạn Lý Trường Thành này phòng thủ được à?" Triệu Mãn Duyên nhìn tường thành.
So với vóc dáng con người, Vạn Lý Trường Thành quả thực vô cùng hùng vĩ, muốn trèo lên cũng rất khó, đủ để chống lại vô số đại quân xâm lược.
Vấn đề là, điều đó chỉ có tác dụng với người thường. Pháp sư có thể dễ dàng đi qua hoặc bay qua, chưa kể đến những yêu ma có thể nhảy cao hàng chục mét.
Bức tường thành bằng đá này có thể dễ dàng bị yêu ma đập nát, không biết làm thế nào mà nó vẫn tồn tại cho đến ngày nay.
"Nhìn là biết cậu là kẻ chẳng có chút văn hóa nào." Ngay khi Triệu Mãn Duyên vừa dứt lời, một người phụ nữ có làn da mịn màng, khỏe khoắn lên tiếng.
Lúc này, Triệu Mãn Duyên đang đứng trên tường thành của cứ điểm, có không ít quân nhân pháp sư đi lại.
Người vừa khịt mũi khinh thường câu nói của hắn là một nữ sĩ quan, eo thon cực nhỏ, nhưng vòng một lại vô cùng đầy đặn, căng tràn sức sống. Vẻ hiên ngang toát ra từ cô, cộng thêm bộ quân phục bó sát càng khiến Triệu Mãn Duyên thấy cực kỳ quyến rũ.
Đối với mỹ nữ, Triệu Mãn Duyên chẳng bao giờ để bụng chuyện gì, dù bị khinh bỉ hắn vẫn mặt dày mày dạn, cười híp mắt tiến lại gần.
"Vậy thì phiền nữ sĩ quan đây giảng giải cho tôi hiểu, Vạn Lý Trường Thành này có gì đặc biệt," Triệu Mãn Duyên nói.
"Trong hàng ngàn năm qua, Trấn Bắc Quan đã hứng chịu vô số cuộc tấn công của yêu ma, số lượng kẻ địch lúc nào cũng đông hơn người phòng thủ, nhưng chưa bao giờ chúng phá được cứ điểm. Tất cả là nhờ vào Vạn Lý Trường Thành cổ xưa này." Nữ sĩ quan nói với giọng đầy kính nể và tin tưởng, không cho phép bất kỳ ai xúc phạm đến Vạn Lý Trường Thành.
"Thật vậy sao? Nhưng tôi thấy vài pháp sư hệ Thổ cùng nhau thi triển ma pháp cũng tạo ra được bức tường không kém gì cái này, đúng không?" Triệu Mãn Duyên nói tiếp.
"Ngu ngốc!" Nữ sĩ quan càng thêm khinh thường.
"Này, này, đừng đi vội chứ, nói cho tôi biết lý do đi."
"Tôi không muốn nói chuyện với loại người như cậu." Nữ sĩ quan quay người rời đi, theo sau là một đội quân nhân tuần tra. Bọn họ đều lườm Triệu Mãn Duyên, không hề có chút thiện cảm nào.
Triệu Mãn Duyên không hiểu tại sao, mình nói sai chỗ nào à? Vạn Lý Trường Thành cổ xưa bây giờ đã trở thành điểm du lịch, từ góc độ chiến tranh mà nói thì chẳng có chút giá trị thực tiễn nào.
Hắn nhìn theo bóng lưng kiêu ngạo của nữ sĩ quan, đang định bụng chửi thầm thì điện thoại reo lên. Triệu Mãn Duyên cứ ngỡ là Fenner gọi lại, vừa mới bắt máy thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng hét có phần lo lắng của Mạc Phàm.
"Bảo Trấn Bắc Quan toàn tuyến đề phòng ngay lập tức!"
*
[Chú thích]
Trong thần thoại Hy Lạp, sự tích về chiếc hộp Pandora bí ẩn đã để lại cho hậu thế một câu chuyện đầy hấp dẫn. Theo truyền thuyết, đó là một chiếc hộp mà nàng Pandora – người phụ nữ đầu tiên đến thế giới loài người – sở hữu. Nàng đã được thần Zeus dặn kỹ rằng không được mở chiếc hộp đó ra. Nhưng vì tò mò, Pandora đã mở nó, và tất cả những điều bất hạnh như thiên tai, bệnh tật, chiến tranh… đã tràn ngập khắp thế gian. Theo nhiều phiên bản của truyền thuyết, thứ duy nhất còn sót lại trong chiếc hộp là hy vọng, để loài người có thể tiếp tục sống.
Vào thế kỷ 16, học giả Erasmus khi dịch sự tích sang tiếng Latinh đã dịch nhầm từ "pithos" (cái vò, cái bình) thành "pyxis" (cái hộp), dẫn đến cách gọi "Chiếc hộp Pandora" phổ biến như ngày nay.