"Cẩn thận nọc độc!" Bân Úy nhắc nhở.
Nọc độc phun ra dưới dạng vô số cột nước, một giọt thôi cũng đủ làm người ta hòa tan thành vũng nước. Đối mặt với sinh vật cấp quân chủ, Bân Úy ra lệnh cho phần lớn đội ngũ lùi về phía sau, tránh xuất hiện thương vong trên diện rộng.
Minh Quân Oa không phải sinh vật có tính tấn công cao, sức mạnh chủ yếu của nó đến từ Khiên Phu Minh Giới. Vì vậy, quân đội đứng từ xa oanh tạc bằng ma pháp vẫn rất hiệu quả.
Vô số ma pháp trút xuống như mưa, trên thân Minh Quân Oa lại hiện lên những phù ấn khôi giáp minh giới. Chúng chặn đứng tất cả sức mạnh ở bên ngoài, một sức phòng ngự khiến người ta phải bó tay chịu trói.
"Tiếp tục đi, nó không thể nào duy trì vĩnh viễn phù ấn khôi giáp được!" Diệp Hồng nói.
Ma pháp không hề gián đoạn. Phía trên thành lầu vẫn còn một đội pháp sư hùng hậu. Bọn họ đứng ở vị trí an toàn, ma năng dồi dào, sở hữu lực hủy diệt gần như vô hạn. Bất kể có phá tan được lớp phòng ngự của Minh Quân Oa hay không, bọn họ vẫn hoàn toàn trút hết uất ức của mình lên người nó.
Sau vài đợt oanh tạc, phù ấn minh giới đã nhạt đi rất nhiều, điều này làm cho mọi người càng thêm tự tin.
"Tưởng là phòng ngự vô địch, ai ngờ cũng sắp toang rồi! Nào các anh em, oanh tạc ác liệt hơn nữa, chúng ta phải làm thịt một con cấp quân chủ!" Đội ngũ trên thành lầu hô to.
Vừa dứt lời, lại một loạt ma pháp đồ án hiện ra, những vầng hào quang rực rỡ thắp sáng cả bầu trời, mang theo khí thế cầu vồng giáng xuống.
"Trận chồng chất ma pháp!"
"Siêu Cấp Liệt Quyền!"
Đội hình bát giác lại hiện lên một lần nữa, các ma pháp sư Hỏa hệ trung giai điên cuồng cống hiến tinh đồ của mình. Tinh đồ khổng lồ được khắc lên bầu trời Trấn Bắc quan, mỹ lệ và tráng lệ đến chấn động lòng người.
Một quả Liệt Quyền to như một tòa thành lầu bay ra, năng lượng nguyên tố của nó so với những ma pháp khác chẳng khác nào một con cá voi khổng lồ so với đám tôm tép nhỏ bé. Nó gào thét lao đi, trong khoảnh khắc đã nhuộm đỏ cả bầu trời, nhằm thẳng về phía Minh Quân Oa. Minh Quân Oa thấy ma pháp chồng chất bay tới, đôi mắt nó lộ ra vẻ hoảng sợ.
Nó muốn di chuyển để tránh Siêu Cấp Liệt Quyền, nhưng quả hỏa quyền này như một thiên thạch khổng lồ từ ngoài vũ trụ. Nó bao trùm hoàn toàn lúc phóng xuống, còn chưa chạm đất mà mặt đất đã biến thành một biển lửa.
Ầm ầm ầm ầm!
Phía trước toàn là liệt diễm, hoàn toàn không thấy rõ trời đất. Thân thể khổng lồ của Minh Quân Oa cũng bị hất tung lên, ngọn lửa cực nóng làm tan chảy lớp phù ấn khôi giáp, thiêu đốt thẳng vào lớp da thịt thô ráp của nó.
Lớp da dày cộm cũng bị đốt cháy, phần thịt cháy khét tỏa ra mùi ghê tởm, khói đen bốc lên nghi ngút.
Minh Quân Oa gào thét đau đớn, thân thể phát điên vặn vẹo, dùng những dây xích đồng trên người tấn công mọi người xung quanh.
Các pháp sư vội tản ra, phát hiện Minh Quân Oa đang cuộn tròn lại, toàn thân nó bị hỏa diễm thiêu đốt liên tục. Nó hoàn toàn biến thành một cục thịt viên hun khói, nhưng vẫn mang theo chấp niệm lăn về phía cứ điểm thành.
Minh Quân Oa di chuyển khó khăn, nó cuộn tròn lại rồi lăn đi, tạo ra một áp lực kinh hoàng, hoàn toàn biến thành một cỗ chiến xa rực lửa khổng lồ không thể dập tắt.
"Không ổn, nó muốn dùng thân thể để phá tan cứ điểm thành Trấn Bắc quan!" Diệp Hồng nói.
"Ngăn nó lại!"
Mọi người hợp lực, thi triển ma pháp ngăn cản Minh Quân Oa. Nhưng với thân thể nặng hàng vạn tấn, một khi đã lăn tròn thì sức mạnh của nó là vô song. Ma pháp của mọi người cũng chỉ có thể làm nó chậm lại chứ không tài nào khiến nó dừng hẳn.
Minh Quân Oa phá nát mặt đất không thể tả, khoảng cách tới thành lầu của cứ điểm Trấn Bắc quan ngày càng gần. Số lượng ma pháp sư thủ thành cũng phải đến hai, ba ngàn người, nếu như xảy ra va chạm thì thương vong sẽ vô cùng nặng nề.
Nào ai biết được con Minh Quân Oa ngu ngốc này vào lúc sắp chết lại có thủ đoạn như vậy, huống hồ sinh vật cấp quân chủ nào cũng quý trọng mạng sống. Lẽ ra nó phải dùng chiêu này để chạy trốn, và nếu thế thì mọi người cũng đành bó tay.
Linh Linh đứng trên thành, nhìn Minh Quân Oa nặng vạn tấn đang lăn tới ngày một gần. Ánh mắt cô bé không thể tin nổi, tại sao nó không chạy trốn?
Là quân chủ, tính mạng mới là tất cả. Nó có thể lợi dụng chiêu này để chạy trốn, tại sao phải phá hủy Trấn Bắc quan? Tại sao lại muốn đồng quy vô tận với những pháp sư này? Cấp quân chủ phải có trí tuệ chứ, không thể nào chỉ vì bị sinh vật cấp thấp tấn công mà nổi điên liều mạng được.
Chẳng lẽ phía sau những sợi xích đồng kia là thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết, khiến nó giống với Khiên Phu Minh Giới, chỉ có thể tiến lên chứ không được lùi lại?
"Cương Thiết Chi Thành!"
Giọng Bân Úy như sấm vang rền trên bầu trời.
Phía trước Trấn Bắc quan khoảng hơn một trăm mét, mặt đất run rẩy kịch liệt, từng bức tường thành bằng đá cổ sừng sững trồi lên từ mặt đất.
Không giống Phong Môn trước đó, lần này các bức tường thành cách nhau một khoảng. Mỗi đoạn đều dài 50 mét, giống như những binh lính cổ xưa xếp thành một hàng, dùng thân thể để đỡ lấy cú xung kích của Minh Quân Oa.
Ầm ầm ầm ầm!
Minh Quân Oa như một cỗ chiến xa mang theo lực lượng kinh hoàng, những bức tường thành cổ cứng rắn đều vỡ tan. Nó đâm liên tiếp qua ba đoạn tường thành mới chịu dừng lại.
Độ cứng của Vạn Lý Trường Thành cổ lớn hơn gấp mấy lần thành lầu, xếp thành một hàng, chiều rộng của ba đoạn đã hơn 50 mét. Độ dày của cứ điểm thành cũng chỉ hơn 20 mét, nếu không có Vạn Lý Trường Thành cổ đứng sừng sững trên mặt đất như những người lính gác thì Trấn Bắc quan đã bị phá hủy một nửa rồi.
Ầm!
Ngay khi mọi người còn đang ngơ ngác thì thân thể Minh Quân Oa bỗng bành trướng. Một tiếng nổ vang trời, thân thể nó nổ tung, làn da bị xé thành hàng ngàn mảnh bay khắp nơi. Nọc độc của nó hóa thành một cơn mưa tên bắn phá trong phạm vi một cây số.
"Nhanh, phòng ngự!"
"Cẩn thận!"
Cứ điểm thành trở nên hỗn loạn, không ai nghĩ tới Minh Quân Oa lại có khả năng tự bạo. Mưa tên độc rơi xuống, chỉ cần chạm vài giọt cũng đủ làm thân thể tan thành nước, đừng nói là người, ngay cả đá trên tường thành cũng bị xuyên thủng.
"Ma pháp chồng chất, Thủy Ngự!"
Tại nơi có trận bát giác, một vị chỉ huy vội vàng hét lớn.
Các pháp sư Thủy hệ nhanh chóng thi triển ma pháp Thủy Ngự, các tinh quỹ đan dệt ngang dọc, như một tấm rèm lộng lẫy treo trên bầu trời.
Tấm Lụa Nước xuất hiện phía trên cứ điểm thành Trấn Bắc, nhanh chóng đan dệt ra một lớp phòng ngự tuần hoàn, ngăn cản cơn mưa tên độc bắn xuống.
Dù sao đây cũng là phản ứng tạm thời, Thủy Ngự chồng chất cũng chỉ bảo vệ được các pháp sư trên thành lầu. Còn rất nhiều nơi không được che chở, mưa tên độc trút xuống rồi ăn mòn tất cả.
Đá tan ra như bùn cát gặp nước với tốc độ kinh người. Cũng có những người không kịp né tránh, họ chỉ kịp phát ra tiếng thét đau khổ, mọi người còn chưa kịp cứu viện thì họ đã tan thành một vũng máu.
Cảnh tượng này phát sinh ở nhiều nơi trong cứ điểm thành, có vô số người vô tội đã ngã xuống mà không kịp kêu lên một tiếng.
"Haiz..." Diệp Hồng thở dài.
Cố gắng gìn giữ cứ điểm thành Trấn Bắc, lao tâm khổ tứ để nó được hoàn chỉnh, cẩn thận không để thương vong xảy ra nhiều. Kết quả miễn cưỡng bảo vệ được thành lầu, nhưng tường thành, cửa trước đều lộn xộn khắp nơi. Người chết không nhiều, nhưng họ vẫn cảm thấy tiếc thương cho những người đã nằm xuống.
Lúc này trong lòng Bân Úy cũng không dễ chịu, độc tiễn đã ăn mòn rất nhiều nơi. Cứ điểm thành không còn nguyên vẹn mà rách nát không thể tả, vốn tưởng rằng đây sẽ là một thắng lợi hoàn toàn.
"Cấp quân chủ vẫn là cấp quân chủ." Triệu Mãn Duyên bất đắc dĩ nói.
Minh Quân Oa không phá tan được cứ điểm thành, nhưng vẫn tạo ra uy hiếp rất lớn, kéo theo mấy trăm pháp sư chôn cùng nó.
"Dù thế nào chúng ta cũng đã giành thắng lợi, vẫn bảo vệ được Trấn Bắc quan, ngay cả cấp quân chủ cũng đừng hòng bước qua nơi này!" Phượng Phi nói.
"Nói cũng đúng."
Cấp quân chủ tấn công bằng cách tự sát, chúng ta cũng không thể làm gì, nhưng điều đó cũng không thay đổi được sự thật là chúng ta đã tiêu diệt được nó.
"Trở về thành thôi."
"Trở về thành, chúng ta thắng rồi!"
Không có cách nào tránh khỏi thương vong, chiến thắng là tốt rồi. Những người ở đây đều đã chuẩn bị tinh thần để chết vào một lúc nào đó, nhưng tuyệt đối không cho phép thất bại. Nếu họ thất bại, các thành phố phía sau sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Những tướng sĩ ở đây đều là người Bắc Nguyên, cha mẹ, bạn bè, vợ con đều ở phía sau Trấn Bắc quan.
Ra khỏi thành chiến đấu có hơn hai ngàn người, thương vong không quá nhiều, so với những trận chiến với thú hoang Bắc Cương trong quá khứ thì trận chiến này đã quá xuất sắc.
Những quân nhân chen chúc nhau vào thành cùng Bân Úy và Diệp Hồng. Đội mà Triệu Mãn Duyên dẫn dắt cũng tung hô Triệu Mãn Duyên, hoan hô vang dội trở về thành.
"Mẹ kiếp, nhẹ tay một chút!"
"Đừng tung cao quá!"
Những pháp sư còn nhiều khí lực đều hất người lên tới nửa mét để chúc mừng, riêng Triệu Mãn Duyên bị tung cao 10, 20 mét, nửa ngày mới rơi xuống, giống như vận động viên nhảy cao.
Ừ ử ừ...
Giữa màn tung hô tập thể, Triệu Mãn Duyên bị hất lên độ cao 30 mét, bay vút lên không trung. Đến điểm cao nhất thì cơ thể mất thăng bằng, cả người xoay một vòng.
Hắn nhìn về phía sau đường chân trời, bụi ở xa vẫn chưa tan đi hết. Nhưng mà, hắn mơ hồ thấy được đường nét của một thứ gì đó khổng lồ đang sừng sững ở phía xa, một đôi mắt chết chóc đang nhìn từ nơi đó phóng tới, làm Triệu Mãn Duyên lạnh hết sống lưng.
Đó... là cái gì?!
Trong lòng Triệu Mãn Duyên lại cuộn lên sóng lớn một lần nữa.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ