Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 145: CHƯƠNG 143: VÒNG TUYỂN SINH

Nếu muốn nói hết mọi thứ về hệ Triệu Hoán, e là Đường Nguyệt có nói mấy ngày mấy đêm cũng không xuể.

Đột nhiên, Mạc Phàm phát hiện ra một chuyện khá kỳ lạ. Cô giáo Đường Nguyệt đang dẫn hắn đi ngày càng sâu vào khu rừng âm u. Nhìn bốn phía vắng tanh không một bóng người, rồi lại liếc sang thân hình nóng bỏng, gợi cảm của Đường Nguyệt…

Trong đầu hắn chợt nảy ra một suy nghĩ đen tối. Chẳng lẽ, chuyện trên xe taxi hôm đó vẫn chưa đủ đô với cô giáo, nên hôm nay mới đặc biệt dẫn mình vào chốn rừng sâu hẻo lánh này để làm nốt chuyện còn dang dở?

“Được rồi! Nơi này không có ai. Chúng ta bắt đầu thôi.”

Sau khi Đường Nguyệt nhìn quanh một lượt, cô liền dừng lại nói.

Mạc Phàm nghe vậy, hai mắt sáng rực lên.

*Không thể nào? Trúng mánh thật à!*

*Mình còn chưa chuẩn bị tâm lý gì cả... nhưng mà... dứt khoát thế này, ta thích!*

“Nhìn cái gì mà nhìn? Tôi dẫn cậu đến đây là để cậu thử dùng ‘Không Gian Triệu Hoán’ đấy.”

Đường Nguyệt lườm Mạc Phàm, bực bội nói.

“À! Vâng… hi hi.”

Mạc Phàm cười ngượng nghịu. Hóa ra là cô lo lắng việc hắn triệu hoán ra một sinh vật nào đó sẽ dọa mọi người chạy mất dép.

Thú triệu hoán… nói trắng ra chính là yêu ma bị con người khống chế. Mà người thường mà thấy yêu ma xuất hiện, chắc chắn sẽ sợ vãi đái ra quần.

Vì vậy, Đường Nguyệt không thể để hắn lần đầu sử dụng “Không Gian Triệu Hoán” ở nơi đông người được. Cô dẫn hắn vào sâu trong rừng cũng là để đề phòng trường hợp hắn không khống chế được yêu ma.

…………

Học phủ Minh Châu cho Mạc Phàm thời gian một tuần để chuẩn bị. Trong suốt một tuần này, ngày nào Mạc Phàm cũng đến tìm Đường Nguyệt thỉnh giáo.

May mắn là dạo này Đường Nguyệt khá rảnh rỗi, nên cô thường xuyên dẫn Mạc Phàm đi tham quan khắp Hàng Châu.

Cô nói với Mạc Phàm rằng, từ khi chuyển đến Hàng Châu sinh sống đến giờ, cô chưa từng đi tham quan ngắm cảnh lấy một lần. Thế là, cô vừa bổ sung kiến thức Ma pháp và kỹ năng chiến đấu về hệ Triệu Hoán cho Mạc Phàm, vừa dẫn hắn đi dạo phố, ngắm cảnh, thưởng thức những món ngon ở đây…

Lúc này, Mạc Phàm cảm thấy mình thật may mắn khi ở khu ngoại thành giữa Hàng Châu và Thượng Hải, nếu không thì làm gì có cơ hội được ở riêng thân mật với Đường Nguyệt như bây giờ.

Một tuần trôi qua, Đường Nguyệt không chỉ giảng dạy cho hắn kiến thức về hệ Triệu Hoán mà còn đem toàn bộ kiến thức về Hỏa hệ và Ám Ảnh hệ của mình truyền thụ cho Mạc Phàm, không hề giấu giếm chút nào.

Trải qua lần này, Mạc Phàm mới hiểu được thế nào là đệ tử thân truyền. Trước kia ở lớp thực tiễn, cô giáo Đường Nguyệt chỉ có nhiệm vụ giảng bài, nhà trường cũng không có cách nào giữ chân cô lại làm giảng viên chính thức. Hơn nữa, đó dù sao cũng là trường học, rất nhiều kiến thức thâm sâu không thể nào nói huỵch toẹt ra cho tất cả mọi người cùng biết được.

…………….

“Em phải trở về rồi! Cô giáo Đường Nguyệt! Cảm ơn cô vì tất cả. Em sẽ luôn nhớ đến cô.”

Mạc Phàm chắp tay cảm ơn, vẻ mặt lộ rõ sự không nỡ rời xa.

“Một mình ở học phủ phải cẩn thận một chút.”

Đường Nguyệt dặn dò một câu.

“Cẩn thận? Là sao ạ?”

Mạc Phàm ngơ ngác hỏi lại.

“Đại học không giống cấp ba đâu, nó khác xa lắm. Ở đó, sự cạnh tranh vô cùng khốc liệt. Vì một chút tài nguyên, người ta có thể huy động cả gia tộc, cả thế lực đứng sau để tranh giành. Nói trắng ra, đại học chính là một võ đài cho các thế lực lớn trên cả nước đấu đá nhau. Giáo viên nhà trường đối với chuyện này cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua thôi…”

Đường Nguyệt chân thành giải thích cho Mạc Phàm hiểu.

Trong mắt Đường Nguyệt, Mạc Phàm tuy thông minh, biết cách sinh tồn, nhưng bản tính lại quá thẳng thắn, chính trực. Với tính cách này, khi bước vào môi trường đầy rẫy “minh tranh ám đấu” của đại học, hắn chắc chắn sẽ chịu nhiều thiệt thòi… Cho nên cô rất lo lắng.

Nói đúng hơn, gia cảnh của Mạc Phàm quá đỗi bình thường. Hắn không giống như các sinh viên khác, có gia tộc hùng mạnh về kinh tế và thực lực chống lưng.

Mà con đường trở thành Ma Pháp Sư chính là con đường đốt tiền, đốt tài nguyên. Mạc Phàm lại muốn tự thân lập nghiệp trong môi trường đại học, quả thực là một thử thách cực kỳ lớn.

Đừng nghĩ rằng bây giờ Mạc Phàm đã là một Trung cấp Ma Pháp Sư thì không cần phải sợ ai. Suy nghĩ đó hoàn toàn sai lầm. Ở trong đại học, Trung cấp Ma Pháp Sư cũng chưa phải là tồn tại đỉnh cao. Học phủ Minh Châu là một trong những học phủ hàng đầu cả nước, nơi đây tụ tập không biết bao nhiêu Ma Pháp Sư có sức chiến đấu biến thái.

Mạc Phàm biết cô giáo Đường Nguyệt lo lắng cho mình, liền nghiêm túc gật đầu:

“Cô Đường Nguyệt yên tâm, em biết phải làm thế nào mà.”

Thấy bộ dạng nghiêm túc của Mạc Phàm khi nghe mình chỉ bảo, Đường Nguyệt bật cười:

“Ha ha… cái thằng nhóc này. Được rồi. Cứ yên tâm đi. Nếu có ai bắt nạt, cậu cũng không cần phải nhẫn nhịn làm gì. Gặp phải vấn đề gì quá khó khăn, cứ đến tìm tôi, tôi sẽ đứng ra làm chủ cho cậu.”

Một luồng hơi ấm dâng lên trong lòng Mạc Phàm.

Bề ngoài hắn gật đầu cảm ơn Đường Nguyệt, nhưng trong thâm tâm lại không nghĩ vậy.

Hắn đã lên đại học rồi, chẳng lẽ bị bắt nạt lại chạy về méc cô giáo như một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch?

Hắn đã trưởng thành, là một đấng nam nhi, phải dám làm dám chịu. Không có lý do gì hắn phải núp dưới đôi cánh của người khác để lớn lên cả. Như vậy thì không đáng mặt đàn ông, sau này làm sao còn mặt mũi nào mà chăm lo cho Đường Nguyệt, cho Tâm Hạ, cho Mục Ninh Tuyết được cơ chứ…

Huống hồ, Mạc Phàm cũng biết mình và Đường Nguyệt không quá thân thiết. Đó là sự thật. Trong một tuần qua, cô có thể ra tay giúp đỡ, truyền thụ kiến thức không giữ lại chút nào, giúp cho con đường ma pháp của hắn càng thêm rộng mở, hắn đã cảm kích lắm rồi. Còn tương lai sau này, hắn vẫn muốn dựa vào chính bản thân mình hơn!

———————

Học phủ Minh Châu.

Một thanh niên mập mạp bước xuống từ chiếc xe Mercedes-Benz đen bóng loáng.

Gã thanh niên có khuôn mặt béo đến sưng phù này liếc nhìn xung quanh, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường, lẩm bẩm:

“Phiền phức thật. Dám bắt ta phải đợi cả tuần mới có quyết định.”

“Tiểu Tống thiếu gia, dù sao đây cũng là Học phủ Minh Châu của Thượng Hải đấy. Năng lực của thiếu gia tuy hiếm có, nhưng người cạnh tranh lần này lại là một học sinh thức tỉnh hệ Triệu Hoán, nhân tài như vậy lại càng hiếm hơn.”

Vị tài xế mặc tây trang, mỉm cười hiền lành nói.

“Lão Lý, ông thấy cái hệ Triệu Hoán của hắn hơn được năng lực của ta sao?”

La Tống bĩu môi.

“Quả thật không thể so sánh với thiếu gia được.”

Vị tài xế tên Lão Lý đáp, trong mắt ánh lên sự dung túng.

“Đi thôi. Ta muốn xem cái thằng nhãi đó có bản lĩnh gì mà dám tranh giành với bổn thiếu gia!”

La Tống sải bước về phía trước, đi thẳng vào sân thí luyện đã được chỉ định.

Quản gia Lão Lý vội vàng bước theo sau:

“Tiểu Tống thiếu gia à? Nếu họ không nhận thiếu gia, chúng ta quay về Đế Đô thôi. Dù sao Đế Đô mới là gốc rễ của nhà chúng ta.”

“Không về! Tuyệt đối không về! Ta phải cho cái đám anh em hay cười nhạo ta thấy, bọn chúng nghĩ ta chỉ biết dựa vào cha ư? Ta sẽ chứng minh cho ông ấy thấy, ta mạnh hơn chúng nó nhiều!”

Trên khuôn mặt La Tống hiện lên vẻ kiêu ngạo.

“Thiếu gia không cần phải làm vậy đâu. Bản thân ngài đã rất ưu tú rồi, cho nên gia tộc mới dành cho ngài nhiều tài nguyên tốt đến thế.”

“Lão Lý! Ông không cần nói nữa. Ý ta đã quyết. Ta sẽ vào Học phủ Minh Châu ở Thượng Hải. Huống hồ, những kẻ đến nơi này đều tự cho mình là tài giỏi hơn người, cũng thú vị đấy chứ. Giống như cái thằng nhóc hệ Triệu Hoán ngu ngốc kia, cũng dám cạnh tranh với ta à. Hừ…”

“Được rồi, được rồi. Tôi không nói nữa. Chỉ mong không xảy ra chuyện gì lớn là được.”

Nói xong, Lý quản gia im lặng không nói thêm gì.

Sau khi tìm thấy sân thí luyện, La Tống liền bước vào. Hắn thấy năm vị giám khảo đã ngồi sẵn ở đó từ bao giờ.

Năm vị giám khảo ngồi ở bên ngoài, còn ở trung tâm sân thí luyện phủ đầy cát trắng là một thiếu niên mặc chiếc áo sơ mi màu đen pha màu đất có hình con hổ.

Nhìn kiểu cách ăn mặc của cậu ta là đủ biết gia cảnh thế nào rồi. Dù sao muốn ăn mặc hàng hiệu như ta thì cũng phải có tiền mới được.

Trong nháy mắt, La Tống đã dán cho người đang được kiểm tra kia một cái mác: Đồ cùi bắp

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!