…...
…...
Mặt đất vẫn rung chuyển từ phía xa. Tại di tích Ải Thần Mộc, Trương Tiểu Hầu, Khúc Khang cùng những người khác đang đứng trên một mảnh đất hoang tàn, sắc mặt ai nấy đều vô cùng ảm đạm.
"Không thể nào, nơi này chỉ là một gò đất nhỏ, đây mà là một phần của Vạn Lý Trường Thành cổ thật sao?" Khúc Khang thốt lên.
Khúc Khang vốn tưởng rằng Ải Thần Mộc cũng sẽ giống như Ải Trấn Bắc, có tường thành cổ xưa, kiên cố vững chãi. Ai ngờ nơi đây chỉ là một dải đất vàng, hơi nhô lên như một con dốc, khác xa một trời một vực so với hình ảnh Vạn Lý Trường Thành cổ trong tưởng tượng.
Một gò đất trơ trọi thế này, đừng nói là ngăn cản đại quân Minh Giới mênh mông, e rằng ngay cả một con yêu ma cấp Nô Bộc cũng chẳng cản nổi.
"Có rất nhiều đoạn thành cổ của Vạn Lý Trường Thành đều đã bị phế tích, hoang vu, chỉ còn lại vài dấu vết như thành đá, tường đá. Tiên tri đã nói, chỉ cần có Cội Nguồn Thổ Hệ, những công trình phòng ngự cổ xưa này sẽ được thức tỉnh," Trương Tiểu Hầu nói.
Trương Tiểu Hầu không hề nghi ngờ lời của tiên tri, điều quan trọng nhất bây giờ là tìm ra phong hỏa đài. Chỉ cần truyền Cội Nguồn Thổ Hệ vào đó, di tích cổ này mới có thể thức tỉnh.
Thế nhưng, việc xác định vị trí của phong hỏa đài lại vô cùng khó khăn. Lớp đất cứng này rất dày, trải dài gần bảy tám cây số. Người dân địa phương cũng đã di dời đi nơi khác sinh sống từ lâu, nên bọn họ cũng chẳng biết hỏi ai.
"La Đồng về rồi, tình hình thế nào?" Khúc Khang thấy La Đồng đi do thám tình hình trở về, vội vàng hỏi.
La Đồng là quân thống đội một của Ải Trấn Bắc, cũng là người dẫn Trương Tiểu Hầu đến trấn thủ Ải Thần Mộc.
Sắc mặt La Đồng lúc này cực kỳ khó coi, bên cạnh còn có vài tướng sĩ trẻ tuổi, người nào người nấy đều mang vẻ kinh hãi. Nhìn biểu cảm của họ cũng đủ đoán được họ đã chứng kiến cảnh tượng đáng sợ đến mức nào.
"Tôi cũng không biết phải diễn tả thế nào nữa, tóm lại là chúng chỉ cách chúng ta chưa đầy 30 cây số, số lượng thực sự quá kinh khủng. Chúng che kín cả bầu trời, cảm giác như có thể nuốt chửng cả thế giới này vậy. Tôi trấn thủ ở Ải Trấn Bắc nhiều năm, cũng đã trải qua vài chục trận chiến lớn nhỏ. Nhưng hôm nay, chỉ cần nhìn thấy một phần mười của đại quân Minh Giới thôi, thì dù có cộng tất cả những trận chiến trước đó lại cũng không đáng sợ bằng. Chúng ta… thật sự có thể ngăn cản được chúng sao?" La Đồng bắt đầu hoài nghi.
Vừa mới bắt đầu thì còn hừng hực quyết tâm, thề sống chết bảo vệ, nhưng sau khi tận mắt thấy kẻ địch, chút ý chí đó cũng tan biến, bị thổi bay như tro bụi.
Các tướng sĩ trẻ tuổi khác cũng tái xanh mặt mày, làm sao họ có thể tin được rằng đoạn Vạn Lý Trường Thành cổ này có thể ngăn nổi đám sinh vật Minh Giới cực kỳ hung hãn kia.
"Trương quân thống, đã tìm thấy phong hỏa đài, cách đây 4 cây số!" một quân quan chạy tới báo cáo.
"Cách 4 cây số ư?" Trương Tiểu Hầu sững sờ.
Khoảng cách này có hơi xa. Dựa vào tốc độ của Trương Tiểu Hầu thì có thể đến đó nhanh chóng, nhưng người phụ trách truyền năng lượng Cội Nguồn Thổ Hệ không phải là cậu, mà là Thổ hệ pháp sư Vu Phi Phượng. Người này đã tình nguyện phụ trách một đoạn thành cổ, và tiên tri cảm thấy cô là người thích hợp để truyền Cội Nguồn Thổ Hệ. Sau đó, cô gia nhập đội của Trương Tiểu Hầu, đảm nhận vai trò người truyền năng lượng, còn Trương Tiểu Hầu và những người khác sẽ hộ tống.
"Đại quân Minh Giới sắp đến rồi, chúng ta phải nhanh lên!" Khúc Khang nói.
Mọi người lập tức vội vã chạy đi. 4 cây số đối với họ không quá xa, nhưng tốc độ của đại quân Minh Giới cũng không hề chậm, 30 cây số đối với chúng sẽ không tốn quá nhiều thời gian.
…...
…...
Ải Trấn Bắc.
Là cốt lõi phòng ngự bằng sắt thép, Ải Trấn Bắc có lực lượng canh gác đông đảo nhất, phần lớn vẫn là các quân pháp sư cùng hai vị quan chỉ huy kiên cường bám trụ mảnh đất này.
Giờ phút này, những tiếng ầm ầm rung chuyển cũng đã truyền đến tai họ. Dù chưa nhìn thấy đại quân Minh Giới, họ cũng đã cảm thấy hô hấp trở nên dồn dập.
"Đến rồi!" Trên tháp quan sát, tiếng hô của một đội trưởng vang lên, một tia sáng được bắn thẳng lên trời, báo hiệu kẻ địch đã xuất hiện.
Ngay sau đó, một chùm tia sáng khác lại được bắn lên từ tháp quan sát, tín hiệu này biểu thị số lượng kẻ địch. Nếu chỉ có một tia sáng, nghĩa là kẻ địch dưới một ngàn.
Chùm sáng bắn vút lên bầu trời đêm, rồi bung tỏa ra như pháo hoa, khiến tất cả mọi người ở Ải Trấn Bắc đều phải há hốc mồm kinh ngạc.
Rốt cuộc là bao nhiêu?
Nếu lấy ngàn làm đơn vị để tính, thì khó có thể đếm xuể số lượng tia sáng kia. Rõ ràng chúng còn cách mười mấy cây số, nhưng đã bao phủ toàn bộ mặt đất.
"Bân Úy, làm đi!" Tiên tri đứng ở trên cao, giọng nói có mấy phần nặng nề.
Bân Úy gật đầu, ánh mắt nhìn về phía xa, đã có thể thấy được bóng dáng của đám Minh Hình Nhân. Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi thực sự đối mặt, ông vẫn cảm thấy một nỗi run sợ từ tận đáy lòng.
Sau khi đột phá lên Siêu Giai, Bân Úy đã rất lâu không còn cảm nhận được sự sợ hãi và bất an. Vậy mà giờ đây, cảm giác trong lòng ông còn mãnh liệt hơn cả khi còn là một pháp sư Sơ Giai, Trung Giai nhỏ bé đối mặt với yêu ma mạnh mẽ.
Quá nhiều, số lượng kẻ địch nhiều đến mức không thể đếm xuể, khiến người ta mất hết ý chí chống cự, mọi thứ dường như đều có thể bị nghiền nát. Ngay cả Ải Trấn Bắc mà các tướng sĩ vẫn luôn tự hào cũng trở nên nhỏ bé không tả xiết khi so với đại quân bên dưới.
"Thiên Ngự Hình Thái!" Bân Úy hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Nếu không tập trung tinh thần, việc điều động Vạn Lý Trường Thành cổ sẽ trở nên hỗn loạn. Lúc này, ông phải duy trì một tinh thần sắt đá, tuyệt đối không được phép run sợ, chỉ có như vậy mới có thể khiến Vạn Lý Trường Thành cổ đứng sừng sững.
Vạn Lý Trường Thành cổ một lần nữa trồi lên từ mặt đất, bức tường đá ngoằn ngoèo kéo dài theo chiều ngang. Độ cao ban đầu chưa tới bảy mét đột nhiên vươn cao đến 50 mét, khiến bọn họ cảm giác như mình đang đứng dưới chân một ngọn núi.
Rất nhanh, toàn bộ Ải Trấn Bắc đã được bao bọc bởi một bức tường thành che trời, dựng nên từ đá xám, khiến cho cứ điểm vốn có trông trở nên nhỏ bé. Điều kinh ngạc hơn là sau khi vươn cao, bức tường thành còn kéo dài sang hai bên, trải rộng đến mức không thấy điểm cuối.
Trước đó, Ải Trấn Bắc vẫn còn là một vùng đất bằng phẳng, giờ đây đã xuất hiện một dãy sơn mạch hùng vĩ, dài tới 10 cây số. Cảnh tượng đồ sộ này có thể nói là một tác phẩm của thần linh, sự uy nghiêm và hùng vĩ của nó khiến cho những người ở Ải Trấn Bắc cuối cùng cũng lĩnh hội được thế nào mới là Vạn Lý Trường Thành chân chính của Hoa Hạ.
Chiều dài của con đê sừng sững này thật kinh ngạc và chấn động, làm cho những người ở Ải Trấn Bắc sắp phải đối mặt với đại quân Minh Giới cũng cảm thấy an tâm hơn phần nào.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂